ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Thanh Châu,
ta về rồi đây.
Trung thu hàng năm
là thời gian những người Thanh Châu tha hương trở về quê.
Vì mỗi khi đến ngày này,
dân chúng toàn thành sẽ cầm cành quế
tụ tập ở Vọng Viên
cầu phúc lành ước nguyện với Nguyệt Thần nương nương.
Tập tục này đã kéo dài hơn nghìn năm,
nhưng lễ tế trăng mười năm trước
lại bị gián đoạn ngoài ý muốn.
Tất cả nguyện vọng của mọi người đều không thành hiện thực.
Chỉ có một nữ tử mù
đã thực hiện được ước nguyện,
đôi mắt sáng tỏ trở lại.
Mà người được Nguyệt Thần nương nương
ban ơn ngoại lệ đó
chính là ta,
Vân Triêu Nhan.
Chỉ là việc sáng mắt này
không hề tốt đẹp như trong tưởng tượng.
Sao còn theo tới chứ?
Ngươi đừng qua đây.
Đừng qua đây.
Ngươi đừng qua đây.
Ngươi muốn gì?
Ta không cho được ngươi thứ gì đâu.
Đủ rồi,
rốt cuộc ngươi muốn gì?
Ta đưa hết cho ngươi được không?
Người khác không nhìn thấy ngươi,
ta nhìn thấy được ngươi.
Dù gì ngươi cũng là tiên nhân trên trời,
tuy rằng bị phạt róc linh cốt
nhưng cũng đâu thể tự sa đọa
đến trần gian dọa người chứ.
Cho ngươi này.
Ngươi bỏ cái áo cưới này vào từ bao giờ vậy?
Ngươi...
ngươi có ý gì?
Ngươi đuổi theo ta lâu như thế,
không phải là muốn...
lấy ta đấy chứ?
Không được, không được.
Chúng ta người và tiên khác biệt,
huống hồ ta mới 17 tuổi xuân,
ta...
Không phải ngươi cho ta à?
Thế ngươi muốn đưa nó cho
người nào đó à?
Người nhà họ Sài có đó không?
Một người quen cũ của Sài gia không muốn tiết lộ danh tính
nhờ ta đưa tới một món đồ.
Hôm nay nhà có chuyện vui, không tiện gặp khách.
Cô nương, mời về cho.
Người đâu.
Phụ thân,
chờ đã.
Đưa tới vật gì vậy?
Là một người quen nhờ ta đưa tới.
Bộ váy cưới này là cho ta sao?
Váy cưới đẹp quá.
Đường thêu và chất liệu đều là loại thượng hạng.
Tiếc là đã cũ rồi.
Hôm nay là ngày đính hôn của con gái ta,
cô không chỉ tự ý xông vào
mà còn mang vật dơ bẩn này đến,
phá hỏng quy củ.
Người đâu.
Đuổi kẻ không rõ lai lịch này
ra cho ta.
Biết ngay sẽ thế này mà.
Ta đã hoàn thành ước nguyện của ngươi giúp ngươi rồi,
giờ ta phải đến Vọng Viên bái tế cha mẹ,
ngươi đừng bám theo ta nữa.
Đại nhân!
Đại nhân!
Đại nhân, mau về đi.
Đèn Kết Phách.
Đèn Kết Phách sáng lên rồi.
Thanh Châu
đúng là không thời khắc nào yên bình.
Nguyệt Thần nương nương.
Hôm nay là đêm trăng tròn,
vốn nên là ngày lành giờ tốt
để toàn thành tế trăng cầu phúc.
Nhưng thành Thanh Châu chúng ta
đã mười năm chưa thấy trăng sáng rồi.
Mong Nguyệt Thần nương nương
để trăng sáng trở lại nhân gian.
Nếu Thanh Châu vĩnh viễn không có trăng,
e sẽ có tai họa giáng xuống.
Đại hội tế trăng.
Đại hội tế trăng.
Nguyệt Thần nương nương nhất định sẽ phù hộ chúng ta.
Mẹ,
từ nhỏ con đã không nhìn thấy mặt trăng,
có phải Nguyệt Thần nương nương
sẽ không phù hộ cho con không ạ?
Ngốc ạ,
tế trăng không nhất định phải nhìn bằng mắt,
con chỉ cần thành kính trong lòng
Nguyệt Thần nương nương sẽ nghe thấy tâm nguyện của con.
