ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
NĂM 1937 HỢP CHÚNG QUỐC HOA KỲ
- Bắt đầu vào lúc nào? - Lúc 5:00. Đã được bảy phút rồi.
Được rồi, Binh nhì Miller,
anh đã hút Mẫu 9 được bảy phút 13 giây.
Chúng tôi sẽ hỏi anh vài câu.
Anh cảm thấy thế nào?
À thì, xin thưa,
tôi cảm thấy như...
như một lát bơ...
đang tan chảy trên...
một chồng bánh rán cũ to bự.
Đúng thế.
Được rồi, Binh nhì Miller.
Khi nghĩ tới cấp trên của mình...
thì anh cảm thấy thế nào?
Được rồi, Binh nhì Miller?
Điều này bình thường chứ?
Được rồi, Binh nhì...
Được rồi, Binh nhì Miller?
Binh nhì Miller?
Hãy trả lời câu hỏi đi.
Nó tắt rồi.
Anh châm lửa cho tôi được không?
Chúng tôi sẽ cho người vào.
Lạy trời thần!
Binh nhì Miller, hãy trả lời câu hỏi.
Câu hỏi khi nãy là gì nhỉ?
Khi nghĩ tới cấp trên của mình, thì anh cảm thấy thế nào?
Anh biết tôi có vấn đề gì
với cái trò dàn dựng nhỏ bé mà các người gọi là quân đội không?
Đây này.
Một, có rất nhiều đàn ông.
Gái gú đâu hết rồi?
Hai, tại sao bây giờ chúng ta lại ở dưới lòng đất hả?
Sao ta không hoạt động công khai? Sao lúc này ta không ở quảng trường?
Sao ta không nói với quần chúng, cho họ biết rằng Mẫu 9 có tồn tại?
Công khai nó. Và gào lên rằng,
"Tuyệt vời! Đây mới gọi là hoàn hảo, Mẫu 9!"
Binh nhì, chúng tôi cần anh nghiêm túc.
Tôi đang nghiêm túc. Cậu nhỏ của anh, cái mồm của tôi.
Thật khiếm nhã.
Chết đi!
Tôi xem đủ rồi. Tắt nó đi.
Lấp cái hầm này lại. Bán mảnh đất. Và xử lý hắn đi.
Chuyện này chưa từng xảy ra.
Anh bạn, mắt anh bị sao vậy?
Xin chào.
Các người hiểu tôi nói không?
- Này, chúng ta đi đâu vậy? - Tôi là Tướng Bratt.
Chúng tôi đã có kết luận cuối cùng về Mẫu 9.
Bất hợp pháp!
Chào, đây là Sam. Chào buổi sáng.
Chào mừng đến với KRAD.
Bạn biết đấy, tôi nghĩ người vừa gọi có vài điểm không thể phủ nhận.
Nhưng bây giờ, ta sẽ nối máy với người tiếp theo, Dale Denton.
Chào Sam. Người hâm mộ lớn đây. Lần đầu gọi.
- Đây là chuyện của tôi. - Được rồi.
Nếu cần sa không được hợp pháp hóa trong vòng năm năm tới
thì tôi sẽ không còn niềm tin vào con người nữa, chấm hết.
Ai cũng thích hút cần sa.
Người ta hút hàng ngàn năm nay rồi. Họ sẽ không dừng lại sớm đâu, anh biết mà.
Cần sa làm tất cả tốt hơn. Đồ ăn ngon hơn. Âm nhạc hay hơn.
Tình dục thú vị hơn, lạy Chúa.
Khiến những bộ phim nhảm nhí hay hơn, anh biết đấy.
Xin chào. Bà là Sandra Danby?
Phải.
Chào, tôi là Garh đến từ Cứu Tinh Toàn Cầu, và...
- Đây là gì? - Tôi đùa thôi.
Bà đã vắng mặt trong loạt kiện ly hôn...
TRÁT HẦU TÒA
...bốn lần theo lệnh tòa, và bà có trát hầu tòa đây.
- Ồ, tuyệt. Cảm ơn rất nhiều, đồ khốn. - Tôi xin lỗi.
Tôi chỉ muốn nói rằng tình yêu không phân biệt tuổi tác.
Không thể nói rằng chỉ vì người đàn ông đã có tuổi
mà không thể yêu hay cưới một người phụ nữ.
Tôi hẹn hò với nữ sinh trung học.
