ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Biên dịch: Nguyên Lý
Trăng hôm nay sáng thật đấy.
Đó là... ánh đèn đường mà.
À...
Là đèn đường nhỉ?
- Vậy chào anh. - Vâng, chào cô.
Khoan đã.
Cô làm gì thế?
Cô định đi đâu?
Tôi đi bắt xe bus.
Không lẽ...
tôi là loại người để phụ nữ phải bắt xe bus về vào giờ này sao?
Đã vậy vừa mới vài phút trước,
chúng ta vừa đại loại là ôm nhau... mà.
Anh nói gì vậy chứ?
Lên xe tôi đi.
Tôi không muốn làm người xấu đâu.
Tôi thấy đi xe bus thoải mái hơn nên anh cứ để tôi đi đi.
Không được.
Trạm xe bus ở ngay đây mà, anh không cần lo...
Tôi vừa uống rượu.
Sao cơ?
Cô định để người uống rượu lái xe sao?
Nếu vậy thì
cô có tội tiếp tay cho người uống rượu lái xe đấy.
Tôi đặt chế độ định vị rồi đó.
Vâng.
Nhà bạn của cô ở đâu?
- Tại sao? - Ôi trời.
Chúng ta đến đó trước đi.
Sau đó tôi gọi tài xế đến cũng được.
À vâng.
- Địa chỉ là gì thế? - Anh không cần phải nhập đâu.
Tôi biết đường rồi.
Tôi có làm gì cô đâu chứ.
- Anh này.. - Cô này...
Anh nói trước đi vậy.
Không, cô nói đi.
Ladies bust mà.
Cái gì?
À không không. Ý tôi là "ladies first".
Ladies first.
First.
Tóm lại là cô nói trước đi.
Môi của anh...
Môi của tôi?
Nó làm sao?
Anh lau đi vì nó bị dính son đó.
Tới rồi. Anh xuống xe đi.
Cảm ơn.
- Cái gì thế? - Gì vậy?
Đợi chút...
Làm sao mà cô biết tôi sống ở đây?
Anh nói anh sống với Won Tak mà.
Nhưng cô có biết Won Tak sống ở đâu đâu.
Thì..
Ôi, Won Tak à.
Xin chào.
Cậu đi đổ rác à?
Chuyện gì đây?
Anh Jin uống rượu nên mình lái xe giúp anh ấy.
Cái gì?
Không, không phải đâu.
Tôi muốn đưa cô ấy về vì muộn rồi.
Tiện đây thì cậu có thể đưa mình về được không?
Mình đang ở với một người bạn.
Nhà bạn mình ấy.
Thôi được rồi.
Cậu Won Tak nhà tôi này, cậu về nghỉ đi.
Đi thôi, tôi đưa cô về.
Thôi mà, anh đã uống rượu rồi nên hãy đi nghỉ đi.
Won Tak nhà tôi sẽ đưa tôi về.
Được chứ?
Được.
Vậy chào anh.
Ôi trời.
Ôi trời.
"Won Tak nhà tôi" à.
"Won Tak nhà tôi"
Sao có thể tay trong tay với người khác
ngay sau khi môi chạm môi với mình chứ?
Mình không muốn đánh răng.
Tại sao vậy?
Tại sao mình lại làm vậy?
Do nội tiết tố sao?
Tới kì rồi sao?
Hay anh ấy rơi nước mắt làm mình...
rung động?
Không.
Vậy thì là...
Mình vào được chứ?
Ừ.
Cậu đi đâu à?
Có việc gấp nên mình phải đi ngay.
Ừ.
Mọi chuyện ổn chứ?
Có gì đâu.
Nếu có gì phiền thì gọi mình nhé.
Lần ở sở cảnh sát và cả lần này nữa.
Mình thấy hai người có gì đó đáng ngờ đấy.
Là gì cơ?
Có phải...
Có phải cái gì?
Cậu bị hắn ta đe dọa không?
Hả?
Ý mình không phải kiểu quá to tát.
về mặt tâm lí hay cảm xúc gì đó,
Nó khiến cậu thấy sợ ấy.
Đúng là chủ nợ có quyền đòi nợ.
Nhưng hắn ta không thể đối xử tệ với cậu được.
Tại sao lại lái xe đưa tên khốn đó về chứ?
Đúng nhỉ, anh ta là chủ nợ còn mình là con nợ.
- Cái gì? - Cậu nói đúng.
