ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
THÌA VÀNG
- Mình ơi. - Bố.
- Mình à, Seung Cheon à. - Bố.
- Bố. - Mình.
- Cheol à, mình. - Bố ơi.
Cheol!
Tae Yong à.
Tae Yong.
Chú bị thương ở đâu vậy?
Có nặng không? Chú vẫn ổn chứ?
Sao thế này?
Sao cháu không nói gì hả Tae Yong?
Trả lời cô đi.
Chú có sao không hả?
Tae Yong à.
Bác sĩ.
Chồng tôi ổn chứ ạ?
Chồng tôi đâu rồi?
Mẹ..
Bố...
Bệnh nhân Lee Cheol đã qua đời vào lúc 8:50 tối.
Bố! Bố!
Mẹ! Mẹ!
Mình ơi.
Mình.
Bố...
Không thế nào.
Không phải đâu.
Không thể là thật đâu.
Mình ơi, em đây.
Mình.
Bố.
Anh nói gì đi.
Sao anh không nói gì thế?
Tại sao chứ? Mình ơi.
Không...
Không thế nào.
Mình à.
Bố ơi.
Ai đã làm chuyện này?
Nói mau thằng kia. Cậu biết còn gì.
Là tên nào?
Tên nào đã giết bố tôi?
Seo Jun Tae.
- Gì cơ? - Là Seo Jun Tae.
Ông ấy vừa mới mất một lúc trước tại bệnh viện.
- Còn Jun Tae thì sao? - Chúng tôi vẫn đang cho tìm kiếm.
Phải tìm ra nó trước khi cảnh sát tìm ra.
Vâng.
- Còn vợ tôi thì sao? - Chuyện đó...
Phu nhân vẫn quyết định tổ chức concert như dự định ạ.
- Mấy giờ? - Sẽ bắt đầu trong 1 giờ tới ạ.
TẬP 15
Jun Tae, nghe kĩ đây.
Giờ chị sẽ phải biểu diễn.
Nếu chị đột ngột hủy thì chắc chắn mọi người sẽ nghi ngờ.
Giờ em thay đồ ra trước đi đã.
Ở đây là an toàn nhất rồi nên nhất định không được di chuyển đi đâu đó.
Vâng chị.
Nhưng sao chị không hỏi gì em?
Chắc chắn là có nguyên do gì đó mà.
Anh rể nói là em đã giết người.
Nhưng chị không tin đâu.
Em không phải đứa có thể giết ai.
Đúng rồi đó chị.
Đừng tin lời anh rể.
Em thành như thế này tất cả đều do lỗi của anh ấy.
Cậu chủ, cậu chủ ổn chứ?
Máu đó là sao ạ?
Thiếu gia.
Thiếu gia.
Mình sẽ giết Hwang Hyeon Do.
Seo Jun Tae!
Sao anh dám giết bố tôi hả?
Tại sao? Tại sao?
Thằng điên này nói cái quái gì vậy hả?
Tránh xa con tao ra.
Bố, mau đi báo công an thôi.
- Để con gọi điện. - Giữ lấy cậu chủ.
Gì đây?
Bố, Seo Jun Tae là kẻ giết người. Bố biết mà.
Bố! Bố!
Nói chuyện chút nhé.
Bỏ tôi ra.
Bố, bố.
Thả tôi ra.
Mở cửa ra.
Mau mở cửa ra ngay.
Không được thả tên Seo Jun Tae đó đi.
Mở cửa mau.
Seo Jun Tae chính là thủ phạm mà.
Chúng tôi đang kiểm tra.
Cần phải kiểm tra CCTV
và tìm các chứng cứ liên quan nữa.
Các anh không có ý định bắt hung thủ chứ gì?
Vì hắn ta là em vợ Hwang Hyeon Do?
Có phải ngay từ đầu các anh đã không muốn bắt rồi phải không?
Bình tĩnh lại đã nào.
Nhớ khẩu súng này chứ?
Tôi chuẩn bị nó cho cậu đó.
Không nghĩ lại
phải mang nó ra
dùng lại thế này đâu.
Anh luôn là người thế này.
Nói dối, giấu diếm
và đâm sau lưng người khác.
