ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
"Những ký ức đau buồn! Ta đón chào ngươi...
Vì ngươi là tuổi trẻ đã mất của ta..."
Đội Quân Bóng Tối
Bọn tôi đi qua đây một lúc. Ông có vội không?
Không hề.
Cộng sự của tôi phải đi lấy vài thực phẩm.
Thời thế tồi tệ thế này thì làm được gì thì làm.
Tất nhiên.
Ở đó ông sẽ sống ổn thôi.
Đây là trại tù nhân tốt nhất ở Pháp. Trại tù nhân cho người Đức.
Tôi không hiểu.
Trong Cuộc Chiến Cuội, bọn tôi tưởng sẽ có nhiều tù nhân.
Tất nhiên là chẳng có một ai cả.
Nhưng cái trại này hóa ra giờ lại hữu ích.
Các ông may mắn làm sao.
Ông nói phải.
Vẫn chuyện cũ. Họ là ai? Nên đối xử với họ thế nào?
Vài người đưa tới đây mà không bị xét xử và bị giam cầm vĩnh viễn.
Những người khác được thả ra nhanh và có được ảnh hưởng trong khu vực,
hoặc trong quận, không thuộc chính phủ Vichy.
"Philippe Gerbier, 41 tuổi, một nhà thiết kế xây dựng lỗi lạc.
Nhanh trí. Có tinh thần độc lập.
Ngoài ra, còn có tính châm biếm."
Dùng vũ lực.
"Có thể có nhiều mối quan hệ."
Dùng phần thưởng.
"Nghi ngờ theo chủ nghĩa Đờ Gôn."
Dùng vũ lực.
"Được thả do thiếu chứng cứ." Có sức ảnh hưởng.
Dùng phần thưởng.
Tôi sẽ cho người dẫn ông tới một căn nhà từng dành cho sĩ quan Đức.
Tôi lấy lòng vinh dự.
Dùng phần thưởng... chính xác.
Nhưng dùng cẩn thận.
- Philippe Gerbier. - Tướng Jarret du Plessis.
Không biết sao ông vô đây, nhưng để tôi nói lý do của tôi.
Trong quán cà phê, tôi gọi Đô Đốc Darlan là đồ con lừa.
Hôm nay, thì tôi gọi Petain cũng là đồ con lừa
vì để bọn hải quân ăn hiếp quân đội!
Ít ra ông có lý do chính đáng để vô đây.
Aubert, dược sĩ.
- Ông biết hộp Mahler là gì không? - Không.
Nó là một cái hộp hình nón để thực hành phản ứng hóa học dưới áp suất cao.
Tôi là nhà hóa học, thế nên tôi có hộp Mahler.
Tôi bị bắt vì tàng trữ bất hợp pháp,
nhưng tôi chưa hề có một phiên điều trần nào.
Octave Bonnafous.
Bán hàng rong.
Tôi tình cờ băng qua quảng trường mà nhóm người theo Đờ Gôn biểu tình.
Chẳng có ai chỉ huy cả. Một bọn con lừa!
Họ cắt lương hưu của tôi rồi.
Tôi ngủ ở đâu đây?
Là người đứng đầu trại,
tôi đề nghị anh lấy cái giường trong góc phòng.
Legrain, cộng sản.
Tên ảnh là Armel. Một thầy giáo và theo đạo Công giáo.
- Cậu ta ngủ à? - Ảnh đang bệnh nặng.
- Bệnh xá? - Hết chỗ.
Ông có chơi domino không?
- Không, xin lỗi. - Để bọn tôi chỉ cho ông.
Xin cám ơn, nhưng tôi không thích trò ấy lắm.
Vậy bọn tôi xin thứ lỗi.
Bọn tôi phải chơi hết ván này trước khi tắt đèn.
Tên sĩ quan không phải hạng vừa.
Hắn cho tôi mắc kẹt giữa ba tên ngốc và hai tâm hồn lạc lối.
Đi dạo sớm vậy?
Tôi phải đi làm ở nhà máy điện.
Công việc tốt chứ?
Ngay cả một mẫu bánh mì cũng chẳng cho. Nhưng tôi làm để rèn luyện.
Hẹn gặp lại, đồng chí.
- Ông cũng theo cộng sản à? - Không.
Nhưng tôi có nhiều đồng chí.
Có đủ loại người ở mọi quốc gia và sắc tộc.
Nga.
Ba Lan.
Ca-ba-li.
Người Do Thái ở mọi quốc gia.
Dân du mục.
Nam tư.
Ru-ma-ni.
Séc.
Dân Đức chống Đức Quốc xã. Dân Ý chống Phát xít.
Dân Tây Ban Nha chống Franco.
Và dân bán đồ chợ đen nổi bật nhất trong trại.
Ổn chứ?
Tôi từng câu một đường dây điện ở Savoy.
- Ông là kỹ sư điện sao? - Như cậu thôi.
Không đâu, chắc ông là ai đó quan trọng lắm.
Nhưng đôi lúc hai ta có thể trò chuyện về nghề.
Được.
Người thầy theo đạo Công giáo qua đời vào một đêm nọ
mà không hề gây ra một tiếng gì, như thường lệ.
Vài người Ca-ba-li mang xác anh ta đi.
Tôi chưa bao giờ nghe được giọng nói anh ta.
Tôi không buồn. Armel ra đi như vậy tốt hơn.
