ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Dịch: ivy68-HDVietnam Copyright © 2010 by ivy68. All right reserved.
Mỗi lần bệnh nhân mất kiểm soát
anh ta phải nghĩ đến một số từ 1 đến 100
xuất hiện đầu tiên trong đầu.
Sau một thời gian ngắn,
nghĩ đến 1 con số khác,
nhỏ hơn số trước đó.
Tổng thống thấy sao?
Dân chúng rất quý ông. Không thể đòi hỏi thêm nữa.
Chính vì thế mà ta lo. Tương lai rất mờ mịt.
Từ giờ sẽ chỉ giảm thôi.
Em cần một lời giải thích... Sao mỗi khi em định giúp
đất nước này lại có vài thằng già phá đám thế?
Chúng luôn ngăn ta làm việc tốt.
Đúng là những kẻ bất lực.
Em nghĩ mình đang làm gì?
Không thấy anh đang bận à?
- Tôi ra nhé. - Anh lại bận như mọi khi.
Em không nấp sau lưng anh đâu.
Vì em đang đấu tranh cho nhân phẩm.
Thôi cái trò xiếc này đi.
Anh đã tốn bao nhiêu công sức cho Viên.
Nhưng em có hẹn ăn tối với Habsburg. Được chứ?
Anh không biết những mối quan hệ này quan trọng thế nào đâu.
Không mua chữ tín với giá rẻ được. Không được đâu.
Chúng tôi đang đói.
Thấy em khổ chưa!
Cảm xúc con người cũng giống như động đất,
có thể xếp theo cấp độ từ 1 đến 100
tùy theo độ mạnh.
Con số cứ giảm dần,
cho đến khi bằng 0.
Tới lúc này, cảm xúc được kiểm soát hoàn toàn
và bệnh nhân hồi phục trạng thái cân bằng.
Tôi muốn Varadin đến đó. Anh ta làm được.
Varadin phải tới London.
13.
Đó là 1 ngày thứ năm bình thường.
Cửa hàng miễn thuế tại đại sứ quán mở cửa từ 10h đến 12h như mọi khi.
Dành riêng cho các khách hàng đáng tin cậy.
Bỏ qua mọi lời đàm tiếu, đây chỉ là 1 hình thức giúp đỡ lẫn nhau
trên tinh thần đoàn kết dân tộc.
Doanh thu cửa hàng lên tới 12.545 bảng
trong 6 tháng đầu năm.
Ở đây chủ yếu bán rượu Rakia, bia và thuốc lá
vì hạn nghạch ngoại giao có hạn.
Trong khi đó, ông Dee Garber - chủ tịch Ủy ban Quốc phòng,
phát hiện những con số đáng lo ngại trong ngân sách.
Làm chậm đến 4 năm kế hoạch của châu Âu
lắp phản lực chiến đấu, tên là "Chiến Binh Châu Âu".
Số tiền thâm hụt là... 12.545 bảng.
Số tiền này không nhiều lắm,
nhưng tình hình ngày một xấu có thể dẫn đến hậu quả không mong muốn.
Tham tán Mavrodiev cũng thấy
một số lỗ hổng nghiêm trọng trong ngân sách cơ sở kinh doanh của mình.
Biến.
Phải trả nợ trước.
- Thôi nào, mai tôi trả. - Mệt lũ diễn viên các người quá.
Nhưng không giống chủ tịch UBQP, tham tán biết
rất rõ nguyên nhân bị thâm hụt.
Việc này lại làm chậm thêm 4 tháng
việc mua máy hút bụi mới.
Xin ông đấy, 1 gói thôi mà. Thứ 3 tôi còn phải đóng quảng cáo.
Ta cùng là đồng hương Bungari. Ta phải giúp đỡ lẫn nhau.
Phải. Nhưng phải trả tiền trước đã.
- Bao nhiêu? - "Bao nhiêu?"
Đợi chút. Tôi không phải cái máy tính. Bình tĩnh.
Trong khi tham tán cố gắng giảm số tiền kinh doanh thâm hụt,
1 nhóm nhỏ và tận tâm tại đại sứ quán lại thưởng thức
những giây phút cuối cùng của tình trạng hỗn loạn tuyệt đối suốt vài tháng qua.
Hầu như không còn các cuộc cãi vã giữa nhân viên.
Giữa mọi người xuất hiện sự thân thiện và đoàn kết hiếm có.
Mọi người đều có phần vui vẻ.
Họ còn có một điểm chung,
đó là vô chủ.
Biết tôi nghe gì về đại sứ mới không?
Phu nhân tổng thống đòi bổ nhiệm ông ta ở đây bằng được.
Tiếp.
Năm gói thuốc lá, một hộp rakia và bốn thùng bia.
Sẵn sàng chưa?
Phòng khi đại sứ mới đóng cửa hàng miễn thuế.
Ta đã chờ anh ta suốt 6 tháng.
Cửa hàng miễn thuế thì sao?
Năm thứ tất cả!
Đây có phải cái gọi là "cửa hàng miễn thuế"?
Tôi không muốn dọa mọi người, nhưng chắc hôm nay đại sứ mới sẽ tới đấy.
Chúng tôi vừa nhận được một bức điện.
