Flame & Citron

Flame & Citron (Flammen & Citronen)

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

Flammen og Citronen 2008 REMUX eng
കമന്ററി എഴുതിയത് subteks
AI natural translated by subteks.me

ടാഗുകൾ

bluray
ai-translated
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2026-07-16
ഡൗൺലോഡുകൾ: 12
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: No

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.

Nimbus Film giới thiệu.

Sản xuất bởi Nimbus Film/Wüste Filmproduktion.

Sản xuất bởi Wüste Film Ost/Studio Babelsberg.

Dựa trên các sự kiện có thật.

Bạn có nhớ lúc chúng đến không?

Bạn có nhớ ngày 9 tháng 4 không?

Tôi nghĩ là có. Ai cũng nhớ cả.

Đột nhiên chúng xuất hiện ở khắp mọi nơi.

Gestapo, Wehrmacht, Abwehr, SS.

Mọi quân đoàn Đức.

Phát xít Đức.

Phát xít Đan Mạch.

Chúng bước ra từ bóng tối.

Chúng đã chờ đợi ngày này từ lâu.

Bạn có ra ngoài và xem không?

Bạn đã nghĩ gì thế?

Flame & Citron.

Phim của Ole Christian Madsen.

Phía bắc Copenhagen, tháng 5 năm 1944.

Hãy hành động quyết đoán.

Thực hiện kế hoạch đi.

Nếu giữ bình tĩnh, sẽ không ai nghi ngờ gì cả.

Mọi người sẽ chỉ chú ý đến những kẻ đã chết.

Không để ý gì khác đâu.

Chúng sẽ không thấy bạn rời đi.

Chúng sẽ không nhớ về bạn...

...chút nào đâu.

Tôi biết mình đang làm đúng.

Đó là việc đúng đắn duy nhất.

Thấy chưa?

Vâng...

Trung úy Østergaard Petersen.

Gì vậy?

Hoa từ trụ sở Dagmarhus.

- Østergard Petersen phải không? - Đúng rồi.

Tôi có cần ký nhận không?

Không.

Anh thường hỏi tôi tại sao.

Tại sao chúng ta làm việc này.

Tại sao ư?

- Đừng khiêu khích chúng. - Rõ.

Một lý do chính đáng:

Quân đoàn Schalburg.

Chào buổi sáng.

Giấy tờ tùy thân.

Không, tôi không nghĩ vậy... Anh có thấy giấy tờ nào không?

Người Đan Mạch mặc quân phục Đức. Những kẻ phản bội.

Một số là lính dày dạn kinh nghiệm từ Mặt trận phía Đông.

Lũ khốn tàn bạo.

Không thể tiếp cận được.

Luôn đi theo nhóm.

Chúng là... loài sâu bọ.

Đi thôi!

Nhân viên cứu thương giúp đỡ chúng ta.

Cảnh sát giúp đỡ chúng ta.

Bất cứ ai không sợ hãi đều giúp chúng ta.

Tổng biên tập Gaust.

Chúng đã tăng tiền thưởng rồi. 10.000.

- Cho cả hai chúng ta à? - Chỉ mình anh thôi.

- Chúng biết những gì? - Chúng biết anh là kẻ tóc đỏ.

Đi nhuộm tóc đi, Bent.

Hoặc đội mũ vào.

- Mũ á? - Hoặc mũ lưỡi trai, nếu anh thích.

Đó là hắn.

Một lý do chính đáng khác:

Những biên tập viên phát xít chuyên tung tin tuyên truyền qua báo chí.

Tổng biên tập Gaust?

Mỗi người đều có lý do riêng.

Ngày 9 tháng 4, Jørgen đứng nhìn quân Đức tiến vào thành phố.

Những hàng quân vô tận làm bụng dạ anh cồn cào.

Anh thấy buồn nôn.

Cảm giác đó cứ đeo bám mãi.

Cho đến ngày nọ vào mùa hè năm ngoái, khi anh bước vào một cửa hàng radio.

Trong căn phòng phía sau, họ đang in ấn truyền đơn bất hợp pháp,

và cuối cùng thì Jørgen cũng gặp được những người cùng chí hướng.