Món nợ này rồi sẽ thanh toán.
Ông Gerbier.
Tôi có ý tưởng này.
Tối nay tôi nói cho ông.
Hai thứ khiến cuộc đào thoát bất khả thi là
hàng rào gai và chuông báo động.
Lớp đất dưới hàng rào thì không bằng phẳng.
Tôi có thể vô hiệu hóa chuông báo đủ lâu bằng cách cắt điện.
Sao trước đây cậu không trốn đi?
Không có Armel tôi không đi,
và tôi không làm một mình được.
Ông thì tôi tin cậy được.
Sao cậu lại nói với tôi những điều này?
Họ cần ông bên ngoài.
Tắt đèn và ngủ chút đi.
Ngủ ngon.
Anh bạn cộng sản và tôi bí mật lên kế hoạch bỏ trốn.
Bọn tôi kỹ càng tính toán loại bỏ vật cản.
Đi thôi, Gerbier.
Thu dọn đồ đạc đi.
Mau lên!
Chào tạm biệt Legrain thay tôi.
Nhưng...
Bọn con lừa.
Tạm biệt, các ông.
Giới Tuyến
Giấy phép đi lại, làm ơn.
Cơ hội của mình đây.
Tôi sẽ đứng lên hỏi lính canh.
Anh chạy qua hai cánh cửa.
Cửa này và cửa dẫn ra đường.
Chúc may mắn.
Xin thứ lỗi. Cậu cho tôi xin điếu thuốc nhé?
Châu Âu hiện đang chống lại chủ nghĩa bôn-sê-víc.
Nguyên soái Stalin muốn bảo vệ thành phố của ngài, Stalingrad.
Ông muốn chi?
Nhưng Stalingrad tất sẽ bị chiếm đóng và đổi tên.
Cạo râu.
Nguyên soái nói... Nguyên soái làm...
Nguyên soái luôn giữ lời hứa.
Xong rồi.
Để tôi lấy tiền thối.
- Không cần--- - Để tôi lấy tiền thối!
Cầm lấy.
Không thông minh cho lắm, nhưng tôi chỉ có từng này.
Một lời nhắn từ tổ chức của Paul Dounat---
Tên của hắn giờ là Vincent Henry.
Tôi đã chỉ dẫn hắn tới Marseilles vào buổi chiều
để gặp một đồng chí mà hắn biết bên ngoài tòa án.
Dounat có mặt ở chỗ hẹn trong vài phút .
Cảnh sát đây. Giấy tờ.
Tốt. Nhưng tôi phải mời anh đi theo để làm vài thủ tục kiểm tra.
Thật là một việc dơ bẩn.
Anh có lẽ ghét mũ quả dưa, Felix, nhưng bắt buộc anh phải đội.
Chỉ khi ra khỏi xe thôi.
Nhìn hắn đi.
Hắn bán đứng ông, cùng với Zephyr và người điện đàm.
Giờ chẳng cần đưa ra bằng chứng hay hỏi cung gì hết.
Lẽ ra phải trừ khử hắn từ lâu rồi.
Lỗi tại tôi.
Nhiều nhiệm vụ mà ta lại ít người.
Le Bison, nhanh hơn được không?
Trừ phi ông muốn gây chú ý.
Tôi cũng đang vội đây.
Tôi phải sửa cái đài vô tuyến cũ kỹ ấy...
và xe đạp để đặc vụ ta giao đồ.
Và tối nay lại có một cuộc nhảy dù.
- Anh có giấy tờ mới cho tôi chưa? - Tôi đang giữ trong người.
Ông muốn giờ không?
Lái xe lên đó sẽ gây chú ý.
Bọn tôi đi bộ được rồi.
- Tôi đi cùng. - Không cần đâu.
Không cần thật đâu.
Tôi đồng ý.
Tôi sẽ quay lại sau khi trời tối, để đề phòng...
Giở trò đi thì mày chết.
Trời ơi! Cái nhà đó đâu có ai khi mình thuê đâu.
Cứ đi tiếp đi.
Trong phòng mật.
Cậu ta là kẻ phản bội mà ta phải...
Đúng, là hắn.
Và ông là chỉ huy à?
Claude Le Masque. Cậu ta đòi làm việc khó.
Tôi tới sớm để chuẩn bị và phát hiện mấy người hàng xóm.
Chắc họ chuyển vô tối qua hoặc sáng nay.
Tôi gọi Felix ngay, nhưng lúc đó các ông đã đi rồi.
Ta tính cách khác.
Có thể hỏi cung cậu ta trên gác.
Tôi có chuẩn bị một cái bàn và vài cái ghế.
Ta không ở đây để hỏi cung.
Ta ở đây để làm việc này.
Nhưng đâu có được! Nhà kế bên nghe được hết.
Nghe kìa.
Lớp tường khá mỏng.
Lũ người Anh lẽ ra phải gửi thêm ống giảm thanh mình yêu cầu.
Tìm địa điểm tốt hơn đi.
Sao cậu có thể chứ?
Không chỗ nào được.
Hầm rượu nằm sát nhà kế bên.
Gác mái thì dội tiếng ra nhiều hơn.
Ta cần một con dao.
Le Bison luôn mang theo một con dao.
Dao ư? Anh đùa chắc!
Tôi không cho phép đâu.
Felix...
No comments yet. Be the first to leave one.