ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
- Dừng lại ngay. - Dừng cái gì cơ?
Hai người đang nói về tôi bằng mã Morse.
Biết gì không? Tự bẽ mặt đi,
vì anh đây biết mã Morse. Ha!
Phải. Đấy là việc tụi này đang làm.
Dùng khoảng thời gian rảnh ít ỏi
và với quỹ tiền ít ỏi của mình,
bọn tôi thuê một cô trông trẻ và ra ngoài
tham gia lớp học về một phương thức giao tiếp
lỗi thời và không cần thiết chỉ để
có thể nói về anh trước mặt anh.
Phải. Đó chính xác là những gì mà chúng tôi đã làm.
Mọi chuyện bắt đầu khi Dwight gõ gõ chân
vào bên cạnh bàn làm việc.
Khi tôi bảo anh ta dừng lại, anh ta nói
"Tôi sẽ làm thế khi mà cô giảm được cân nặng thai của mình."
Tốt lắm. Hẳn là do tôi tưởng tượng ra.
Tôi xin lỗi.
Ngòi nổ.
Ngòi nổ ở đâu?
Michael!
Jim. Cậu đang ấn ngòi nổ à?
- Là cái bút thôi. - Michael, thôi nào.
Quay lại làm việc đi Dwight. Làm ơn.
Được thôi.
Này. Cứ bấm tiếp đi.
Biên dịch: phanlann
Phần 6 - Tập 22: Chuyện che giấu
Mọi chuyện với Donna vô cùng là...
Oh-ho-ho!
Mọi thứ rất tuyệt.
Tôi, uh...
Chúng tôi hợp nhau về mọi mặt.
Về cảm xúc, về thể xác và...
cả về miệng nữa.
Và tôi không có quen với việc
có mối quan hệ tốt thế này.
Tôi thực sự đang gặp khó khăn khi tập trung làm việc.
Và tôi thích thế~
Ai thích cuối tuần nào?
Dĩ nhiên rồi.
Giờ đây cuối tuần lúc nào cũng tuyệt vời
nếu như các bạn có ai đó, giống tôi.
Tôi có Donna. Cổ nóng bỏng.
Cô ấy có bờ mông tập pilates.
Nhưng chúng tôi cần tìm điều gì đó để làm cuối tuần này
bên cạnh việc làm tình.
Tôi nói thế sao? Đúng thế.
Và lí do các bạn ở đây là vì tôi cần ý tưởng
về những việc mà tôi và Donna có thể làm cuối tuần này.
Vậy cứ nêu ý kiến nào.
- Tôi có ý tưởng cho cuối tuần của anh đây. - Okay.
Cho tôi về bàn làm việc của mình
-... ngay bây giờ. - Được thôi.
Ra khỏi đây đi, anh bạn to xác.
Không, không. Các bạn thì ngồi xuống.
- Tôi cần ý tưởng. - Stanley được đi mà.
Phải, nhưng Stanley cũng chả giúp được gì.
Thôi nào. Nêu ý tưởng nào.
Đi dạo quanh vườn táo. Siêu lãng mạn.
- Ồ, vui đấy. - Đi câu lươn.
Được thôi.
Cùng nằm nghe dvd yêu thích.
Sếp và Donna nên đi tới Poconos.
Họ có bể jacuzzi hình trái tim.
Phòng cho 3 người.
Thực ra thì bọn tui cũng đã đi Poconos thứ Ba rồi.
Chúng tôi lên trên đó,
tới một quán ăn Trung Quốc,
Quán P. F. Chang's.
Khoan, sao mà phải đi tới tận Poconos
để ăn P.F. Chang's khi ở Scranton có quán Vạn Lí Trường Thành chứ?
Bởi vì khi bạn gái siêu hot của bạn bảo,
"Em muốn đi tới núi Pocono"
Bạn đi lên núi Pocono và cho cổ lên đỉnh.
Và tụi tôi bang nhau. Oops. Lỡ nói nhiều quá rồi*.
* TMI = Too Much Information
Chỗ đó xa vãi luôn.
Sếp chắc cổ không cắm sừng sếp không?
Biết không Kelly? Đây là thế giới thực.
Không phải là Thế giới thực: Scranton.
Chúa ơi, chuyện này siêu kì luôn.
Hồi Ryan có hai cô bạn gái,
ảnh cũng thường đưa em tới một quán ăn tối nào đó ở tận Hazelton
để cô gái kia không bắt gặp.
Quán ăn tối nào đó? Đó là nhà hàng ánh sao.
Từng xuất hiện trong tạp chí đời sống
về văn hóa Mỹ.
Mọi người có nghĩ Donna đang cắm sừng tôi không?
- Không, Michael, không. - Sếp dở hơi hả?
Sếp có một bữa tối tuyệt vời với bạn gái
ở một nơi đáng yêu...
- Và tụi tôi cũng làm tình nữa. - Đúng thế.
- Đừng có làm quá được chứ. - Làm thế nào?
Làm thế nào cái gì?
Làm thế nào tôi không làm quá được chứ?
Sếp có thể bắt đầu bằng việc kết thúc cuộc họp này.
Được rồi.
Và cô ấy không chịu nói "Em yêu anh."
