ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Dừng lại.
Được rồi, từ từ thôi, từ từ thôi.
Hửm?
Nóng quá đi.
Từ từ thôi không cần phải vội đâu.
Được rồi.
- Nhớ nắm tay tụi nhỏ cẩn thận. - Được rồi, bây giờ chúng ta xuất phát.
Xong rồi.
Mọi người hãy xếp thành một hàng đi.
Đi theo tôi nhé.
Theo tôi nào.
Nào mọi người chỗ này... Nơi mà mọi người đang nhìn thấy ở đây...
được gọi là công viên Stotsenburg nó là một công viên.
Khi tôi nói tới "Burg," có vài người còn tưởng tôi nói tới đồ ăn.
Lính nhật đã chiếm lấy nơi này...
sau đó người Mỹ đã tới và tiêu diệt chúng...
rồi xây dựng chỗ này thành công viên.
Đây là ..
Nhìn này ở đây có một cái xe tăng.
Sao anh lại đưa chúng tôi tới đây? Có gì để xem đâu.
- Bực mình quá, nóng chết đi được. - Hả?
Quý khách, anh nói gì thế?
Từng có chiến tranh xảy ra ở đây nên sẽ để lại tàn vật.
Đây là khu vực từng xảy ra chiến tranh nên không có gì để xem là phải.
Đây là nơi lưu giữ di tích lịch sử, mọi người để ý cái đó là được.
Gì vậy?
Alô.
Cậu Na?
Ôi trời, tiền bối, lâu rồi không gặp nhỉ?
Anh sống thế nào rồi?
Tôi vẫn ổn, có chuyện gì không?
Tiền bối vẫn còn ở Philippines sao?
Ừm tôi đang ở Philippines.
Cậu cũng nên tới đây chơi đi, tôi sẽ chiêu đãi cậu.
Em cũng muốn tới lắm.
Thật sự rất muốn nhưng không có thời gian.
Dù sao thì.
Anh có biết ai tên Cha Moo Sik không?
Cha Moo Sik?
Biết, biết rất rõ.
May quá.
Lâu rồi không liên lạc mà nhờ vả anh cũng ngại...
nhưng mà anh có thể...
theo dõi người này giúp em được không?
Anh? Theo dõi Moo Sik sao?
Như anh biết đó, chỉ là nhầm lẫn ngu ngốc mà thôi.
Tôi muốn gửi lời xin lỗi.
Người anh em, tôi sẽ bỏ qua chuyện này.
Nhưng lần thứ hai thì đừng có mơ.
Được rồi, cảm ơn người anh em.
Hắn từng ở Caliz, nhưng giờ lại ở Manila.
Moo Sik đã trực tiếp xin lỗi tôi rồi.
Cậu đừng gây rắc rối nữa.
Hắn không liên quan gì Moo Sik nữa. Tôi sẽ không tha cho hắn.
Sao cậu ám ảnh với hắn dữ vậy?
Liên quan tới lòng tự trọng của tôi.
Xin hãy cho tôi xử lý chuyện này.
Được rồi, nhưng cậu không được sử dụng súng đâu đấy.
Đừng lo đại ca.
SÒNG BẠC
Được rồi.
Quý khách, xin hãy để vali lên đây.
Anh ta nói gì kìa.
Khoanh tay lại xin lỗi đi.
- Xin lỗi! - Hành lí.
Tôi xin lỗi.
Chuyện gì vậy?
Cái quần gì vậy? Thuốc lá sao?
Mày bị cái gì vậy hả?
Xin lỗi đại ca.
Em xin lỗi ạ.
Anh Woo!
Anh có khỏe không?
- Sao mà lâu thế? - Chào anh.
Tụi em gặp chút rắc rối.
Cổ cậu bị đơ à? Cuối đầu chào như không chào vậy?
Chào lại cho đàng hoàng coi.
Em xin phép được chào anh từ tận đáy lòng này ạ.
Này đứng lên thằng trâu bò.
Tụi bây làm tao ngại quá.
Bộ muốn người ta biết mình là giang hồ à?
Giỡn thôi giỡn thôi, lên xe đi.
- Đi. - Đi thôi.
Cậu ta sẽ đưa chúng ta đi.
Ôi trời, bây mặc vest vô trông cũng bảnh bao đó chứ.
Mà anh à, Cha Moo Sik là ai vậy?
Anh của tụi em mà không làm gì được người đó à?
Nếu mà ở Hàn Quốc là xong chuyện hết rồi.
Nhưng vì chúng ta đang ở Philippines...
nên có chút khó khăn.
Khó khăn đến vậy sao?
Dù sao thì cậu có kế hoạch gì không?
Nhỏ lớn em chưa tới Philippines lần nào hết.
Lần đầu tới đây sao? Mấy cậu cũng vậy à?
- Vâng. - Vâng.
Thật ra em từng tới Cebu rồi.
Từng tới Cebu rồi sao cậu lại ăn mặc kiểu này?
Không nóng sao?
Em mặc như vậy quen rồi.
Tào lao!
Chỉ cần anh đưa hắn đến, tụi em sẽ lo phần còn lại.
Ông Na bảo các cậu làm đến giới hạn nào?
