ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Em gọi đó là, "Đời sống,
hay Sân khấu?"
DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
30/01/1933: Adolf Hitler trở thành Thủ tướng Đức
Sao em có thể vẽ được hay vậy?
Sắp hết thời gian rồi.
Em phải hoàn thành nhanh chóng.
ĐỜI SỐNG HAY SÂN KHẤU
Xin hãy giữ nó an toàn.
Chúng là cả cuộc đời em.
NỮ HỌA SĨ CHARLOTTE
Mẹ ơi?
DỰA TRÊN
"ĐỜI SỐNG? HAY SÂN KHẤU?"
CỦA
CHARLOTTE SALOMON
BERLIN, NĂM 1933
Bà sẽ nhớ cảnh tượng này lắm.
Họ có opera ở Roma đó.
Không. Bà sẽ nhớ cảnh tượng này lắm.
Bọn Do Thái, biến!
Cút mau! Mày đang nhìn cái gì thế?!
Mau cút hết ra đi!
Chúng tôi sẽ không chấp nhận sự gián đoạn nào từ các người.
Các người xông vào đây như những kẻ vũ phu thô thiển.
Tìm một chỗ và ngồi im lặng
hoặc là rời đi.
Vì chúng tôi sẽ tiếp tục chương trình của mình.
Về thôi. Tôi nghĩ chuyện này kết thúc rồi.
Hãy bắt đầu nào.
Lại lần nữa.
Có lẽ ông bà ngoại
đã đúng khi rời đi.
Đức là quê hương của ông bà. Ông bà sẽ không rời đi.
Ông bà bảo là sẽ làm gì cơ?
Bà của cháu cần phải nghỉ ngơi.
Tất cả chúng ta đều có thể nghỉ ngơi.
Ông sẽ không chịu sự xấc xược này.
Không còn nữa.
- Thôi đi. - Charlotte!
Không phải bây giờ.
Được rồi. Không phải bây giờ.
5 TUẦN SAU
BẢO TÀNG VATICAN
Tranh đẹp đấy.
Ồ!
Cảm ơn chị.
Có quá nhiều thứ để xem,
thật khó để biết phải tìm ở đâu.
Nó phải là tuyệt vời để có thể vẽ.
Khi rời đi, em có thể mang theo một phần của nó.
Vâng.
Xin chào, cháu là Ottilie. Ottilie Moore.
Ờ. Tôi là bác sĩ Ludwig Grunwald.
Đây là vợ tôi, bà Marianne Benda Grunwald.
- Đây là cháu--- - Em là Charlotte.
Charlotte Salomon.
- Ông bà tới chơi à? - Chúng tôi mới chuyển đến đây.
Từ Berlin.
Cháu gái của chúng tôi vừa đến thăm.
Cháu cũng tới đây chơi.
- Cháu tới từ New York. - Ồ.
Hân hạnh được gặp em.
Em đang học mỹ thuật ở Berlin à?
Với gia sư.
Em đã bỏ học.
Càng ngày chị càng thích em rồi.
Em nghĩ chị là người duy nhất.
Một cô gái thông minh như em, chị không nghĩ em bỏ học
vì không tính được bình phương cạnh huyền.
Chắc hẳn chúng đã rất kinh khủng với em.
Đó chỉ là chuyện của các cô gái Do Thái ở Đức thôi.
Chà,
may mắn thay thế giới này rộng hơn nước Đức.
Cháu gái ông bà là một phụ nữ trẻ rất quyến rũ.
Đúng. Con bé luôn thích đi du lịch cùng chúng tôi
kể từ khi còn là bé.
Hãy tha thứ cho cháu nếu điều này nghe có vẻ tự phụ,
nhưng hiện tại cháu sống ở Côte d'Azur,
và nơi ở của cháu rất đẹp.
Cháu có rất nhiều phòng cho khách.
Thật tốt bụng, cô Moore.
Tôi e rằng chỗ của Charlotte là ở Berlin với bố mẹ cháu.
Họ có sự nghiệp của họ ở đó.
Tất nhiên rồi. Nhưng nếu Ý không thành công,
hoặc nếu Berlin trở nên bất khả thi,
cánh cửa của cháu luôn rộng mở đón chào.
Cô ơi! Cô ơi!
Cho phép tôi!
BERLIN, NĂM 1936
TRƯỜNG NGHỆ THUẬT
Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm, cô Lindberg,
để lấy lại sự hoàn hảo trước đây của em.
Dù em có đạt được sự hoàn hảo hay không
thì ai sẽ để ý, anh Wolfsohn?
Nếu em thực sự đạt được nó,
cũng chẳng có vấn đề gì khi ai để ý.
Ca hát là sự thôi thúc tự do.
Và em sẽ được giải thoát khỏi...
Con đây rồi. Con đã ở đâu thế?
