ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Tên tôi là Henry Morgan. Câu chuyện của tôi thì rất dài.
Có chuyện gì đó đã xảy ra gần hai thế kỷ trước...
Và tôi đã bị biến đổi.
Cuộc sống của tôi cũng giống như của bạn vậy...
Chỉ ngoại trừ một điểm khác biệt nhỏ.
Nó không bao giờ kết thúc cả.
Qua nhiều năm trời, bạn có thể nói tôi đã trở thành một nghiên cứu sinh về cái chết.
Bạn thấy đấy, tôi cần phải tìm chiếc chìa khóa hóa giải lời nguyền của mình.
Vậy nên hiện tại tôi đang làm việc
cho việc giám định pháp y thành phố New York.
Ở đó có bộ sưu tập xác chết được làm lạnh nhẹ lớn nhất thế giới.
Nếu cuộc chơi của bạn là cái chết thì hãy đến nơi của nó.
Này. Raul.
Cái túi cát đó đã làm chuyện gì?
Cố ve vãn với bạn gái của anh hay sao?
Anh chỉ có nhiều chuyện phải suy nghĩ. Vậy thôi.
Anh biết không, chuyện luyện tập này là theo hai chiều,
nếu anh có vấn đề gì đó cần nói ra.
Anh cảm kích điều đó, nhóc à,
nhưng anh phải tự lo chuyện này.
Gặp lại anh ngày mai chứ?
Ừ. Đồng ý luôn.
3 ngày sau
Tôi đáng lẽ vẫn chưa nên cho hai người xem nơi này.
Về cơ bản thì nơi này chưa được rao bán.
Ôi Chúa ơi, Wendell, nhìn này.
Tất cả mấy cái đường gờ là cổ cả đấy.
Tuy vậy, một phần tôi có nghe về "Alphabet City" và nghĩ...
Những người nghiện ngập và vô gia cư sao?
Đó là Alphabet City của ngày xưa rồi.
Họ đang xây một khu vui chơi mới bên kia đường...
Giống những gì họ đã làm với công viên High Line.
Em có ngửi thấy gì không?
Có một cửa hàng phô mai tự làm vừa mở cửa ở kế bên.
Tất cả các tòa nhà trong vùng này
đã được xây hơn 200 năm về trước.
Chúng có cấu trúc rất vững chắc.
Không phải chúng tiết lộ được tính cách của người ở sao?
Whoa! Whoa!
Aah!
Cái mẫu mà chúng ta đang tìm kiếm
để gắn kết toàn không gian phòng khách với nhau,
Tôi nghĩ là tôi tìm thấy rồi.
Không, không phải cho ngôi nhà đó...
Cho nhà ở Hamptons kìa.
Nó không hoàn hảo sao?
Không, tôi biết nó không phải phong cách Shabby Chic,
nhưng nếu chúng ta sơn lại rồi phun cát nó
để cho nó cái vẻ ngoài đau buồn đó...
Ông đang bán cái tủ của tôi đó hả?
Cái tủ của cậu hả?
Đây là cửa hàng đồ cổ, không phải bảo tàng.
Nhưng vậy đâu có nghĩa chúng ta phải bán đại cho một ai đó.
Khách hàng của chúng ta phải xứng đáng với những món đồ cổ của tôi...
Của chúng ta.
Hẳn vậy rồi. Tôi sẽ kéo cò vậy.
Tôi... cực kì xin lỗi.
Đó một sự nhầm lẫn ở đây.
Mẫu này không có bán.
À, có lẽ chúng ta chưa tìm thấy mức giá phù hợp thôi.
Anh muốn bao nhiêu cho nó đây?
Còn việc người sở hữu nó không muốn làm mất giá trị của món đồ cổ độc nhất vô nhị này thì sao?
Tôi sẽ trở lại...
Vì món hàng không bán của anh.
Wow.
Bà ấy nhìn có vẻ không vui.
Cậu ta làm điều đó với tất cả mọi người.
Thưa cô!
Cô đang...?
Tôi đã cố liên lạc với anh.
Anh phải mua một cái điện thoại đi.
Tôi thấy mấy thứ đó hoàn toàn vô dụng.
Cô có thể gọi...
Ah.
Vậy, tôi giúp gì được đây?
Tôi chỉ có một câu hỏi nhanh
về một loại đồ nội thất cổ thôi.
Thật sao?
Không. Henry, chúng ta có một vụ mới, một thi thể.
Nhưng từ những gì tôi nghe được thì cũng không quá mới.
Giờ thì anh nghĩ vùng này bất ổn chưa?
Lúc tôi mới vào nghề,
mỗi tuần có một vụ giết người ở đây.
Cô nên xem lại ở những năm 80.
Những năm 1980.
Anh thực sự định cố đưa tôi về quá khứ sao Henry?
Một thế kỉ trước đó, vào tuần của ngày 5 tháng tám,
có 420 người đã chết ở đây.
- Sao vậy? - Đợt nóng.
Tạ ơn Chúa vì điều hòa nhiệt độ.
Mỗi một thế hệ lại thích nghĩ rằng
họ đang cải thiện hơn so với quá khứ,
rằng tiến triển là chuyện tất yếu,
rằng tương lai chứa ít đau khổ và chịu đựng hơn quá khứ.
Nhưng sự thật là có một vài điều không bao giờ thay đổi.
Lịch sử có một cách lặp lại riêng của nó.
Chỉ là do hầu hết mọi người không sống đủ lâu để thấy được điều đó xảy ra.