Này, có nghe mình nói không đấy?
Hả?
À, có chứ.
Dù sao thì,
Dù anh ta là chủ nợ hay gì
Đừng để mình bị chèn ép quá.
Có cần mình giúp gì không?
Không đâu. Mình ổn mà.
Nếu có chuyện gì, mình sẽ cho cậu biết mà.
Tỉnh táo lại đi, Kim Dali à.
Không thể tin được.
Họ xếp hàng tới xem triển lãm đó ư?
Không phải người đòi nợ đấy chứ?
Tôi đã thử vả vào mặt...
để đây là thật hay mơ rồi.
Ôi trời, mấy người bị sao vậy?
Không phải mơ đúng không?
Xin chào mọi người.
Cô Kim.
Chúc mừng.
Vâng.
Ôi, không đáng chúc mừng sao?
Đúng.
Này,
Những người nổi tiếng được ai mời vậy?
Chắc là họ đã biết rồi mới đến.
sau cuộc họp báo chúng ta nổi tiếng mà.
Đặc biệt là Giám đốc Kim, nổi tiếng lắm luôn.
Nói đúng đấy.
Mọi người đều muốn biết về trang sức và phụ kiện cô ấy đeo.
- Họ đến để nhìn tận mắt ngôi sao đấy. - Đúng vậy.
Tôi thì chắc chắn họ đến vì lí do khác.
Nếu họ mặc một loại trang phục hoặc đeo túi của một hãng nào đó,
thì thương hiệu đó sẽ bán rất chạy.
Đều là vì tiền đấy. Tiền cả đấy.
Có phải anh Tae Jin không nhỉ?
Nhìn đi, với tư cách là người làm nghệ thuật
cô không nên bị ám ảnh bởi đồng tiền vậy chứ
Tiền thì quan trọng thật đó
Nhưng thế giới này còn nhiều thứ quý giá có tiền cũng không mua được kìa
Khắc ghi vô đầu đi, được không?
Nhưng dù sao thì nhờ buổi họp báo nên họ đã đến xem triển lãm của chúng ta
Mà chúng ta lại không cần trả cho họ đồng nào hết
Ôi, giám đốc của chúng ta đúng là đỉnh thật mà
Đối với chúng tôi...
thì giám đốc chính là bùa may mắn đó
Đừng nói vậy mà
Kim Dali! - Kim Dali!
Dừng lại đi mà
Mọi việc hầu hết đều do mọi người làm mà
Nếu như cô cứ khiêm tốn như thế này
Chúng tôi sẽ cổ vũ nhiều hơn nữa.
Quẩy đi mọi người
Kim Dali! - Kim Dali!
Xin chào
Tại sao... - Hãy bắt đầu cuộc họp đi
Hôm nay chúng ta có họp sao?
Đi thôi. - Được rồi
Chờ một chút
sổ ghi chú của tôi đâu rồi nhỉ?
Này
Sao chị lại đẩy tôi chứ?
Bây giờ chúng ta sẽ lên kế hoạch cho Hội trại nghệ thuật Cheongsong...
cùng với Dondon F&B.
Tôi sẽ gửi mọi tài liệu qua cho họ ngay khi làm xong
Tôi sẽ tự đến trại mồ còi một mình
Còn gì nữa không?
Chúng ta nên đề xuất một dịch vụ đặc biệt cho khách mời của mình
Để các phụ huynh có thể đi xem các tác phẩm nghệ thuật
mà không cần lo lắng cho con cái của mình.
Chúng ta mở một quán "Kids Café" dành cho trẻ em thì sao?
Không được làm vậy
Tuy là xã hội bây giờ phóng khoáng tự do hơn rồi
Nhưng mà anh nói cái gì vậy? "Kiss Café"?
Sao người ta lại đến bảo tàng để hôn nhau chứ?
Ý anh ấy nói là "Kids Café", "Kids" đó
Bộ tôi phát âm tệ đến thế sao?
Ý tôi nói là "Ki.. ds.. kids café" đó
Không phải là "Kiss café" mà là "Kids café"
Liên hệ kế tiếp là Keith Haring...
Hôn mà không tiếp xúc với nhau thì làm sao mà được chứ?
Có thể luôn sao?
Là tên của nghệ nhân đó anh à.
Keith Haring.
Keith Haring?
Tên kiểu gì thế này?
Có chắc là tên thật của ông ấy không vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.