ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Chúng ta không phải đều có nguồn gốc Thanh Giáo..../... Không ư?
Đã có một nhóm người, sống 30 dặm cách Plymouth.
Ngày nay nó không còn trên bản đồ nữa. Đó là Merrymouth.
À, đúng rồi, ông có đề cập trong cuốn sách của mình...
Môt thuôc địa mà moi thứ . . . . đều diễn ra vui vẻ...
Có những buổi say sưa ăn uống...
Có những cuộc thác loạn, có âm nhac... .
Ho còn... .
...ông đã đặt tên cho nó...
Họ còn nhảy quanh Maypole mỗi tháng một lần, đeo mặt nạ.
Họ cầu khẩn Chúa trời, người da trắng và người Ấn cùng nhau vui vẻ.
Ai chịu trách nhiệm về những điều này?
Môt nhân vât có tên là Thomas Morton. . .
À, vị thủ lĩnh của người Thanh Giáo.
Anh có thể nói thế.
Tôi sẽ đoc môt đoan viết về . . . suy nghĩ của người Thanh giáo về...
Hoa của Morton.
Đó là sự hòa quy ện của những gì k ỳ lạ nhất và mạnh mẽ nhất...
...đã tạo nên sự sống vĩnh hằng.
Khi tôi nghe điều đó, tôi lấy túi xách và rời khỏi Oxford, rồi đến thẳng Mỹ.
Đất nước Mỹ tự do.
Vậy chuyện gì đã xảy ra với những người đó?
Người Puritants bắt họ, họ bị gửi đến Miles Standish.
Họ đã chia đôi Maypole, cắt đi những dải ruy băng đầy màu sắc.
Cấm đoán moi thứ. . Buổi tiêc đã tàn dần đi. .
Và chúng ta trở thành quốc gia của nền Thanh Giáo thống trị.
À...
Đó có phải là điều ông muốn nói không?
Người Puritants đã thắng.
Họ đạp đổ mọi thứ. Tình ái... Tình ái gì nhỉ?
-Niềm vui tình ái. -Chính xác.
Cho đến những năm 1 960.
Cho đến những năm 1 960... mọi thứ lại bùng nổ trở lại.
Đúng, mọi người đã nhảy múa reo hò...
...quanh Maypole,
rồi thì, làm tình, không còn chiến tranh .
Nếu còn nhớ, chỉ một thập k ỷ trước thôi,
Nếu muốn làm chuyện đó, nếu muốn làm tình trong những năm 1 950,
anh phải van xin để được làm,...
Hoăc là tiến đến hôn nhân. .
Như tôi đã làm trong những năm 1 960.
Có thấy tiếc nuối gì không?
Nhiều lắm chứ.
Nhưng đó là bí mật của tôi.
Đừng nói ai hết nhé.
Cái này chỉ tôi và anh biết thôi.
Tôi nghĩ Bette Davis đã nói:
Tuổi già không dành cho những k ẻ õng ẹo
Nhưng Tolstoy đã nói rằng
Điều kinh ngạc nhất trong cuộc đời một người đàn ông là tuổi già.
Tuổi già, đến với bạn,
và điều tiếp theo bạn tự hỏi bản thân, tôi cũng thế.
Tại sao một người đàn ông già nua không thể hành động như tuổi thật của ông ấy?
Sao tôi có thể bị dính vào... .
...một hiện tượng ngớ ngẩn của vở kịch đời người như thế chứ?
Bởi vì, trong đầu tôi, không có gì thay đổi cả.
Tên cô ấy là Consuela Castillo.
và cô ấy là học sinh của tôi.
Đây lớp học Chủ nghĩa phê phán thực tế .
Vậy thì chúng ta bắt đầu nào!
Đi thẳng vào câu hỏi lớn nhé?
Có phải Chiến tranh và hòa bình ...
...trở thành môt cuốn sách khác . vì chúng ta đọc nó?
Dĩ nhiên rồi, nhưng tại sao?
Bởi vì chúng ta lấy đi môt số điều từ cuốn sách? .
