War and Peace

War and Peace

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

War and Peace 1956 1080p WEB-DL AAC2 0 H 264-walkerr
കമന്ററി എഴുതിയത് daifuji
sync time chuẩn

ടാഗുകൾ

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2013-09-13
ഡൗൺലോഡുകൾ: 51
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: Yes

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.

Ðầu thế kỷ 19,

một bóng đen u ám bao trùm khắp Châu Âu.

Bóng đen đó được gieo rắc bởi tiếng nói của một người,

Napoleon Bonaparte.

Chỉ có nước Nga và nước Anh kiên cường kháng cự.

Trên khắp nước Nga, bầu trời trong xanh, mặt trời soi sáng,

Napoleon còn cách xa 1.000 dặm,

và đường phố Moscow rất thích hợp cho những cuộc diễu hành.

Khung cảnh ngoạn mục, con người ngoạn mục, hả, Pierre?

- Ðể diễu hành. - Anh nói vậy là có ý gì?

Nên nhớ, tôi cũng đã từng thấy người Pháp diễu hành.

Ðừng nói là họ diễu hành đẹp hơn vậy.

- Ðược chỉ huy bởi con người vĩ đại nhất Châu Âu. - Bonaparte?

Bonaparte.

Một kẻ tiếm quyền! Một tên sát nhân! Một kẻ phế vua!

Một thiên tài! Một luồng gió mát! Một lực lượng thanh lọc!

Cha anh nghĩ gì khi ổng nghe anh nói vậy?

Chúng ta không nói về những chuyện như vậy, cha tôi và tôi.

- Ổng sao rồi? - Bác sĩ nói ổng sẽ chết bất cứ lúc nào.

- Anh có tới thăm ổng chưa? - Tôi đang chờ được mời.

Trên thiên đường, mọi chuyện sẽ ổn thỏa.

Người ta chỉ nói vậy thôi.

Nên nhớ, đây là nhà anh bất cứ khi nào anh cần,

và gia đình Rostov là gia đình anh bất cứ khi nào anh cần.

Tôi hút thuốc nhiều quá.

Dễ thương quá! Làm sao anh có thể chịu được không tham gia với họ?

Tôi có thể chịu được.

Nếu tôi là đàn ông, tôi sẽ xuống đó, cỡi một con ngựa mun bự chảng,

vung vẩy một thanh gươm.

Thật không công bằng.

Chỉ có đàn ông mới được quyền vui vẻ.

Có tâm sự gì, Natasha?

Những chàng trai trẻ đó lên đường đi chiến đấu.

Họ có thể bị giết.

Ðừng sợ. Vô đi.

Nicholas!

Nè, sao vậy?

Anh mặc quân phục trông thật rực rỡ.

Và anh lại sắp đi thật xa.

Nước Áo xa xôi vạn dặm, em đã coi trên bản đồ.

Tên Napoleon tàn bạo.

Người Áo làm vòng tay rất đẹp. Anh sẽ mua cho em một cái.

- Hai cái! Người ta thường đeo một cặp! - Thì hai cái.

Pierre, còn nhớ em họ chúng tôi không? Sonya. Cổ tới đây ở.

Nhớ, mặc dù trông cổ hơi trẻ hơn lần gặp vừa rồi.

Con gái lớn nhanh lắm, Pierre. Ảnh trông lộng lẫy quá, phải không?

Ai mà ngờ Cha Mẹ lại có toàn là con đẹp.

Bà có nghe không?

Bây giờ, nghiêm!

Thiếu úy Bá tước Nicholas Rostov, tôi tặng anh Huy chương...

...của Mọi Thứ Huy Chương!

Con thấy không nên cười khi chị ấy đùa giỡn về quân đội như vậy.

Petya, chúng ta phải vui vẻ một chút.

Anh thật rực rỡ, Nicholas. Phải chi em đủ tuổi.

Rồi sẽ tới, rồi sẽ tới, Petya.

Nhưng tới lúc đó, sẽ không còn lại người Pháp nào cho mình giết!

Ðừng lo, lúc nào cũng có đầy người Pháp.

- Chúc may mắn. - Anh thật tử tế, cám ơn.

- Nhưng tại sao anh không nhận nhiệm vụ? - Chuyện đó quá dễ đối với đàn ông các anh.

Các anh chỉ cần quyết định làm gì, rồi các anh làm.

Nếu cô là đàn ông, cô sẽ quyết định làm gì?

Tôi sẽ trở thành người có quyền lực tối thượng.

Tôi sẽ trở thành thủ tướng của Sa hoàng, và ổng sẽ không dám làm gì mà không hỏi ý kiến của tôi.

