ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Trong "Impastor" phần trước...
- Đừng! - Ông làm gì thế?
Kế hoạch của tôi là sẽ giả danh Jonathan Barlow
tới khi tính được bước tiếp theo.
Chúng tôi rất tự hào khi có một mục sư là người đồng tính đấy.
Cô làm gì thế? Anh ấy là của tôi rồi.
Tôi không chắc về chuyện đó đâu.
Chúng ta thực sự biết gì về gã này nào?
Lần nữa nào cưng ơi!
Ông rất là quyến rũ đấy.
Ông bỏ vợ đi theo phò à?
Cô ấy không phải như vậy!
- Anh dạy ông ta làm thế à? - Không!
Không được giết người.
Anh bị bắt vì đã giết Jonathan Barlow.
Các người nhầm to rồi đó.
Tôi chưa nghe ai nói thế bao giờ.
Kết thúc rồi. Tôi sẽ ngồi tù mọt gông.
Nhưng ít nhất thì cũng đỡ hơn bị Damien giết.
Nằm xuống!
Đi nào! Đi nào!
Này. Sếp định đuổi theo hắn à?
Mấy sếp nghĩ đây thực sự là ý hay...
Bám sát lấy hắn nào.
Mấy sếp có biết là tôi không có thắt dây an toàn không vậy?
Chết tiệt! Hắn đâu rồi?
Coi bộ hắn mất dấu mình rồi.
Vụ này trái luật khi đuổi theo hắn
mà có dân thường trong xe đó.
Anh nói đúng. Nghĩ hay ghê.
Gã khốn đó là ai thế?
- Damien Westbrook. - Anh nghiêm túc chứ?
- Damien Westbrook là ai thế? - Thiệt hả Tim?
Hắn là một trong năm người bị truy nã ở Portland đó.
Chúng ta đã có một buổi họp báo về hắn đấy.
Bữa đó đâu có bắt buộc đi đâu.
Sao anh lại dính dáng đến một tay to như hắn chứ?
- Tôi không thể nói cho sếp được. - Sao thế?
Vì tôi chưa nghĩ ra lời nói dối nào hay ho cả.
Và rồi, như một món quà từ thượng đế, chính nó đấy.
Được rồi.
Cho mấy sếp biết cũng được.
Tôi là đặc vụ ngầm của FBI.
Tôi đã theo vụ của Westbrook được ba năm rồi.
Tào lao!
Anh là Buddy Dobbs,
và anh đã giết Jonathan Barlow.
Barlow đã tự nhảy xuống cầu.
Sau khi tôi vờ như đã chết, tôi cần có một danh tính mới thật nhanh,
nên Cục đã cho tôi giả làm anh ta.
Ờ, đúng rồi. Nếu anh là FBI,
cho chúng tôi ID đi nào.
Ồ, chắc rồi, vì tất cả đặc vụ ngầm đều đem theo ID hết mà.
Đó là một cái huy hiệu lớn mà chúng tôi đeo bên ngoài áo thun FBI đấy.
Hai anh có tốt nghiệp đàng hoàng không vậy?
- Đương nhiên là có rồi. - Sao? Anh nghe ai nói gì à?
Chúng tôi không tin bất cứ gì tới khi có thể xác nhận được đâu.
- Tôi sẽ gọi cho bạn tôi ở FBI. - Ý hay đấy.
Tôi bắt đầu thấy lo cho Buddy rồi.
Ý tôi là, sao anh ấy phải bỏ chạy như thế chứ?
Ảnh đi đâu chứ?
Tôi chưa từng thấy chuyện gì như thế cả.
Thậm chí cả khi mục sư Willis bị vỡ túi mật...
- Ông ấy vẫn cố làm lễ cho xong. - Ôi Chúa ơi.
Ông có nghĩ là chúng ta nên gọi cho Giáo trưởng của Ladner không?
Coi nào, đừng có phản ứng thái quá thế. Tôi chắc là ảnh ổn mà.