Chúng ta mang bản thân chúng ta theo.
Còn gì nữa, nếu đọc cuốn sách lại sau 1 0 năm, nó sẽ lại thay đổi.
...bởi vì các bạn đã thay đổi.
Vẻ đẹp nằm trong ánh mắt của người nhìn.
Tôi đã luôn thờ ơ trước nét đẹp nữ giới.
Cô Castillo thì khác, dáng của cô ấy thật hoàn hảo.
Và cô ấy ăn mặc như một...
vị thẩm phán trẻ tuổi. Có môt sư tinh tế... . .
...đã khiến cô ấy khác biệt với mọi người.
Cô ấy biết cô ấy xinh đẹp.
Nhưng cô ấy chưa chắc về việc cô ấy sẽ làm gì với vẻ đẹp của minh.
Không, đừng ghi chú. Bởi vì, thật ra nó không đáng.
Thật đấy, đừng quan trọng hóa nó.
Một tác phẩm nghệ thuật nhắc các bạn rằng các bạn là ai.
Từ khi họ dán số điện thoại khẩn cấp về chuyện ngược đãi tình dục ở hội trường,
Tôi không bao giờ liên lạc riêng với bất cứ hoc sinh nào. .
...cho đến khi ho nhân đươc điểm. . . .
Sau cùng tôi luôn có 1 buổi tiệc cốc-tai...
...cho lớp của tôi.
Và nó luôn thành công.
Giáo sư Kepesh, chúng em thấy thầy trên TV tối hôm qua.
Thầy đã rất tuy ệt.
Cảm ơn. Charlie Rose cũng đã rất tuy ệt, đúng không?
À, đúng.
Thầy rất tuy ệt.
-Môt buổi tối tốt lành nhé. . -Cảm ơn.
Đó là nhận định khác nhau. Nó phụ thuộc vào ai đang quan sát nó đúng không, Kapesh?
Người Phương Tây xem đạo Hồi như một...
...tôn giáo hiếu chiến và nguy hiểm, song...
Người đạo Hồi lại nhìn người phương Tây thật cô lập và sa đọa.
Không có gì thay đổi từ cuộc thập tự chinh, chúng ta cần một liên minh các dân tộc...
-Cô Castillo. -Chào giáo sư.
-Đây là lá thư từ Kafk a sao? -Vâng.
Vâng, đó là một trong những lá thư thật...
...mà ông ấy viết cho Milena. Đó là một món quà từ ai đó.
Ai đó gần ông ư?
Ai đó đã ở gần tôi, cô Castillo.
Consuela.
Chúng ta không phải đang trong lớp. Không cần phải quá trịnh trọng như thế đâu.
Ừ thì Consuela .
-Giáo sư chơi piano à? -Ừ.
Giáo sư chơi piano cho chúng tôi nhé?
Có quá nhiều người ở đây. Tôi sơ lắm. .
Biết đấy, có một số thứ về cô, đã thoát khỏi những sự lễ nghi, kiểu cách.
Ý ông là sao?
Cô có một chút gì đó giản dị nhưng lại quý phái.
Giản dị ư? .
Đai loai là thế. . .
À, tôi nghĩ tôi nhận được từ cha tôi.
Ông ấy rất giản dị...
...và đáng tự hào. Rất Cuba.
Người Cuba?
Cả nhà tôi đều là người Cuba.
Tôi đến đây từ khi tôi 1 1 tuổi.
Vậy cô đi thẳng từ trung học lên cao đăng hay sao?
Không, tôi là một thư k ý của luật sư.
Cô đi làm rồi à.
Tôi đã cố, nhưng tôi không thích nó.
Cha mẹ tôi đã luôn hy vọng rằng tôi sẽ vào cao đẳng.
Vì vậy tôi đã quyết định chín chắn và giờ thì tôi ở đây.
Để tôi cho cô xem thứ này nhé.
-Đây rồi. -Goya.
-Tác phẩm này tên gì? - La Maja Vestida.
Và?
-Và. -Bà ấy rất giống cô.