Muốn bắn thì bắn đi.
Bắn cậu ư?
Jun Tae à.
Anh không bắn cậu đâu.
Anh sẽ cho qua chuyện này
vì sợ giá cổ phiếu sẽ giảm và hình ảnh doanh nghiệp bị ảnh hưởng chứ gì?
Việc bố của Lee Seung Cheon chết là điều đáng tiếc nhưng mà...
cũng là việc tốt.
Làm tốt lắm.
Anh ta vốn là người luôn cản trở anh.
Jun Tae.
Giờ phải giải quyết chuyện này thế nào?
Chúng ta hãy cùng ngồi lại
và chầm chậm suy nghĩ nhé.
Anh có một ý hay này.
Thật sự cảm ơn anh rể.
Nhưng mà...
Nhưng chị của tôi đã nói thế này...
Đừng bao giờ tin anh rể.
I should have listened to her sooner.
Sao anh lại nghĩ là tôi sẽ tin anh như một kẻ ngốc chứ?
Tôi đã từng rất thích anh.
Mỗi khi người khác nói tôi giống anh...
Tôi đã thấy...
rất vui.
Nhưng sao anh dám hủy hoại đời tôi?
Nếu muốn bắn tôi thì
hãy bắn đi.
Nhưng...
Người hủy hoại đời cậu không phải tôi
mà chính là mẹ cậu đó.
Mẹ sao?
Để tôi nói sự thật nhé.
Mẹ ruột của cậu chính là
Seo Young Shin.
Chị cậu đó.
Nào, giờ cậu chọn đi.
Jun Tae à.
Jun Tae đã cầm khẩu súng
và ra ngoài rồi.
Gọi đội bảo an.
Ngăn nó lại trước khi lớn chuyện.
Chị chính là
mẹ của em sao?
Jun Tae à, em đang nói gì thế?
Em của tôi đang không được khỏe.
Nó đang ở trong viện.
Jun Tae à, em không ở viện mà ra đây thế này thì phải làm sao?
Chúng ta quay lại viện nào.
Em đang hỏi chị có phải
mẹ em không cơ mà.
Tỉnh táo lại đi. Chị là chị của em.
Mẹ của chúng ta đã qua đời từ lâu lắm rồi.
Em uống thuốc mà vẫn không có tác dụng gì cả.
Sao lại đòi mẹ ở đây cơ chứ? Thật sự phát ngấy mất thôi.
Chị phát ngấy sao?
Jun Tae à, em không nên làm thế này.
Thả súng xuống nào. Chị xin lỗi.
Chị sẽ nói mọi chuyện.
Chúng ta nói chuyện nào. Em tin chị chứ?
Không, giờ em không tin chị.
Jun Tae à.
Tadan.
Jun Tae của chị đẹp trai nhất khi cười đó.
Em hãy học tập chăm chỉ ở Mỹ.
Chị nhất định sẽ đi gặp Jun Tae mà.
Chị sẽ đến đúng không?
Đương nhiên rồi.
Em hỏi lại lần cuối.
Chị là mẹ của em đúng không?
Hãy trả lời câu đó thôi.
Jun Tae à, giờ đó đâu phải chuyện quan trọng.
Chị luôn ở bên cạnh em còn gì.
Dù có chuyện gì xảy ra thì chị cũng sẽ bảo vệ em đến cùng.
Chị sẽ không bỏ rơi em đâu.
Jun Tae à, bỏ súng xuống đi.
Đến cuối cùng chị cũng không chịu nói thật.
Nếu chị thực sự là chị của em
thì dù là nói dối đi chăng nữa
giây phút này chị cũng đã nhận chị là mẹ của em rồi.
- Jun Tae à. - Mẹ.
Hãy sống tốt ở địa ngục nhé.
Jun Tae à. Không được.
Thiếu gia.
LEE CHEOL
Ôi trời ơi.
Sao đột nhiên chuyện này lại xảy ra chứ?
Không thể tin ông chủ tốt bụng của chúng ta...
Thật sự không thể tin được.
Ôi anh ơi.
Tôi sẽ làm mọi thứ có thể để giúp đỡ gia đình.
Anh ơi là anh.
Mẹ.
Joo Hee đến rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.