Ôi không.
Sếp đi bao nhiêu buổi hẹn rồi?
9 buổi hẹn.
Tôi đã nói câu đó trong buổi thứ hai.
- Hmm - Có vẻ khá... nhanh.
Kể cả với nữ đồng tính.
Cô ấy có để điện thoại khóa khi ở cạnh sếp không, Michael?
Cô ấy có để ý số ly mình uống khi ở cạnh sếp không, Michael?
Cô ấy có rời phòng để nói chuyện điện thoại không?
Cô ấy có giữ nước hoa ở trong ví không?
Cô ấy có tắm trước khi quan hệ không? Cô ấy có tắm sau khi quan hệ không?
- Cô ấy có... - Có, cổ làm hết mọi chuyện đó.
- Xin lỗi ông anh. - Không, không.
Michael, sếp không được để trí tưởng tượng của mình chạy tứ tung.
- Chạy gì cơ? - Tứ tung.
Nghĩa là không để trí tưởng tượng chạy ngoài tầm kiểm soát.
Sao cô không nói như thế, Pam?
Michael, không được để trí tưởng tượng của sếp
chạy ngoài tầm kiểm soát.
Cô nói thì dễ lắm.
Cô có trí tưởng tượng tệ lắm luôn. Ngu ngốc.
Tôi sống trong thế giới ảo mộng.
- Thật sao? - Đúng thế Jim à.
Và tôi không thể tiếp tục mối quan hệ
với đầy dối trá và lừa gạt
Nhưng sếp còn không tin vào những điều này
5 phút trước.
Đó là lí do tại sao nó sai.
Kể từ khi tôi phát hiện
rằng Donna có thể đang cắm sừng tôi,
tôi quên ăn quên ngủ.
Chính việc không biết được, đang từ từ giết tôi.
Ôi, nhột. Cái gì....
Tôi cần người theo dõi Donna.
Tôi muốn cô ta bị bám đuôi.
Tôi cần tên một thám tử tư giỏi.
Em nghĩ mình có người cho sếp đây.
Là cậu mà. Cậu tính giá thế nào?
$100 một ngày, cộng thêm chi phí.
Tôi sẽ đưa cậu $50. Tiền không quan trọng.
Xong. Em phải cảnh báo sếp...
Và em đều nói cái này với tất cả khách hàng của mình
Sếp có thể không thích những thứ em tìm thấy đâu.
Được thôi.
Và sếp có thể không thích cách em tìm thấy nó đâu.
Dĩ nhiên rồi. Điều đó thật tồi tệ.
Được rồi, tôi sẽ gọi lại cho anh sau.
Này Stanley.
Một trong các khách hàng của tôi vừa gọi và nói rằng
máy in Sabre của họ bốc khói
và bắt lửa.
Bác sĩ bảo tôi phải kiêng ăn bánh mì xúc xích.
Chúng ta ai mà chẳng gặp chuyện xấu chứ.
Gabe này, tôi cần nói với anh về chuyện này.
Nó rất là quan trọng.
Các anh không thể nào có bơ hạnh nhân, đúng không?
Không, tôi không biết. Nghe này, một khách hàng của tôi gọi điện.
Anh ấy đang in một khối lượng lớn
thì phía sau của máy in bắt đầu bốc khói
và rồi khay đựng giấy bốc cháy.
Kì thật.
Tôi chưa bao giờ nghe có việc đó xảy ra.
Tôi ăn mơ ngâm cũng được.
Chúng ta sẽ giải quyết việc này kiểu gì?
Tôi không biết.
Gọi tổng công ty xem họ biết gì không.
Được rồi.
Đó là việc tôi sẽ làm hôm nay.
Được rồi.
Hãy cho tôi biết họ nói gì nhé.
Wow.
Cậu ta giỏi đấy.
Ý anh là sao?
Anh không cảm thấy cậu ta đang giấu giếm điều gì sao?
Tôi không biết.
Giống như là cậu ta đang bao che gì đó?
Có lẽ thế.
Hai năm trước,
Andy đổ lỗi cho nhà kho vì một đơn hàng muộn
mà anh ta quên xử lí.
Chúng tôi bị mắng thậm tệ.
Suýt thì mất việc,
và lúc đó tôi như phát điên.
Nhưng tôi tự nhủ "Darryl, khoan nào.
Anh ta là chỉ tên ngốc, sẽ có cơ hội thôi.
Chỉ cần kiên nhẫn."
- Chào người lạ ơi. - Ồ, xin chào.
Anh làm việc cho Michael.
Tôi làm việc với Michael.
- Phải. - Dwight Schrute.
Donna, xin chào.
Mọi vụ án đều được giải quyết bằng logic.
Cách logic duy nhất để tìm ra việc
Donna có ngoại tình không, đó là quyến rũ cô ta,
khiến cô ta lên đỉnh, rồi gọi cho Michael
và báo với anh ấy tin buồn.
Thật thú vị.
Không phải hơi sớm để ăn kem sao sếp?
Chưa bao giờ là quá sớm để ăn kem cả, Jim à.
Nhưng mà vì chúng ta không có kem,
nên đây là sốt Mayonnaise và ô liu đen.
No comments yet. Be the first to leave one.