Cô rất giống bà ấy.
Thât sao? .
Đúng vậy.
Tôi nghĩ thế.
Cô nghĩ sao?
Tôi không biết.
Có lẽ là ánh mắt.
Sao chúng tôi chỉ nói về Kafk a, Goya và gia đình Cuba của cô ấy?
Đừng hiểu lầm, thật tuy ệt khi gia đình cô ấy là dân Cuba và cô ấy thích lớp của tôi.
Nhưng tôi cứ muốn lảng đi vì tôi muốn làm tình với cô ấy.
-Tôi có thể nói gì cơ chứ? -Chân thât. .
Căn phòng đầy điệp viên.
Tôi yêu âm nhạc.
Xin lỗi.
Tôi yêu opera, ông tôi hay dẫn tôi đi xem Opera.
Và tôi nghiện các nhà hát.
Tôi soạn kịch cho một tờ tạp chí.
Cô có muốn đi nhà hát với tôi không?
-Vâng. -Xin lỗi.
Đi nhà hát ư?
-Sao không dẫn cô ta đến tiệc khiêu vũ? -Tôi hiểu.
Cô gái này...
Cô ấy hoàn toàn khác với mọi người.
Tôi nghĩ chúng ta đang nói về chuyện tình dục.
Anh biết không, đối với một nhà thơ đạt giải Pulizer như anh,
...đôi khi cũng thiếu trí tưởng tượng nhỉ.
Đó là lý do tại sao họ cho tôi cái giải đó.
Đừng nói với tôi rằng anh không bao giờ bắt chuyện với ai nhé.
Đó là lý do tôi có gia đình. Tôi nói chuyện với họ.
Có lẽ anh nên tái hôn.
George!
Bắt chuyện với vợ của anh đi. Nếu anh thích, đến bảo tàng ấy.
Nhìn vào tất cả những bức hoạ Goya mà anh thích.
Nhưng để chuyện tình dục sang một bên đi.
Đươc rồi. .
Anh có thật sự vẫn nói chuyện với vợ mình sao, George?
Không. Dù chỉ một lần.
Tôi không đánh quả đó đâu nhé.
Dừng lại để hút thuốc sao?
-Em biết là không nên hút thuốc, đúng chứ? -Anh nói điều đó...
...trên cái giường này mỗi 3 tuần.
-Em đang chịu nhiều áp lực. -Anh muốn kiên trì.
Em cũng thế.
Anh đã cố gắng làm em bỏ thuốc trong suốt 20 năm.
Từ ngày đầu tiên anh đi dạy.
Ôi Chúa ơi, lớp của anh khiến em phải hút thuốc.
Em đang chịu rất nhiều căng thẳng.
-Chicago sao rồi? -Cleveland mà.
Chicago là tuần vừa qua mà. Atlanta vào tuần tới.
Em nói cứ như Cary Grant
trong cuốn Từ Bắc đến Tây Bắc .
Cười đi, cứ thử làm 1 người phụ nữ lo làm ăn đi.
Anh nghĩ em thích mình tự làm sếp của mình chứ?
Em thích, thích lắm.
Cảm ơn Chúa vì khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi này.
Đó là tất cả những gì em có thể nói.
Anh không bắt máy sao?
Chỉ có một người trên thế giới này gọi anh vào lúc 2 giờ sáng thôi.
Để lai lời nhắn. .
Có nhận được email của con không? Con rất cần nói chuyện với bố.
À, lẽ ra con phải biết sớm hơn rằng bố đang về nhà giờ này.
Hay bố đang ở nhà và đang nghe con nói.
Và rất thoải mái, ấm cúng.
35 tuổi rồi và bố vẫn ghét con.
À, anh bỏ mặc nó sao?
Anh bỏ mặc cuộc hôn nhân khi anh già đi.
và khi anh lo sơ. .
Đôi khi anh phải trả giá cho sự tự do.
Đó là cái giá nó phải trả khi muốn...
...trở thành anh hùng.
No comments yet. Be the first to leave one.