Chẳng bao lâu sau, họ tham gia vào các hoạt động ngầm.

Giờ thì Jørgen và vài người khác là những người cuối cùng còn lại.

Những người khác đều đã bỏ trốn, bị đánh nhừ tử trong tù hoặc đã chết.

Bị xử bắn tại cột hành quyết.

Nhưng Jørgen... Jørgen vẫn kiên trì.

Buôn lậu phi công Anh vào ban đêm. Chuyển thuốc nổ cho phe phá hoại.

Anh ấy phải uống thuốc để giữ tỉnh táo.

Thu mua vũ khí. Mọi thứ.

Và anh ấy hành động cùng tôi.

Giờ giấc?

23 giờ 25. Bị bắn xuyên gáy.

Aksel Winther là một công tố viên cảnh sát.

Ông ta có quyền truy cập vào mọi kênh mật tại trụ sở cảnh sát.

Ông ta liên lạc với phía Anh và nhận lệnh trực tiếp từ họ.

Mùa thu năm ngoái, ông ta đã giúp người Do Thái trốn khỏi đất nước.

Nếu không có ông ta thì chẳng có gì cả.

Chuỗi chỉ huy của chúng ta rất rõ ràng.

- Tôi không cho phép giết Gaust. - Chúng tôi đánh giá là an toàn.

- Và chúng tôi đang ở gần đó. - Thật sao?

Một chữ ký cho mấy gã sếp lớn ở Stockholm.

- Có vài thứ đang trên đường tới. - Thứ gì?

Những thứ đòi hỏi sự kín đáo,

và tính kỷ luật cao nhất.

- Anh sẽ thích nó thôi. - Với Winther...

- Nó rất lớn. - ...Lúc nào cũng lớn cả.

Mẹ tổ quốc.

Còn ai khác lại đi ăn mừng ba vụ thanh trừng ở nơi đầy rẫy quân Đức cơ chứ.

Việc đó cần phải có mật mã.

Chúng ta không có nhiều người, và khó mà biết ai làm việc gì.

Thỉnh thoảng chúng tôi mới tụ họp, nhưng thường thì chúng tôi làm việc một mình.

Đó là Bob, cựu chiến binh từ Chiến tranh Mùa đông ở Phần Lan.

Ông thầy giáo có biệt danh "Bộ não", chuyên gia thu thập tin tức.

Gấu Bự, chuyên gia về phụ nữ. Lúc nào cũng sẵn sàng tiệc tùng.

Và Gấu Nhỏ, rất giỏi về vũ khí.

Có tin đồn là nếu chúng bắn người chồng, chúng cũng sẽ bắn luôn người vợ.

Gã buôn rượu bán thông tin cho cả chúng ta và quân Đức.

Chuối, cựu võ sĩ quyền anh tham gia mọi phi vụ có thể.

Carl, một gã nhút nhát nhưng rất cứng rắn khi cần thiết.

Heinrich và Teddy, sinh viên, những người trẻ nhất trong nhóm.

Gầy, gã nói liên mồm không ngừng nghỉ. Lúc nào cũng chỉ nói về đồ ăn.

Cap, trước đây là nữ tu ở Bỉ. Có nhóm riêng ở Kastrup.

Chuối coi việc bảo vệ cô ấy là nhiệm vụ của mình.

Và Jørgen, bạn của tôi.

Chúng ta đã bàn về việc này rồi. Tránh xa anh ta ra.

Karl Heinz Hoffmann. Trùm Gestapo.

Hắn là kẻ đang săn lùng chúng ta.

Hoffmann muốn gặp cô.

Đừng nhầm lẫn nhé.

Hắn là tên sát nhân hàng loạt lớn nhất mà Đan Mạch từng chứng kiến.

Nhưng cô biết điều đó rồi.

Tôi mời cô một ly nhé?

Thứ lỗi cho sự đường đột. Svend Christensen, thám tử cảnh sát.

- Còn tên cô? - Ketty Selmer.

- Cụng ly nào, Svend Christensen. - Cụng ly.

Rất ngon.

Cô đã kết hôn chưa?

Rồi.

