ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
NETFLIX GIỚI THIỆU
THIẾU GIA GIẢ NGHÈO
Sốt cà chua chảy trong huyết quản của gia đình Trancoso.
Từ đời này qua đời khác,
chúng tôi đã hoàn thiện kỹ thuật của mình để tạo ra
loại cà chua thượng hạng này.
Hệ thống tưới tiêu tự động,
được bón bằng phân lỏng.
Cà chua của chúng tôi
được đối xử như những đứa con:
chế độ ăn uống cân bằng, chỉ học trường tốt nhất, và huấn luyện viên riêng
để chúng có thể đáng giá
gấp tám lần cà chua thông thường.
Giờ tôi sẽ cho mọi người xem trước
chiến dịch con trai Teto của tôi đã làm.
Đó là một chiến dịch cho sốt cà chua mới của bọn tôi,
thứ mang đến sự kết hợp giữa truyền thống và đổi mới,
quan trọng nhất là tình yêu.
Teto!
MỘT THÁNG TRƯỚC
PATY DO ALFERES CÁCH RIO DE JANEIRO 96 KM
- Chào bố. - Chào con.
- Bố thế nào? - Bố ổn.
- Chào. - Chào buổi sáng.
- Đây, để tôi phục vụ ông cà phê. - Làm ơn.
Mọi người cần gì nữa không? Lòng đỏ vỡ rồi!
Cô sẽ làm đĩa khác.
- Rose, đừng làm hư thằng bé nữa! - Đừng lo.
- Nó ổn ạ. - Chắc chứ?
- Vâng, ổn mà. - Được rồi.
Con cô có nhà không?
Igor chắc đã chuẩn bị tới lớp.
- Cháu cần cậu ấy giúp việc lớn. - Thật sao?
Có cô gái ở phòng cháu, cháu cần cậu ấy giải quyết.
Là Leila, hôm qua à?
Không. Cô này... là Ana. Một người khác.
Cảm ơn cô.
Dậy đi!
Dậy đi, Raissa!
Chào buổi sáng, ban mai! Dậy đi nào!
- Không. - Có. Ra khỏi giường đi.
Tớ đã chọn bạn cùng phòng tệ nhất!
Hôm nay không cúp học à?
Ta không thể bỏ thực tập nhỉ?
Paula, cậu quên tiệc độc thân của tớ à?
Không. Nếu ta bắt đầu sớm ở bệnh viện, ta sẽ xong trước khi xe buýt khởi hành.
Không thể bỏ một ngày sao? Chỉ một ngày thôi!
Tớ sẽ đồng ý ngay, nhưng tớ không thể bỏ buổi nào nữa.
Tớ đã chọn người bạn tệ nhất làm phù dâu cho mình.
Ổn định rồi thì nói vậy mới dễ làm sao, nhỉ, bạn yêu?
Phải. Thêm nữa, lần thực tập này là cơ hội để tớ được ở lại bệnh viện.
Paula, vị trí bác sĩ nội trú của cậu chắc ăn rồi.
- Tùy vào bác sĩ Victor... - Bác sĩ Victor thì sao?
"Paula... một ca xuất sắc đi vào lịch sử!"
"Quan sát cách Paula chọc dò tủy sống."
Đừng nực cười thế! Đi thôi, Raissa.
Này.
Teto?
Không phải.
Teto phải đi và không muốn đánh thức cô. Tôi có thể cho cô đi nhờ.
Của cháu đây!
- Vui chứ? - Cực kỳ. Hoàn hảo ạ.
- Igor sẽ đưa cô bạn cháu về nhà. - Cảm ơn ạ.
Con cần trưởng thành hơn, Teto.
Bố mừng vì con dậy trước buổi trưa.
Bố mong gì, với cái trực thăng bay trên đầu con?
Khi con đang ngủ, bố đã đến Rio để họp và quay lại.
Và giờ bố phải đến nhà máy.
- Bố muốn nói về sinh nhật con. - Vâng. Tuyệt.
- Gặp bố ở Trancoso lúc 5 giờ chiều? - Để con xem lịch.
Tôi sẽ kiểm tra sau.
- Chào. - Tạm biệt.
Paula, như thường lệ, ca xuất sắc nhất.
Cảm ơn bác sĩ.
Giờ tôi có ca phẫu thuật. Muốn làm chân chạy vặt không?
- Ta phải đi thôi, Paula? - Lần sau nhé, bác sĩ.
- Phải. - Không. Tôi rất muốn,
nhưng bọn tôi đã hứa trước.
Tôi chỉ nghĩ là cô thực sự muốn công việc này,
- nhưng... - Đồng ý!
Tôi muốn. Tôi rất muốn.
Tôi sẽ ở lại.
Tốt. Tôi sẽ ở phòng OR.
- Xin lỗi, tớ không thể làm gì khác. - Không sao.
- Thời gian này các cậu thật tệ. - Bạn yêu!
Đừng lo.
Paula. Tôi vui vì cô đã ở lại.
- Tất nhiên, bác sĩ. - Victor.
- Cô có thể gọi là Victor. - Victor.
- Ừ. - Vâng.
Không, tôi rất biết ơn về cơ hội anh cho tôi.
Biết sao không?
Vì ca lịch sử của tôi?
Vì cô rất đặc biệt với tôi...
Paula.
Đây. Chỉ hai tấm.
Gái à, cậu đến rồi!
Ca phẫu thuật sao rồi?
Của cậu này.