Nhưng anh không tiến xa hơn được đâu. Anh nghĩ cô ấy thích anh thật sao?
Không, nếu tôi 25 tuổi và cô ấy mới chỉ 18
cô biết mà, xã hội này sẽ thấy không hay lắm, nhưng...
- Này, miễn là hai bên đều đồng thuận. - Tôi nghĩ là có đồng thuận.
Anh bạn, anh có trát hầu tòa.
Anh có trát hầu tòa.
Anh có trát hầu tòa.
Walter Wadska Đệ Tam.
Anh đến sửa máy fax hả?
Không, tôi đến để thông báo rằng ông nợ MasterCard 4.068 đô la.
Ông được nhận trát từ tay nhân viên tuyệt vời nhất. Thật đấy.
TRÁT HẦU TÒA
Sao anh không tìm nghề gì cho tử tế đi, đồ khốn?
- Này, bài "Electric Avenue" hả? - Tôi biết mà, đúng không?
- Đưa nó lên một tầm cao mới nhé? - Đương nhiên rồi.
Bác sĩ Edgar Terrence?
Vâng.
Ông đã nhiều lần từ chối cắt tỉa bớt cây bách tán của mình
đang lấn sang khuôn viên nhà hàng xóm. Bởi vậy nên...
ông có trát gọi hầu tòa.
Thằng khốn.
Tất cả những gì chế độ này đang làm
là đút tiền vào tay bọn tội phạm,
khiến dân thường như anh và tôi phải đối phó với chúng.
Anh làm việc với bọn buôn ma túy chưa? Rất tệ hại, kỳ lạ, và gượng gạo.
Chúng tưởng chúng là bạn ta, nhưng đâu phải vậy.
Xin lỗi Dale, tôi hiểu ý anh rồi. Cảm ơn vì đã gọi. Mời người tiếp theo.
Anh không đến được.
Sao cơ?
- Tại sao lại không, Dale? - Này, anh chỉ...Anh không đến được.
Mai anh có nhiều việc cần làm. Hôm nay là ngày tồi tệ với anh.
Chúa ơi, Dale.
- Sao anh không nói trước? - Xin lỗi.
- Mẹ em mua sắm cả ngày. - Anh định nói.
- Mà sao mẹ em lại đi mua sắm? - Mẹ em định nấu couscous.
Anh chỉ nói có thể sẽ đến, vậy mà mẹ em đã chuẩn bị hết sao?
- Giờ anh như thằng khốn vậy. - Đúng vậy còn gì.
Thôi nào, đừng nói vậy chứ. Anh không đến được. Anh còn công việc.
- Được thôi. - "Được thôi" ư?
Đừng đến nữa. Em không quan tâm.
Em không quan tâm thì sao lại mời anh? Anh tưởng em muốn anh đến.
Vì nếu anh không muốn gặp họ, em cũng không muốn anh đến.
Anh muốn. Chỉ là không thể. Anh có việc. Anh xin lỗi. Em muốn anh phải làm gì?
Em chỉ biết họ sẽ thích anh, vậy thôi.
Anh rất tuyệt, hài hước,
và gợi cảm.
Em chỉ muốn họ thấy điều đấy.
- Em muốn họ thấy anh gợi cảm à? - Này, cô cậu.
- Chào thầy Edwards. - Cần gì không?
Không, tôi ổn. Dù sao cũng cảm ơn.
Vậy à? Tôi không thấy anh có thẻ đeo của khách nên mới hỏi thôi.
- Thật ra tôi đi cùng em ấy. - Thật ra đây là bạn trai em.
Tôi nghe rồi. Tôi chỉ mong chưa nghe thấy nhưng vừa nghe thấy rồi.
Điều đó nghĩa là sao?
Thầy chỉ thắc mắc tại sao em không hẹn hò với người cùng tầm tuổi.
- Em ấy rất trưởng thành. - Phải.
- Angie, chào. Khỏe chứ? - Chào.
- Chào Clark. Cậu khỏe chứ? Sao rồi? - Em...
- Em khỏe. - Tốt. Được rồi.
Tôi muốn nói với cậu.
Cậu rất hài hước trong lớp kịch ngày hôm nay.
Thật sự thì lúc cậu nhại lại Jeff Goldblum làm tôi suýt tè ra quần.
Ôi ước gì.
À mà tôi suýt quên.