Chỉ vừa đủ thôi.
Tôi có thể gọi hắn ra,
nhưng nếu có bất cứ điều gì xảy ra, tôi không liên quan gì tới chuyện đó nhé.
Anh đừng lo.
Mọi chuyện cứ để tụi em lo liệu.
Anh Jung.
Em đã gửi 30 triệu won vào tài khoản của anh.
nên trước hết hãy chơi với 20 triệu won,
và gửi 10 triệu Won cho vợ của anh.
10 triệu won?
Đừng cố thắng bất cứ thứ gì với số đó. Chỉ cần gửi cho cô ấy mười triệu won thôi.
Để cô ấy chi trả hóa đơn nữa chứ.
10 triệu won là quá nhiều.
Anh không thấy có lỗi với vợ anh sao?
Cứ gửi cho cô ấy đi.
Cho em số tài khoản của cô ấy. Em sẽ gửi.
Bà ấy ổn. Tôi gửi cho bà ấy đủ tiền rồi. Không cần phải làm thế.
Anh, anh không nghe em một lần được sao?
Trời ạ anh cứng đầu thật đó.
Đợi em một lát nhé.
Vâng giám đốc Woo.
Ôi, anh Cha.
Anh đang ở đâu vậy?
Tôi đang ở sân golf.
Anh nói chuyện một lát được không?
Vâng, được chứ. Anh cứ nói.
À thì tôi có chuyện này cần nói với anh.
Anh có thời gian gặp mặt chứ?
Vâng, đương nhiên rồi. Anh muốn gặp ở đâu?
8 giờ tối thì sao?
Tám giờ tối nay à? Được tôi rảnh mà.
Anh muốn gặp ở đâu?
Sao đấy?
Đại ca anh đang ở đâu vậy?
Tôi cần phải lái xe đi đây một lát.
Đại ca, anh chàng Korean Desk đó giờ đang ở sòng bạc của chúng ta.
Vậy sao?
Chết tiệt. Anh ta nói là anh sẽ cho anh ta chơi một ít.
Đúng rồi.
Vậy thì cứ cho cậu ta khoảng 200 ngàn pesos.
rồi cho cậu ta chơi chút đi.
Em hiểu rồi. Vâng.
Xin lỗi, điện thoại lâu quá.
Không có gì đâu ạ.
Lúc rãnh tôi hay ở một mình, nên khi ở một sòng bạc như thế này...
- Cảm giác tuyệt thật. - Anh thích mấy trò này không?
Có chứ. Tôi thích lắm. Nhưng mà tôi...
Lương bổng tôi không nhiều, nên không thể chơi thường xuyên được.
Nhưng mà tôi thích chứ.
Sao anh không vào chơi một lúc? Chúng tôi sẽ cho anh mấy chip.
Nếu được vậy thì không còn gì bằng.
Anh là giám đốc Cha sao?
Vâng.
Anh là ai?
- Tôi là người quen của giám đốc Woo. - Tôi hiểu rồi.
Mời anh ngồi.
Giám đốc Woo đâu rồi?
Anh ấy đang trên đường đến.
Anh ngồi đi.
Đợi đã.
Tôi không biết anh là ai.
Thậm chí anh còn chưa giới thiệu bản thân. Tôi thấy nên làm vậy trước đã.
Đương nhiên rồi ạ.
Tôi sở hữu một doanh nghiệp nhỏ ở Busan.
Loại hình kinh doanh nào?
Tôi làm này làm kia thôi.
Vậy sao?
Anh này.
Tôi nghĩ anh đang mắc sai lầm rồi.
Anh thấy đấy,
Tôi không giỏi...
làm bạn với người lạ.
Tôi cũng không muốn làm bạn với họ.
Đau không?
Cẩn thận cái chân nhé.
Thiệt tình.
Hai trăm nghìn pesos là rất nhiều tiền,
nhưng tôi thua trong tích tắc.
Anh có thể giành lại mà. Không khó đâu.
Xin lỗi. Một ly nữa.
Vì sòng bạc này quá lớn nên chắc phải có
một lượng lớn tiền mặt chảy qua nơi này trong một ngày.
Chúng tôi kiếm được nhiều tiền nhưng cũng mất rất nhiều.
Hiểu rồi. Ví dụ,
phải mất rất nhiều công sức để gửi tất cả tiền đến Hàn Quốc.
Cảm ơn.
Các anh chắc là bận rộn lắm.
Tôi đâu có làm nhiều việc hơn người khác.
- Cảm ơn. - Đó chỉ là một phần công việc của tôi thôi mà.
Tất cả các quản lý ở đây đều là người Hàn Quốc, phải không?
Vâng.
Có khá nhiều người Hàn.
Tôi biết không nên nói những điều này với anh vì chúng ta mới gặp nhau,
nhưng từ trước đến giờ tôi chỉ làm việc cho chính phủ.
Tôi không thể làm nghề này mãi được. Cũng nên nghĩ đến chuyện nghỉ hưu.
Tôi nghĩ có lẽ sau này tôi có thể làm việc ở một nơi như thế này.
Nhưng làm trong ngành này cũng nguy hiểm, đúng không?
Tôi thấy cũng bình thưởng thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.