Thế sao anh ta không nghe điện thoại chứ?
Chết tiệt.
Bạn tôi nói là ảnh không thể xác nhận hay phủ nhận
bất kỳ danh tính của đặc vụ ngầm nào.
Tôi không thể biết tin mật được.
Ừ, tôi đã định nói cho sếp biết đấy.
- Giờ mở còng cho tôi đi. - Nhưng nó cũng không chứng minh anh là FBI được.
Đến Portland và làm rõ mọi chuyện nào.
Chờ đã. Chờ đã.
- Tôi có ý này hay hơn. - Thế à?
Các người đến để khám xét đúng không?
Sẽ thế nào nếu tôi để hai người bắt được Damien nào?
Sao anh lại làm thế?
Để tôi có thể tiếp tục nằm vùng và theo dõi chủ của hắn.
Chỉ cần có... 24 giờ thôi.
Các anh sẽ thành người hùng liền.
Nếu đúng... chúng ta mà bắt được tay to như Westbrook,
thì cuối cùng mình cũng được tôn trọng, có thể còn được thăng chức nữa đó.
Nếu không... nếu Dobbs nói dối và bỏ trốn,
thì chúng ta đã để kẻ giết người chạy thoát đấy.
- Mình không thể để nó xảy ra được. - Không.
Sẽ không lặp lại đâu.
Được rồi, anh có 24 giờ đó.
Quyết định khôn ngoan đó, đồng nghiệp của tôi.
Này! Cái quái gì thế? Sao lại gắn máy theo dõi tôi?
Cái đó đểm bảo đảm thôi mà.
Nếu anh là FBI, chúng tôi sẽ tháo ra.
Nếu anh nói dối, vẫn có thể bắt anh.
Ý kiến gì không?
Không. Không thành vấn đề.
- Chào mọi người. - Buddy!
- Anh đây rồi! - Ơn trời anh vẫn còn sống.
Anh bị đau ở đâu à?
- Ôi, ngon. - Có chuyện gì thế?
Anh nói là anh đi vệ sinh,
rồi không thấy trở lại nữa.
Nếu anh đang phê thuốc, chúng tôi có quyền được biết đấy.
Tôi xin lỗi vì đã bỏ đi, nhưng trên đường đến nhà vệ sinh,
Tôi nhận được một cuộc gọi khẩn.
Có ai đó đã nói là, à...
- muốn tự tử. - Ôi Chúa ơi.
- Ai thế? - Tôi không nói được.
May thay tôi đã có thể cứu vớt được linh hồn đó.
Bộ không thể nói trên điện thoại được sao?
Alden, ảnh vừa cứu mạng một người đàn ông đấy.
Hay phụ nữ nhỉ?
Hãy coi đó như một lời nhắc nhở...
để ta trân trọng cuộc sống này...
mỗi ngày nhé.
Giờ nếu mọi người cho phép, tôi đã nhịn hơi lâu...
từ hồi thuyết pháp đến giờ đấy.
Tôi có hai lựa chọn...
là vô tù hoặc đối mặt với kẻ muốn giết mình.
Thế nên tôi chọn cách thứ ba... thoát khỏi cái vòng này và phắn thôi.
Xin chào mục sư.
Chúa ơi.
Bà làm tôi sợ hết hồn.
Anh nên sợ đi là vừa.
Tôi không chấp nhận kẻ hủy hoại hôn nhân của mình đâu.
Vâng, tôi cũng nghĩ thế.
Bà có một cú móc trái tốt đó, Rocky.
Anh đang đánh trống lảng đó.
Bà chưa xem phim "Rocky" à?
Tôi không thích cách giải trí ấy.
Cái tôi thích là có chỗ đứng ở cộng đồng này,
và tôi không muốn đánh mất nó
vì thứ mà anh đã tiêm vào đầu Alden
bằng vài câu nói vô nghĩa về chuyện nghe theo trái tim đâu.