Tuần trước ta tập gym, cậu để quên quần soóc trong xe tôi.
Ồ phải rồi.
- Của cậu đây. - Cảm ơn.
Không có gì.
- Anh cầm hộ em nhé? - Ừ.
- Được. - Khỏe không, Chàng Thể Thao?
Đây là bạn trai tôi, Dale.
- Chào. Rất vui gặp anh. - Ừ. Tôi cũng vậy.
Tôi đã nghe rất nhiều về anh. Anh chất đấy.
- Ý tôi là, anh thật tuyệt vời. - Phải. Tuyệt vời.
Dù sao thì, anh bạn. Năm sau sẽ là đại học. Đại học.
Sẽ náo động lắm đây. Tôi sẽ trông nom cậu ấy giúp anh.
Tôi biết sẽ có hàng tá thằng tìm cách tán tỉnh cô ấy.
- Ồ, tốt quá. - Bởi tôi có đã...
- Cậu có cặp mông bạn gái tôi à? Tốt. - Ồ không, tôi...
- Tôi sẽ trông chừng cô ấy để... - Tốt.
Cậu ấy chỉ muốn tỏ ra tử tế thôi.
- Hẹn gặp cậu ở lớp Nữ công gia chánh. - Được.
Hai người còn cùng lớp Nữ công gia chánh. Tuyệt.
- Bọn tôi học vài lớp cùng nhau. - Tốt lắm. Rất vui được gặp.
Đến lúc chiến đấu với ngày hôm nay rồi. Ý tôi là thế. Gặp mọi người sau.
- Được, Clark. - Clark là chàng trai tốt.
Cậu ấy sẽ trông chừng Angela, anh bạn.
Cậu ấy rất tuyệt. Bạn thí nghiệm lý tưởng. Ổn thôi, cậu ấy sẽ để mắt đến em ấy.
Sao anh không đi đi, đồ dị hợm?
Tôi là giáo viên. Anh không thể nói với tôi như vậy.
Tôi không phải học sinh, tôi thích nói gì thì nói,
- đồ tinh tinh khốn kiếp. - Thật ra...
Được thôi, anh còn đúng 30 giây để rời khỏi khuôn viên trường
nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát.
- Bọn em đi đây. Em xin lỗi. - Ngón giữa không dừng đồng hồ đâu.
Đồ khốn.
- Hắn ta bị sao vậy? Chúa ơi. - Em...
Em không...Bình thường thầy ấy... Thật lạ quá.
Em biết không, anh muốn ăn tối cùng em và bố mẹ tối mai. Anh sẽ đi.
Anh chắc chắn sẽ đi. Anh sẽ sắp xếp công việc...
- Thật chứ? - Phải, anh chắc chắn sẽ đến.
Anh sẽ cho họ thấy em đang ở bên một chàng trai tốt. Ừ.
Ừ, anh có gì đáng để xấu hổ đâu.
Cảm ơn anh, điều đó rất ý nghĩa với em và bố mẹ.
Không có gì. Sẽ tuyệt lắm đây.
- Xin chào? - Chào Saul. Tôi tới chỗ anh được chứ?
- Đến đi. - Tốt. Tôi đến đây.
- Chào, Mary. - Chào.
Tôi tưởng mùa bão đã qua rồi chứ.
"Tôi tưởng mùa bão đã qua rồi chứ."
Tôi xin lỗi. Mọi việc cứ dần vuột khỏi tầm tay.
Phải. Ông chồng đầu tiên của tôi cũng vậy.
Chào anh bạn.
Cái quái gì vậy?
Tôi đã ra mở cửa đâu. Làm thế nào mà anh vào đây được?
Một gã có kiểu đầu vuốt nhọn cho tôi vào. Anh ta đang đi ra khi tôi...
- Kyle chết tiệt. - Có thể là Kyle.
- Khốn kiếp. - Tôi xin lỗi, anh bạn.
Cái chuông để làm quái gì vậy không biết?
Tôi không biết. Tôi xin lỗi vì chuyện đó. Tôi chưa biết phép tắc nhà anh.
Lời xin lỗi không được chấp nhận. Không phải lỗi của anh.
- Được rồi. - Là của những tên khốn kia. Ngồi đi.
Được rồi, tuyệt. Cảm ơn, anh bạn. Tuyệt vời.
Này, xem thử cái này đi.
No comments yet. Be the first to leave one.