A lô?
Ok, tôi sẽ gọi cô ta dậy.
Katia?
Katia ơi? Dậy đi!
Katia?
Thư ký đang tìm cô gấp. Đại sứ tới
nên cô phải đến dọn dẹp.
Cô làm giúp tôi nhé?
Cô đi chơi cả đêm rồi bắt tôi làm hộ à?
Đó là việc của cô. Dậy đi.
Mỗi lần bệnh nhân mất kiểm soát
anh ta phải nghĩ đến một số từ 1 đến 100
xuất hiện đầu tiên trong đầu.
77.
Sau một thời gian ngắn,
nghĩ tới 1 số khác, nhỏ hơn số trước đó.
65.
Giảm dần cho đến khi bằng 0.
Lúc này cảm xúc được kiểm soát hoàn toàn.
90.
Giật cả mình.
Tôi đến dọn vệ sinh.
Trông cô không giống lao công.
Tôi là sinh viên. Đến đây làm thêm.
Chắc cả tháng cũng chẳng dọn sạch nổi cái...
nhà kho này.
Họ bảo tôi dọn thì tôi dọn. Không có ai ở đây
6 tháng rồi mà... dùng cái của nợ này
dọn bao giờ cho sạch.
Gì cơ?
Máy hút bụi này thật vô dụng. Cũ kĩ lắm rồi.
Cô...
Katia.
Katia...
Sao cô không viết báo cáo nhỉ?
Nêu vấn đề và tôi sẽ tìm cách giải quyết tốt nhất.
Cô về được rồi.
Tôi không muốn cô dọn dẹp trong giờ làm việc hay khi tôi đi vắng.
Đại sứ Dimitrov đây.
Anh đã đi làm chưa?
Tốt lắm.
- Chưa quên tôi chứ? - Sao quên được.
Tôi thấy có kẻ trong đại sứ quán đang cố ý phá hoại danh tiếng của tôi.
Sao lại thế?
Tôi chẳng làm gì cả.
Chúng là loại người thế nào...
Tôi vừa mới đến và...
Ai cũng nói như nhau. Hy vọng anh thì khác.
Nghe đây, Varadin.
Việc anh đến không quan trọng.
Khi về mới quan trọng.
Bột Nhão này!
Ừ...
Anh chàng diễn viên... Tao mua rồi.
Đã có hàng. Mang đi.
Có tin xấu đây.
Họ sắp đóng cửa rồi.
Kệ. Đóng thì đóng. Tao không quan tâm.
- Thế mua hàng ở đâu đây? - Đừng lo.
Tao có ý này.
Nhưng... tao cần một nhà kho.
Cú lớn đấy.
Nhà kho như thế nào?
Đừng hòng nghĩ đến đại sứ quán.
Mày đã gặp đại sứ mới. Điên lắm.
Ông ta sẽ không lục soát nhà bếp đâu.
Biết đâu đấy. Ông ta đột nhiên đến. Ông ta điên lắm.
Chào các cưng!
Vẫn đến muộn à? Cô nợ tôi 20 bảng.
Biến đi!
Vì thế mà anh đưa tôi đến đây à, Munro?
Chính cô ấy!
Ta tìm suốt 2 tháng rồi.
Chịu thôi, trông cô ta đen tối quá.
Nhìn hàm kìa. Đậm chất ngựa cái Anh.
Thanh toán này.
Đây là Vịt. Ông trùm.
Hắn quyết định mọi chuyện.
NGA
Ai đây?
Đây là Kosta. Người cùng hội.
Hắn sống ở đại sứ quán.
Đừng đụng đến đại sứ quán, tìm chỗ khác đi.
Im đi, đồ ngu. Tao đã đảm bảo rồi mà.
Sao thế?
Mọi thứ đều ổn.
Chào các cô!
Này cô em, nói chuyện chút nhé?
Katie?
- Sao ông biết tên tôi? - Hỏi ở câu lạc bộ.
Tôi luôn điều tra 1 chút trước.
- Đừng lo, tôi không phải fan cuồng đâu. - Ai chẳng nói thế.
Việc tôi làm rất chuyên nghiệp. Tôi là nhà sản xuất
và có việc cô sẽ thích đấy.
Làm trong ngành khiêu dâm?
Không phải thế.
Tôi tổ chức sự kiện. Nhỏ thôi nhưng lương rất hậu hĩnh.
Nếu thích cứ tự nhiên tới buổi thử vai.
Nhớ gọi nhé.
Xin chào.
Cảm ơn mọi người đã đến đúng giờ.
Mau lên.
Xin chào. Tôi có đến muộn không?
Tôi xin lỗi. Tôi sẽ lau sạch.
Để đấy.
Tôi phải thông báo 1 chuyện không vui.
Sofia cho rằng ở đây đang lâm vào tình trạng vô chính phủ.
Chế độ tự quản của các anh
đã dẫn đến một số sáng kiến khác thường.
Ông Mavrodiev, ông phải giao cho tôi hàng tồn kho
của cái gọi là "cửa hàng miễn thuế".
Chúng tôi đang nghĩ đến việc mua quà.
Cho trẻ em, vào giáng sinh.
No comments yet. Be the first to leave one.