- Tôi chưa thấy cô ở đây bao giờ. - Tôi không đến đây thường xuyên. Tôi hay đi du lịch.

- Cô làm nghề gì? - Thiết kế thời trang và nhiếp ảnh.

Tôi vừa chụp một bộ ảnh cho tạp chí Women of the Times.

- Cô là ai? - Cảm ơn vì ly rượu.

Tôi vừa hỏi cô một câu đấy.

Anh hỏi quá nhiều rồi đấy. Tạm biệt, Bent.

"Tạm biệt, Bent."

Có lẽ một trong số mấy cậu nhóc đã lỡ lời.

Họ sẽ không bao giờ nói tên tôi.

Cô ta kìa!

Bent, đó là khách sạn của bọn Đức. Chỗ đó đầy rẫy chúng.

- Tôi vào trong đây. - Được.

Nếu nửa tiếng nữa không thấy anh ra, tôi sẽ vào tìm anh.

Được.

Cảnh sát đây. Ketty Selmer phải không?

Khách sạn Nordland, Vesterbrogade, Copenhagen.

Anh muốn gì?

Tôi vào trong được không?

Anh quen ai?

Tôi thiết kế thời trang và chụp ảnh.

Nhìn đây.

- Sao cô gọi tôi là Bent? - Đó là tên anh mà, phải không?

Cô thực sự làm nghề gì?

- Tôi không nói được. - Cô buộc phải nói thôi.

Tôi là người đưa tin. Stockholm-Copenhagen.

Tôi mang theo thư từ. Tôi biết gã buôn rượu.

Gã buôn rượu á? Hắn chỉ là kẻ chuyển tin thôi.

Hắn chỉ là trung gian. Cô không làm việc cho một kẻ trung gian đâu.

Tôi cũng biết Winther.

Cô làm gì cho Winther?

Anh biết là tôi không nói được mà.

- Và đó không phải lý do cô ở đây. - Phải không nhỉ?

Cô còn mục đích nào khác.

Tôi không ngủ với phụ nữ đã có chồng.

Chồng tôi là người đồng tính.

Cuộc hôn nhân chỉ là hình thức thôi. Anh ấy là người Thụy Điển, nên tôi có thể qua lại dễ dàng.

Anh thấy bị tôi thu hút à?

Có.

Tại sao?

Vì cô rất xinh đẹp.

Anh bao nhiêu tuổi?

Tôi 23 tuổi. Tại sao?

Anh còn trẻ lắm.

Tuổi tác quan trọng đấy.

Giờ thì đi đi.

- Ketty Selmer, đó có phải tên thật của cô không? - Vâng, tất nhiên rồi. Sao không chứ?

Giờ thì đi đi.

Đây là bà chủ nhà của tôi, Lis.

Và chồng bà ấy, Helmer.

Đây là nơi tôi sống.

Trong tầng hầm của họ.

Đó là một nơi tốt.

Một nơi tốt để chờ đợi. Sự tình là thế đấy.

Hầu hết thời gian của tôi đều dành để chờ đợi.

Đây là Horst Ernst Gilbert, đại tá và biên tập viên tại Scandinavian Telegrams,

nơi hắn chuyên tung tin tuyên truyền cho Đức.

Tị nạn chính trị. Thực ra hắn là một điệp viên cấp cao của Abwehr.

Cộng sự thân cận nhất là Hermann Seibold.

SS-Obersturmbannführer. Trùm điệp viên tại Scandinavia.

Và cuối cùng, bà Elisabeth Lorentzen.

Một tác giả. Giữ vị trí cao trong Abwehr và là thư ký của Gilbert.

Anh dùng chút bánh ngọt không?

Và đây là cà phê thật đấy.

- Họ là người Đức sao? - Điệp viên Đức đấy!

Đúng vậy, nhưng dù sao họ vẫn là người Đức.

Nhưng Hội đồng Giải phóng đã ban lệnh cấm thanh trừng người Đức rồi mà?

Đó chỉ là một lời khuyến nghị thôi. Một lời khuyến nghị mà chúng ta không làm theo.

Đó là lệnh của phía Anh. London muốn xóa sổ Abwehr tại Scandinavia.

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left