ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Chà.
Hắn đó hả?
Phải.
Sao anh biết?
Vì tôi đã kéo lê hắn bằng ngựa đến tận khi hắn phải khai ra.
Trông như thể có kẻ nào đó vừa bỏ nhà đi vậy.
Một kẻ lắm mồm.
T-tôi sẽ quay lại, nói chuyện với hắn.
Chẳng ích gì đâu.
Được rồi.
Chúng ta tiếp tục thôi, được chứ?
T-tôi có tiền!
- Không đủ đâu. - Sao anh biết?
- Chẳng bao giờ là đủ cả. - Khoan, khoan đã!
T-tôi có thứ này.
T-tôi có thứ rất giá trị.
Cho xem nào.
Cái đó ở đâu? Chúng...
Đến đây nào.
Tôi nghĩ là... Đây rồi.
Anh đã kiểm tra túi hắn chưa?
Vậy thì đây là lỗi chết tiệt của chính anh rồi, đúng không?
Và điều đó cũng đúng với anh nữa.
Không. Chúa ơi!
Gần đúng. Nhưng người anh làm cho nổi giận không phải là Chúa đâu.
Còn tệ hơn thế.
Người ta kể rằng một căn bệnh quái ác
đã bao trùm cả đất nước
vào mùa hè năm 1849 đó...
...cướp đi sinh mạng cả người theo đạo lẫn ngoại đạo một cách bình đẳng...
và giết chết ngựa, bò, cùng bất cứ thứ gì có bốn chân
nhanh gần bằng tên tội phạm John Glanton
và băng đảng sát nhân của hắn,
kẻ đã tàn sát khắp các vùng lãnh thổ miền Tây
để săn tìm tiền thưởng từ những chiếc da đầu.
Nhưng đây không phải là câu chuyện về tội ác của hắn.
Còn một câu chuyện khác.
Không!
Tôi chỉ có thế thôi.
Chúng ta đã nói chuyện này rồi, cô Abraham.
Worthington.
Cô biết rõ điều đó như bất kỳ ai khác. Cô đã ký giấy tờ rồi.
Phải.
Cô Worthington.
Như tôi đã nói, chúng ta đã bàn việc này rồi.
Và lúc này chẳng có ai hộ tống cô đi đâu cả.
Đó là sự thật.
Vì tôi là người da đen sao?
Da đen. Da đỏ. Người Mexico hai đầu. Chẳng quan trọng đâu.
Bên ngoài lúc này không an toàn đâu.
Và cô biết điều đó. Cho dù cô có bao nhiêu bạc đi nữa.
Còn anh thì sao?
Chẳng lẽ thị trấn này không thể sống sót nổi năm ngày
mà thiếu bàn tay cầm lái công lý vững vàng của anh sao, Phó cảnh sát trưởng?
Quyền Cảnh sát trưởng, cô Worthington.
Cô biết rõ điều đó mà.
Kể từ khi Cảnh sát trưởng Buford mất tích.
Cô ấy cần giúp đỡ.
Được rồi, tôi sẽ đảm bảo Bác sĩ Steelbender tới
xem xét cho cô ấy
ngay khi ông ta hoàn toàn tỉnh táo
và làm chủ được tâm trí của mình.
Phải không, bác sĩ?
Phải.
Giờ thì, anh biết đó không phải loại giúp đỡ mà tôi đang nói đến.
Tôi cần đưa cô ấy đến Ross Corner.
Thế nào, bác sĩ? Một chuyến đi có trả phí?
Chăm sóc cô Worthington?
Đến bản thân mình ông ta còn chẳng lo nổi.
Và cô không thể đi một mình.
Tôi không đi một mình.
Và cô ấy bắn súng thế nào?
Giờ, tôi khuyên cô nên đưa đứa bé của cô về nhà đi.
Trước khi nó gây chuyện.
Cô biết là mình không được phép ở trong thị trấn với nó mà.
Người dân ở đây rất mê tín.
Và cô nhớ chuyện gì đã xảy ra lần cuối khi họ nổi giận rồi đấy.
Cảm ơn vì thời gian của anh... Quyền Cảnh sát trưởng.
Thức ăn.
Đủ cho cô năm sáu ngày.
Và cô có thể đổ đầy nước ở phía sau chỗ máy bơm.
Miễn là cô ấy không đụng vào bất cứ thứ gì.
Rất cảm kích.
Tôi cũng cần gửi bức điện này đến Ross Corner.
Báo cho mục sư biết là tôi đang trên đường tới
và cần sự giúp đỡ của ông ấy.
Anh có liên lạc với Ross Corner,
phải không, anh Grayson?
Tôi sẽ xem mình có thể làm gì.
Ồ. Cô Atwater.
Ừ, rất vui được gặp cô.
Tôi ước mình có thể nói điều tương tự.
Vâng, chúng tôi vừa vào thị trấn để mua ít nhu yếu phẩm và--
Vậy thì cô hãy đến một mình. Hoặc đừng đến nữa.
Đó là thỏa thuận.
Vâng, thưa cô.
Cô mà còn đưa... thứ đó...
...vào thị trấn một lần nữa,
thì tôi sẽ cho cả hai treo cổ đấy.
Ý tôi là theo luật.
Việc chữa bệnh sao rồi, bác sĩ?
Không tốt bằng việc người ta chết.
Chà, ít nhất thì căn bệnh có vẻ đã giảm bớt.