Vậy con có thể xin Nguyệt Thần nương nương
cho con nhìn thấy mẹ không?
Nhan Nhi,
có lẽ tương lai sẽ thật sự có ngày đó.
Con không chỉ có thể nhìn thấy ta,
mà còn có thể nhìn thấy
nhiều chuyện tốt đẹp trên thế gian này.
Nhan Nhi,
sau này
dù gặp bất cứ
chuyện gì chưa biết,
con cũng đừng quên thiện niệm trong lòng,
và trao thiện niệm đi cho người khác.
Nguyệt Thần nương nương,
tiểu nữ là Vân Triêu Nhan.
Mười năm trước trong nhà bỗng có biến cố
nên phải rời xa quê hương,
đã chẳng còn gốc gác gì ở Thanh Châu nữa.
Đến nay là ngày giỗ mười năm của Vân gia,
con về để cúng tế cha mẹ,
mong Nguyệt Thần nương nương
phù hộ cho cha mẹ con ở trên trời linh thiêng
không phải chịu khổ đau chốn trần gian nữa.
Ngoài ra,
con vẫn còn một lời thỉnh cầu nho nhỏ.
Mười năm trước con có thể nhìn thấy lại
là do người ban cho con đôi mắt này.
Con rất cảm kích,
nhưng có thể xin người lấy nó lại không?
Bởi vì
nghịch tiên thực sự quá đáng sợ.
Cô nương,
sao cô nhiều điều ước thế,
mau lên đi.
Được.
Ngoài ra,
Nguyệt Thần nương nương, thật ra con vẫn còn rất nhiều lời
muốn nhờ người nói lại cho cha mẹ con.
Mặt trăng trên trời cách các ngươi rất xa,
sao bà ấy có thể nghe thấy
những lời cầu xin của các ngươi được.
Dạ Sai đại nhân, là Dạ Sai đại nhân.
Dạ Sai đại nhân?
Ngài ấy là ngự sử đại nhân trong thành,
cấm tất cả nghi thức tế trăng trong thành.
Ban ngày rất ít khi ra ngoài, đáng sợ lắm.
Mọi người đều gọi ngài ấy là Dạ Sai.
Ngự sử đại nhân,
ngài không được nói bừa đâu.
Đại nhân đã ra lệnh cấm
không được tổ chức lễ tế trăng nào trong thành Thanh Châu,
tại sao hôm nay đã biết mà vẫn làm?
Đại nhân,
đại hội tế trăng tối nay
là nghi lễ đã kéo dài hàng trăm năm
của thành Thanh Châu ta,
nhằm cầu nguyện Nguyệt Thần bảo vệ cho một vùng,
khiến nhà nhà đoàn viên, cũng có thể gửi gắm nỗi buồn.
Nhưng từ sau khi đại nhân đến Thanh Châu,
đại hội tế trăng này đã bị cấm mười năm,
chuyện này...
Đến nay trong thành nhiều chuyện không thuận lợi, chuyện kỳ lạ xảy ra liên tiếp,
e là cũng là vì chuyện này.
Vì thế bọn ta mới to gan
cầu xin Nguyệt Thần nương nương ban phúc.
Bà ta không có tư cách
hưởng ơn phúc ở nhân gian.
Ngự sử đại nhân,
đừng nói như thế,
ngài nói vậy
là có tội với trời đấy.
Vậy hôm nay
ta sẽ đi ngược lại với quy tắc của trời này.
Đại nhân,
nếu ngài cố chấp như vậy
lão phu
chỉ đành dùng cái chết để tỏ rõ thái độ thôi.
Ông phải đâm vào đây này.
Nếu không thì
không chết được đâu.
Là một người mù.
Đại nhân,
chuyện hôm nay đã giải quyết.
Trời sắp sáng rồi,
chúng ta mau chóng về phủ thôi.
Trời không phù hộ Thanh Châu ta.
Ta biết ở đâu.
Sao ta cũng quên mất chứ.
Tự nhiên ngươi cười cái gì?
Ta nhớ đến cô nương lúc nãy,
đúng là lợi hại thật.
Trong thành Thanh Châu này
vẫn chưa có ai phát hiện ra
mắt của đại nhân bị bệnh đấy,
không biết sao cô ấy nhìn ra được.
Cái tên già nhà ngươi,
hôm nay dám hỗn xược như vậy,
No comments yet. Be the first to leave one.