Và anh sẽ ngồi ngay bên phải tôi.

Khi nào có chuyện gì quá phức tạp,

thì nó sẽ được đưa qua cho anh để anh phân xử.

Tại sao lại là tôi?

Bởi vì tâm hồn anh trong sạch và anh là người tốt.

Giỏi lắm, con gái!

Vì lẽ đó, tôi nghĩ tôi nên đi.

Nếu anh có quyền lực đó, anh sẽ làm gì?

Tôi?

Tôi sẽ do dự. Thôi bây giờ tôi phải đi.

- Pierre, nhớ ghé lại chơi. - Ðể tôi đưa anh ra cửa.

- Tạm biệt. - Nhớ ghé lại.

Anh nhớ tới chơi thường xuyên.

Cha Mẹ sẽ rất cô đơn một khi Nicholas đi rồi.

- Họ rất thích gặp anh. - Tất nhiên. Tôi yêu cả gia đình.

Cả gia đình? Không đơn giản như anh nghĩ đâu?

Cô nói vậy là ý gì?

Có những dòng chảy xuôi và những dòng chảy ngược.

Tạm biệt.

Bây giờ, anh sẽ đi đâu? Về nhà Dolokhov?

Ðúng vậy. Làm sao cô biết?

Tôi nghe nói. Tôi nghe nói.

Ði đi. Ði hưởng thụ cuộc sống ghê tởm, thú vui đồi trụy của anh đi.

Tạm biệt.

Hoan hô! Hoan hô!

- Chú ý, có một cuộc đánh cá ở đây. - Ði tìm cho tôi một chai rum!

Hai người, xô cái đó ra!

Bây giờ, để tôi nói cho nghe.

Năm mươi đồng imperial bắt với Hoàng tử Anatole...

...rằng tôi sẽ uống hết một chai rum mà không lấy ra khỏi miệng,

và đứng thăng bằng không vịn vô đâu trên ngạch ngoài cái cửa sổ này.

- Muốn cá một trăm không? - Anh thua năm mươi là đủ rồi.

Xuống khỏi đó, đồ yếu đuối.

- Hercules, tới đây! - Tới đây!

Anh làm đi!

Moscow muôn năm!

Ðưa tôi cái đó!

Ðừng khùng, anh sẽ chết đó.

Còn đụng tới tôi lần nữa, tôi sẽ thảy anh xuống đó.

Những người khác cũng vậy.

Chơi đi! Chơi đi! Các người lãnh tiền để làm gì?

Rồi bây giờ, các bạn.

Nhớ, không được lấy chai ra khỏi môi.

Hoan hô!

Năm mươi đồng imperial, Anatole.

Và gấp đôi cho bất cứ ai khác làm được vậy.

Tôi sẽ làm miễn phí, không cần cá!

- Bước lên đó anh sẽ chóng mặt! - Tránh ra!

Ðưa chai đây!

Xuống khỏi đó.

- Xuống khỏi đó, Pierre. - Hãy để hắn làm.

Cha anh đang gọi anh.

Xin lỗi, quý vị.

Tôi nghĩ nên dội ít nước lạnh trước.

Tôi sẽ chờ.

Hoàng tử Andrei, có phải ông già sắp chết thiệt không?

Bác sĩ chắc chắn là Bá tước Bezukhov sẽ không qua khỏi đêm nay.

- Có cha và em gái tôi ở đó không? - Cha anh thì có. Công chúa Helene chưa tới.

Vậy thì tốt. Tôi không cần phải đi. Có gia đình đại diện được rồi.

Cẩn thận, cẩn thận.

Anh chê bai tôi? Tất nhiên. Không chê mới lạ.

Tới cái giường hấp hối của ông già nồng nặc mùi rượu, mắt mở không lên.

Cha tôi, ổng cũng chê bai tôi.

Cũng công bằng thôi. Tôi không tán thành mọi thứ của ổng.

Trên hết, tôi không tán thành cái việc ổng không chịu cưới mẹ tôi.

Có lẽ, nếu tôi là một đứa con hợp pháp...

Con đã phạm tội, thưa Chúa Trời, nhưng con có nhiều lý do chính đáng.

Với tất cả những thứ đó, Andrei, anh vẫn còn chê bai tôi chớ?

Anh vẫn chưa xứng đáng với chính anh.

Anh vẫn chưa đạt tới những gì tốt nhất trong chính anh. Anh phải là một ai đó!

Ðó là chỗ rắc rồi bắt đầu, là một ai đó. Là cái gì? Tôi là ai?

Có phải tôi là Bá tước Bezukhov kế tiếp, chủ của những điền trang rộng lớn,

với một vị thế nhất định, những trách nhiệm nhất định?