Nghe này, Hilva, đó đâu phải lỗi của tôi.
Khi tôi nói những thứ ấy với Alden, điều cuối cùng mà tôi mong
- là ông ấy chịu lắng nghe thôi. - À...
rõ ràng là anh đã có được đôi tai của ổng rồi.
Vậy nên anh cần phải thuyết phục ông ta không được vứt bỏ
40 năm chăn gối vì một con đàn bà lẳng lơ được!
- Lẳng lơ à? - Con phò đó.
Và cho cả bản thân anh nữa đó, nên hãy nhanh lên.
Tin tôi đi, anh sẽ không tưởng tưởng được
mặt trái của tôi nó như thế nào đâu.
Tôi cá là nó hơn thế này nhiều.
Trừ khi anh sống trong xe của mình.
Anh có biết là tôi nắm chứng thư của ngôi nhà này không?
Bà sẽ không đá tôi ra khỏi đây đâu, đúng không?
Ồ thế à?
Đừng làm tôi mắc cười nhá.
Có phải là bà có thể không đấy?
Bà thiệt là cứng rắn quá đi.
Tôi nghĩ là có thể
có nhiều chuyện xảy ra với Buddy hơn những gì anh ấy kể đấy.
Ý tôi là lúc ở nhà thờ anh ấy lạ lắm
trước cả khi nhận được cuộc gọi nữa.
Không, không, đừng lo lắng.
Nếu có chuyện gì xảy ra với Buddy, thì tôi phải biết rồi.
Cảm ơn Anh ấy không thể giấu tôi gì cả.
Tôi...
Thế buổi hẹn hò tối qua với Dave Chăm Chỉ thế nào?
Anh ta biết cách xài "cây búa" của mình chứ?
Tôi thích chơi chữ về sex ghê.
Anh ta... có nới lỏng mấy cái đinh vít của cô bằng cái kềm của mình không?
Tôi không hiểu cô nói gì cả.
Tôi cũng vậy. Vụ này tôi cũng không rành lắm.
Còn cô thì sao? Có chuyện gì giữa cô và kế toán thế?
Cô đã đạt được mục đích chưa?
Tôi đâu có mục đích gì đâu, Russell.
Tôi luôn tin là nếu tôi thuộc về một người nào đó,
thì Chúa sẽ cho tôi thôi.
Chúa đâu phải là bà mối đâu Dora.
Cô cần để người ta biết là cô thích họ.
Dùng ngôn ngữ cơ thể ấy.
Ừ, như kiểu nhìn vào mắt nhau ấy,
rồi liếm môi,
hay có thể chạm nhẹ vào cánh tay của anh ta ấy.
Khi cô đi trước thì nhớ quay ra sau nhiều vào.
Đàn ông thích thế đấy.
Được rồi, có lẽ tôi sẽ... thử.
Tôi có thể tự làm gãy răng mình để một anh nha sĩ đẹp trai
có thể xỉa răng giùm tôi đấy.
Tôi đang chơi chữ về sex đấy.
Chết tiệt!
Chúa ơi!
Ồ, nhìn này.
Chàng trai của chúng ta đang cố tháo máy theo dõi này.
Tôi biết chuyện hắn là FBI là tào lao mà.
Xin chào, tôi là thám tử Hyde.
- Đây là Lovello. - À, xin chào.
- Tôi là Dora. - Chúng tôi tới đây để gặp mục sư.
Ồ, có phải là về vụ đột nhập không?
Nếu đúng thì tôi rất vui vẻ trả lời bất kỳ câu hỏi nào mà...
các anh cần.
Làm ơn cho tôi gặp mục sư.
Chắc rồi. Anh ấy đang ở trong văn phòng.
Ngay sau phòng khách thôi. Đây, theo tôi nào.
Anh biết đấy,...
Mấy anh biết chỗ rồi đấy.
Ngạc nhiên chưa! Và đừng có biện hộ gì nữa nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.