Thật đáng tiếc khi nó cướp đi nhiều người quá.
Ở Ross Corner có gì vậy?
Sao cô không hỏi cô ấy?
Tôi không cho là mình tò mò đến thế.
Chỉ có thế thôi sao?
Nói tôi nghe, Bender.
Cảm giác làm một bác sĩ không thể cứu nổi một mạng người là thế nào?
Tôi sẽ cho anh biết vào lần tới khi anh bị ốm.
Cô có muốn đọc cho chúng tôi nghe một đoạn kinh thánh không, Edward?
Ồ, tôi chắc chắn là muốn, cô Sarah,
nhưng cô biết đấy, tôi-- Tôi không giỏi đọc kinh đâu.
Tôi giỏi nghe hơn.
Nhưng c-cô biết tôi nghe được gì hôm nọ ở ngoài cửa hàng tổng hợp không?
Tôi nghe nói người đàn bà Tubman này đã--
Bà ta đã xây một tuyến đường sắt dưới lòng đất trong--nhiều năm rồi.
Bấy lâu nay, họ cứ lo lắng
về việc nô lệ trốn thoát lên trên mặt đất,
thế mà bà ta cứ thế xây một tuyến đường sắt dưới lòng đất như vậy
chắc chắn như mặt trời mọc vậy.
Thật sao?
Chắc chắn là vậy rồi.
Vì hai quý ông đang chơi cờ
ngoài hiên đã nói thế.
Và t-tôi tin cả hai đều nói thật.
Mặc dù, tôi phải thừa nhận là--
quý ông có ria mép
có vẻ đang dùng cuộc trò chuyện này
như một--như một
cơ chế đánh lạc hướng, khiến người kia bỏ lỡ vài nước cờ và mất lượt.
Nhưng t-tôi vẫn tin lời ông ta.
Và c-cô có biết tôi còn nghe thấy gì nữa không?
Hay là chúng ta để dành phần còn lại cho sáng mai đi?
Trễ lắm rồi. Tôi còn vài việc cần chuẩn bị.
Vâng, thưa cô.
Đi thôi, Flapjack.
Để mẹ mặc đồ ngủ cho con rồi mẹ sẽ đắp chăn cho con
thật ấm áp nhé.
Mà đó là một cách diễn đạt buồn cười nếu cô hỏi tôi,
vì t-tôi chưa từng thấy con bọ nào ấm áp cả.
Nhất là trong một tấm thảm, đó là phần của cách diễn đạt
mà hình như tôi đã bỏ sót.
Được rồi.
Mẹ cần con ngủ ngon
vì chúng ta sẽ đi một chuyến dài
và mẹ cần con phải dũng cảm, được không?
Mẹ cần con là một cô bé lớn.
Cười với mẹ một cái được không?
Cha?
Con thấy không ổn, cha ơi!
Lại ngã ngựa giữa thị trấn nữa rồi, bác sĩ.
Nói năng lảm nhảm như một kẻ điên.
Ừ. Sẽ--sẽ không xảy ra nữa đâu.
Không, chắc chắn là sẽ không.
Ồ. Cô Atwater. Thật là-- Thật là một sự ngạc nhiên thú vị.
Ông Steelbender.
Bác sĩ.
Hm. Đáng ngờ thật.
Nói tôi nghe. Tại sao ông ở đây?
Không phải cái nhà tù này. Chúng ta đều biết ông là kẻ nghiện rượu.
Tại sao lại ở đây? Thị trấn này?
Tôi không biết.
Tôi cho là sau khi rời quân đội, tôi muốn một khởi đầu mới.
Chán ngấy súng đạn và giết chóc rồi.
Có vẻ ông đã thành công trong việc giết người
mà không cần súng, ông Steelbender ạ.
Bác sĩ.
Hm.
Thị trấn đã quyết định đã đến lúc ông phải đi rồi.
Cả thị trấn quyết định vậy hay chỉ mình cô?
Tôi đang đòi nợ ông.
Tôi không nợ nần gì cả.
Bây giờ thì có rồi.
Kể từ phút này.
Trừ khi ông có thể trả hết?
Tôi biết là không rồi.
Một tuần.
Hãy đảm bảo rằng vị... bác sĩ đáng kính đã rời đi trước lúc đó.
Phó cảnh sát trưởng.
Quyền Cảnh sát trưởng.
Hm.
Cô ấy không thể làm thế được.
Tôi e là cô ấy có thể.
Chà, tôi sẽ không đào mộ cả gia đình mình cho mụ phù thủy già đó đâu.
Cô ta không phải luật pháp.
Cô ta là ngân hàng. Thậm chí còn hơn thế.
Giờ, hứa với tôi là ông sẽ không làm điều gì ngu ngốc nhé.
- Tôi không thể. - Tại sao?
Ông định đi đâu?
Đi làm điều gì đó ngu ngốc.
Tôi không giỏi bắn súng lắm,
nhưng tôi cho là ở khoảng cách này thì cũng không cần phải giỏi.
Tôi thà không thử lý thuyết đó. Bender này.
Chà, ông muốn gì?
Chấp nhận đề nghị của ông.
Chúng ta có thể đi lúc bình minh, nhưng tôi muốn nhận trước một nửa.
Vậy thì lúc bình minh!
Đi thôi! Chúng ta phải đi! Mau lên nào!
No comments yet. Be the first to leave one.