Con đi dạo trong công viên.
Một mình à?
Con nghĩ việc đó vẫn được phép.
Charlotte, hãy gặp thầy Alfred Wolfsohn đi.
Thầy Wolfsohn được Tiến sĩ Singer cử đến gặp mẹ.
Thầy ấy cũng đã phải đau khổ trong hoàn cảnh hiện tại.
Với sự dạy dỗ phù hợp,
mẹ em có đủ kỹ thuật và giọng hát
để trở thành ca sĩ vĩ đại nhất thế giới.
Thế giới thật may mắn khi mẹ tìm được một người thầy giỏi như vậy.
Em có phải là họa sĩ không?
- Em... - Charlotte đang học tại Trường Thiết kế Thời trang Schmoller.
Con bé khéo tay, giống bố vậy.
Cả nhà hy vọng con bé sẽ tìm được việc làm thợ may.
Và đây cũng là hy vọng của em?
Vẽ là một sở thích của Charlotte.
Thầy rất muốn xem tác phẩm của em hôm nào đó.
Em cũng muốn thế.
Rất vui được gặp thầy.
Sao cậu có thể vẽ được vậy?
Tớ lo lắng quá, gần như không thể ngồi yên được.
Tớ cho rằng đó là điều tớ làm để xoa dịu sự căng thẳng của mình.
Chắc đó là người đặc biệt nhỉ?
Tớ vẫn chưa biết.
Charlotte Salomon.
Hitler muôn năm!
Phải rồi, muôn năm.
Để lên bàn đi.
Cảm ơn.
Em Salomon,
Thầy chắc rằng em đánh giá cao mức độ cạnh tranh của trường chúng tôi.
Có nhiều người nộp đơn hơn số lượng tuyển dụng
và những họa sĩ không được đào tạo chính quy
sẽ gặp bất lợi rõ rệt.
Em hiện đang theo học tại trường thiết kế thời trang.
Và sau đó, có chuyện không may xảy ra với
chủng tộc của em.
Tuy nhiên, ủy ban đã có thiện cảm với
bản phác thảo của em.
Và đã cân nhắc đến Thập tự Sắt của bố em.
Em Salomon, thầy cần biết
nếu bất chấp hoàn cảnh, thầy đề nghị cho em một chỗ,
liệu thầy có hối hận hay không?
Không, em hứa với thầy là sẽ không đâu.
Cảm ơn thầy!
Barbara Frisch Prinz.
Ở đây các em sẽ thấy ánh sáng chiếu vào đối tượng như thế nào.
Bây giờ điều quan trọng là bóng và bóng mà
các em sử dụng phải tuân theo...
Lotte.
Cả nhà mong con về đó.
Lớp học của con lẽ ra đã kết thúc từ lâu rồi.
Mẹ hy vọng con không lang thang một mình nữa.
Không, con đoán là con quên mất thời gian thôi.
Hôm nay tại Kulturbund,
mẹ tình cờ gặp ông Klein, người thợ may.
Ông ấy đồng ý đưa con vào làm cửa hàng của ông.
Bố nghe nói ông ấy có danh tiếng rất tốt.
Ông ấy trả lương cao nhất.
Và khi nào có thời gian...
ông ấy bảo có thể làm cho con chiếc máy cắt.
Con rất cảm kích. Cảm ơn.
Nhưng con không thể làm việc ở chỗ ông Klein.
Con không thể...
hay sẽ không?
Không thể ạ.
Con đã giành được một suất vào Học viện Mỹ thuật!
Gì cơ?
Điều đó thật tuyệt vời!
Nhưng chuyện đấy đã xảy ra thế nào?
Con phác họa một người đàn ông khỏa thân.
Họ thích nó.
Nhưng mà... Charlotte.
Con sẽ không thể che giấu sự thật...
Rằng con là người Do Thái?
- Họ biết. - Đây chính là Charlotte của chúng ta.
Paula?
Paula?
Con thực sự biết ơn.
Ôi!
Cô bé ngốc nghếch à.
Con có nghĩ đó là lý do mẹ khóc không?
Con không biết cuộc sống trong nghệ thuật
khó khăn đến thế nào đâu.
Đặc biệt là bây giờ.
Mẹ chỉ cố gắng giúp con thoát khỏi nỗi đau thôi.
Cảm ơn, Paula.
Nhưng con không yêu cầu được tha.
Không...
Không, con đã đúng.
Tìm kiếm sự đối xứng,
tìm kiếm sự hài hòa
và hơn hết là
đừng làm biến dạng những gì vốn đã hoàn hảo.
Hitler muôn năm!
Manfred. Hitler muôn năm!
Chức năng của nghệ thuật là gì?
Barbara.
Xin mời lên trước lớp.
Hãy xem cô ấy xinh đẹp thế nào.
No comments yet. Be the first to leave one.