Tớ viện cớ rằng bị ốm rồi bỏ đi.
Tớ chưa từng bị mất mặt như thế. Thật kinh khủng.
Tớ tưởng mình có chân bác sĩ nội trú,
- vì tớ giỏi. - Cậu giỏi mà.
Không hề. Cậu là giỏi nhất.
Này! Lại đây.
- Sao thế? - Cậu đã đi đâu?
Tớ đến lớp học.
- Chơi gì đi. - Không được. Tớ phải học.
Học gì hả anh bạn? Chơi gì đi. Quẩy đi!
Cá cược đi.
Hai mươi đô, nếu cậu thắng.
Tớ thắng, cậu quên việc học đi và đi cưỡi ngựa với tớ.
- Chốt chứ? - Chốt.
Bắt đầu!
Chiến thắng! Chiến thắng!
Tớ phát chán việc đánh bại cậu rồi. Cậu quá yếu.
Lần tới để tớ chọn ngựa. Tớ chọn là thắng.
Giờ đổ lỗi cho ngựa sao?
- Thật sao? - Tớ về nhà đây, Teto.
Tớ phải học nếu muốn vào đại học ở Rio.
Không đi đâu hết. Cậu thua trận cá cược. Cậu thua rồi!
Giờ cậu phải đi mua quà sinh nhật tớ cùng tớ. Đi thôi!
Cố đừng bắn tốc độ, ngài Teto.
Ông chỉ sống một lần thôi, ông già!
Các cậu, thấy gì không?
Đúng là tên ăn hại, nhỉ? Dân chơi quê?
Dân chơi là lũ ăn hại dù ở bất cứ đâu, nhỉ?
THÀNH PHỐ LỄ HỘI CÀ CHUA
Thật sao?
Cứ tưởng mình ngầu lắm!
- Tiêu rồi. - Bình tĩnh.
- Teto! Là cậu à, nhóc? - Sao ạ?
Cháu đang chạy thử xe. Phải đạp ga chứ.
Đẹp nhỉ.
- Chú thích chứ? - Của cháu à?
Của bố cháu. Sinh nhật cháu muốn được tặng nó.
Mừng sinh nhật. Lái xe cẩn thận nhé, nhóc.
- Vâng. Cảm ơn. - Này! Gì vậy?
- Ổn rồi, Fernanda. - Mở đàm đi ạ.
Anh nghĩ mình thoát à, Hoàng tử Cà chua?
- Xong chưa ạ? - Chưa! Xuống xe!
Tránh ra!
Đặt tay lên mui!
Teto, đồ hư hỏng,
Tôi nhớ anh, anh biết chứ?
Quay lại.
Tôi sẽ để anh đi,
nhưng anh phải mời tôi đi dự tiệc.
Chắc chắn rồi.
Coi như xong nhé.
Đi đi.
Đi chậm thôi!
CÀ CHUA TRANCOSO
Trời, cậu ngủ với tất cả phụ nữ trong thị trấn.
Chưa. Nhưng với chiếc xe, tớ sẽ làm được.
- Kể cả cậu, vì cậu làm gì có. - Người tớ thích không thích.
- Selma? Ở lớp cậu? - Phải.
Nên cậu mới còn trinh.
Cậu bị ám ảnh cô gái không thèm nhìn cậu.
- Sao cậu chịu được? - Tớ chịu tệ hơn rồi.
Teto, cháu yêu, lâu không gặp!
Trông cháu đẹp trai chưa này!
- Teto, cháu của chú! Sao rồi? - Nhìn chung là ổn ạ.
- Thằng bé thật tuyệt. - Một thiên tài.
Bố thấy lí do chiếc xe là món quà hoàn hảo cho con chưa?
Phải. Nhưng bố muốn tặng con thứ giúp con tới đâu đó.
Phải, cái xe!
Bố không muốn cho con cái xe, Bố muốn con tự kiếm được.
Vâng.
Bố muốn con đến làm việc ở công ty.
Đó là món quà cho con.
Một công việc. Con nghĩ sao?
Tuyệt.
Ổn.
- Tuyệt! - Tuyệt.
Monique, vào đây.
- Tôi có thể giúp gì, ngài Teodoro? - Cho xin một cốc nước.
Bếp ở dưới sảnh.
Monique là quản lý trung cấp của Trancoso.
Bố muốn con để ý đến những gì cô ấy nói và làm.
Vậy, Teto, anh biết mình muốn làm gì chưa?
Chưa.
Sao cô quyết định cô muốn...
- làm cái gì đấy trung cấp này? - Tôi không có lựa chọn.
Sự nghèo túng khiến anh nắm bắt mọi cơ hội.
Tôi cũng học chăm chỉ.
Ở Rio, trường giới thiệu tôi đến chương trình thực tập của Trancoso.
Trong số mười thực tập sinh, họ chọn tôi làm trợ lý.
Chúc mừng.
Năm ngoái, tôi được chuyển đến đây và được thăng chức là...
Giờ phải kiêm luôn trông trẻ.
Monica.
- Monique. - Ta đã từng chịch chưa?
Gì cơ?
Vì có vẻ như cô có ác cảm với tôi.
Sao? Giống những người tình cũ à?
Thật, sao cô xỉa xói tôi?
Bố anh muốn tôi dạy anh cách tôi vào được vị trí này.
Không phải ai cũng ca ngợi mặt đất
- tôi dẫm lên. - Monique
No comments yet. Be the first to leave one.