Henry.
Anh không sao chứ?
Ừ. Ừ, không sao.
Chào.
Henry, đi thôi.
Bác sĩ.
Thi thể ở đằng này.
Rõ ràng là đang phân hủy. Không xác định được danh tính.
Mấy con chuột đã tàn phá khuôn mặt anh ta khá nhiều.
Có biết anh ta chết thế nào không?
Cảnh sát tuần tra người phát hiện ra anh ta nói anh ta có một cây kim cắm trên tay.
Trông có vẻ như chúng ta có một C.N.C. rồi.
C.N.C.?
Con nghiện chết.
Bất kể thói quen của người này,
anh ta vẫn có tên, anh thanh tra.
Đánh giá bởi những thay đổi do sự phân hủy,
anh ta đã chết được ba ngày,
và dựa vào vết hoen tử thi, tôi sẽ nói là...
Anh ta đã bị di chuyển.
Hơn nữa là nạn nhân gần đây có dẫm lên
một loại cao su kết hạt...
Song lại không có dấu chân.
Nhìn cái này xem.
Một vết đụng dập có viền là vết rách miệng vỏ sò.
"Nạn nhân" có thể đã phê thuốc
và té cầu thang mà bác sĩ.
Đặt mọi mọi khả năng đó qua một bên,
tôi muốn xác định chính xác anh ta chết thế nào.
- Kì lạ thật. - Gì?
Bất kì ai đã tiêm cho anh ta thì cũng đã không tiêm đúng vào mạch máu.
Hai người thấy cách mà thuốc tràn vào mô cơ của anh ta chứ?
Khoan đã, anh đang... anh đang nói gì vậy? Anh ta được tiêm sau khi chết sau?
Có lẽ là bởi cùng người chịu trách nhiệm
về chấn thương đầu của anh ta...
Người này mới là nguyên nhân chết thật sự.
Ý anh là hung thủ?
Đúng vậy.
Đó là cách gọi ngắn gọn hơn nhiều.
Này, chúng ta có kết quả trùng khớp với ADN của nạn nhân... Raul Lopez.
Đã nói với anh là anh ta có tên rồi mà.
Dịch bởi Grey @GreyF
Tôi biết là có tồn đọng.
Có chứ, tôi biết có bao nhiêu người chết ở New York mỗi năm.
Tất nhiên tôi hiểu rằng độc chất học là một môn khoa học...
Lần đầu được sử dụng như bằng chứng trong phiên tòa năm 1850 ở Bỉ,
mặc dù ngày gốc của nó là phải về với Celsus,
nhà vật lí La Mã hay bị lãng quên ở thế kỉ thứ nhất.
Alô?
Alô?
Bất lịch sự thật.
Mọi chuyện ổn cả chứ?
Họ nói với tôi là mẫu báo cáo độc tố của Raul
sẽ mất thời gian 2 tuần.
Và...?
Heroin chính là cây súng còn nhả khói.
Mỗi liều lượng heroin đều là độc nhất vô nhị.
Giống như bông tuyết.
Nếu chúng ta xác định được liều lượng mà Raul đã được tiêm vào,
thì chúng ta có lẽ sẽ lần ra được người bán cụ thể
và rồi từ người bán đến người đã mua nó...
ví dụ như hung thủ của anh ta.
Henry, tôi ghét phải phá hỏng điều này,
nhưng hầu hết các vụ giết người vẫn không giải quyết được khi súng vẫn còn nhả khói.
Từng viên gạch một...
Đó là cách anh dựng nên một vụ giết người.
- Nhưng... - Và nếu anh không học cách dừng việc này lại,
kết cục của anh sẽ bị kiệt sức
hoặc là nghiện ngập thôi.
Tin tôi đi.
Đừng hiểu sai ý tôi.
Tôi rất mừng khi được đến đây,
nhưng chính xác thì chúng ta đang tìm gì?
Một cái tép heroin đã dùng rồi.
Không phải cảnh sát đã làm điều đó rồi sao?
Đúng vậy, cùng với nhiều sự hăng hái
như mấy đồng nghiệp của chúng ta ở phòng xét nghiệp độc tố vậy.
Đến lúc mà họ xác định được liều lượng của heroin
mà Raul đã được tiêm,
vụ này sẽ kém được ưu tiên hơn rồi.
Và người này sẽ được nhớ đến ra sao?
Như một con nghiện chết bị nhét trong tủ áo, bị chuột ăn.
Chuột.
Anh có nghe thấy không?
Ừ, có, chúng ta đang ở New York.
Kết quả xét nghiệm độc tố trên động vật có nhanh hơn trên con người nhiều.
Nếu mấy con chuột đã ăn Raul và Raul thì tràn ngập heroin...
Vậy thì lũ chuột đã ăn phải heroin.
Thuốc phiện trong cơ thể chúng
sẽ khiến chúng dễ bị anh bắt hơn.
Khoan... khoan... tôi bắt ư?
Săn chuột vui vẻ.
Khoan, đợi đã! Lỡ tôi bị cắn rồi sao?
À phải.
Chuột được biết là truyền bệnh sốt Lassa,
virus Hanta, Salmonella,
và, tất nhiên, không quên Cái chết Đen.
Tôi thành thực khuyên cậu là đừng để bị cắn.
"Đừng để bị cắn." Được thôi.
Lời... lời khuyên hay đó.
Cảm ơn.
Con đó bự thế. Lại đây.
Giờ thăm bệnh đã hết.
No comments yet. Be the first to leave one.