Không đâu!

Cha tôi không thể hoàn toàn chấp nhận rằng tôi là con ổng.

Nhưng ổng cũng không thể hoàn toàn phủ nhận tôi là con ổng.

Và chuyện đó làm cho mọi người khó chịu, trong đó có tôi.

- Anh phải nhắm vào một cái gì đó. - Anh nói đúng, tôi đồng ý với anh.

Mỗi buổi sáng tôi thức dậy, tự ghê tởm với chính mình...

...vì những gì tôi đã làm đêm trước.

Tôi tự nhủ: "Hôm nay phải thay đổi."

Nếu tôi nhức đầu quá, tôi nói: "Pierre...

"...hôm nay mày phải chuyển biến thành người tốt."

Tôi ghé qua câu lạc bộ và nhìn người ta chơi bài,

tôi chỉ gọi một ly nước lạnh để chứng tỏ tôi đang chống lại cám dỗ một cách tuyệt vời.

Rồi có ai đó tới và nói: "Chỉ một ly vodka thôi, Pierre."

Sáng hôm sau, đầu tôi nhức dữ hơn, và túi tôi ít tiền hơn.

Phải có chuyện gì anh muốn làm.

- Tất nhiên, tôi muốn khám phá... - Khám phá gì? - ... mọi thứ!

Tôi muốn khám phá tại sao tôi biết phân biệt đúng sai mà tôi cứ làm sai.

Tôi muốn khám phá hạnh phúc là gì, và trong đau khổ có giá trị gì.

Tôi muốn khám phá tại sao người ta đi đánh nhau,

và họ thật sự nói gì từ sâu thẳm tâm hồn trong khi họ cầu nguyện.

Tôi muốn khám phá đàn ông và đàn bà cảm thấy gì khi họ nói họ yêu.

Bao nhiêu đó cũng đủ làm cho tôi bận rộn.

Rất khó để hiểu một người như tôi.

Với anh mọi chuyện đều rõ ràng.

- Anh biết chính xác những gì anh phải làm. - Ồ, chính xác!

Anh khác tôi. Anh càng học càng sáng ra.

Tôi càng học càng rối mù.

Anh yêu, anh cưới. Anh tin, anh làm. Có một cuộc chiến, anh lên đường.

Tôi tự hỏi không biết có nên cho anh một chỉ dẫn không?

- Anh nói đi. - Tôi có nên nói cho anh biết anh sai chỗ nào không?

- Tôi biết anh. Tôi không sai. - Biết tại sao tôi ra mặt trận không?

Bởi vì tôi cho Napoleon là một con quái vật?

Bởi vì tôi tin ta nên chiến đấu ở chiến trường Áo cách xa đây 2.000 dặm?

Bởi vì nước Nga sẽ hùng mạnh hơn sau cuộc chiến?

Vậy sao anh đi?

Bởi vì tôi đã cưới người phụ nữ duyên dáng và đáng yêu nhất Moscow,

và tôi không thể chịu nổi.

Ðừng bao giờ lấy vợ, Pierre.

Hoặc là đợi tới khi nào anh già và vô dụng,

nếu không mọi thứ cao quý trong anh sẽ mất.

Anh sẽ phí đời mình vào những chuyện vặt vãnh.

Phải. Ðừng nhìn tôi như vậy.

Anh nói chuyện về sự nghiệp của Bonaparte.

Tôi nói cho anh biết nếu lúc còn trẻ Bonaparte lấy vợ,

thì ổng sẽ vẫn còn đang làm việc ăn nửa lương, xách túi cho vợ,

mời những thằng ngốc tới nhà bởi vì vợ ổng muốn được người ta mời lại!

- Hoàng tử Andrei. - Công chúa Helene.

Anh có nói với anh tôi là người ta đang đợi ảnh không?

- Có. - Ảnh có tới không?

Chắc là không.

Cám ơn.

Ổng sao rồi, Hoàng tử Vasili?

Ðúc Cha đang ở với ổng. Người ta đang xức dầu lần cuối.

Ổng đang muốn gặp anh.

Hy vọng lần này anh tỉnh táo hơn để gặp ổng.

Theo tôi.

Ði đi. Tôi sẽ chờ anh ở đây.

Xin mời, ông Pierre.

Ổng muốn ông hôn tạm biệt.

Cái này là cho ông.

Bây giờ ổng muốn ngủ.

Pierre...

Trễ quá rồi. Cuối cùng, tới phút cuối, ổng yêu tôi.

Trễ quá rồi.

More Vietnamese subtitles for War and Peace

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left