Chickenhare and the Secret of the Groundhog

Chickenhare and the Secret of the Groundhog (Hopper et le secret de la marmotte)

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

Chickenhare and the Secret of the Groundhog 2025 NORDiC ENG 1080p WEB-DL DDP5 1 H 264-LAWLESS track7 dan
കമന്ററി എഴുതിയത് subteks
AI natural translated by subteks.me

ടാഗുകൾ

webdl
ai-translated
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2026-05-31
ഡൗൺലോഡുകൾ: 16
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: No

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.

Các cậu có bao giờ nhận ra rằng giống loài của tớ không được sinh ra để chạy không?

Thôi nào, Abel. Chạy bộ sẽ giúp tăng tuổi thọ đấy.

Đồng ý. Tuổi thọ của tớ sẽ ngắn đi rất nhiều nếu tớ không chạy đấy!

Nếu tính toán của tớ chính xác, cung điện của vua Zamban ở bên trái.

Tớ tính toán rằng, cậu chẳng biết tính toán gì cả.

Tuyệt. Cho tớ biết khi nào họ đi khỏi.

Sẽ không lâu đâu.

- Ở lại đây đi. - Tớ chẳng đi đâu cả.

Meg, nghe hiệu lệnh của tớ rồi tăng tốc nhé.

- Cậu chắc chứ? - Ngay bây giờ!

Được rồi. Hãy bám chắc lấy.

Ôi không.

- Làm tốt lắm. Bám chặt vào tớ. - Tại sao phải thế?

Tớ chết rồi sao? Đây là thiên đường à?

- Kinh quá! Đây không phải thiên đường. - Wow, cung điện của Zamban.

Vị vua đã biến nghệ thuật nấu ăn thành nghệ thuật sống.

Có lẽ họ đã thông thạo nghệ thuật để chết thì đúng hơn.

Một pháp sư đã tạo ra một công cụ để có thể nuốt mọi loại thực phẩm, -

- ngay cả khi nó có độc hoặc bị hỏng mà không hề khó chịu.

- Chiếc thìa thiêng. Chúng ta phải leo lên. - Cậu leo đi. Tớ đợi ở đây.

Không cần thiết đâu.

- Chào! Đó là chiếc roi của tớ à? - Crolloq!

Thật tốt khi cậu vẫn còn nhớ tớ. Sau khi cậu bỏ mặc tớ cho đến chết.

Gì cơ? Không. Tớ đã bỏ lại cậu, nhưng rõ ràng là cậu vẫn còn sống mà.

Đúng vậy, nhưng khi tớ đi tìm Suối nguồn Trung niên một mình, -

- tớ đã rơi xuống một cái hố và bị mắc kẹt suốt năm năm, -

- buộc phải sống nhờ lũ côn trùng nhỏ và những con ấu trùng nhỏ hơn nữa.

Điều duy nhất giữ tớ sống sót là giấc mơ về khoảnh khắc này.

Còn lũ côn trùng và ấu trùng đó thì sao?

- Đó là câu chuyện của cậu. Cứ tự nhiên. - Tớ chưa nạp đủ năng lượng.

Wow! Không ngờ cậu đang đứng trước mặt tớ. Tớ đã đọc mọi thứ về cậu.

- Nhân tiện, tớ là Hopper. - Tớ biết cậu là ai, Hopper.

Tớ cũng đã đọc về những khám phá của cậu và Meg rồi. Bla, bla, bla.

Crolloq phải trở lại ánh đèn sân khấu. Tớ đã đứng trong bóng tối quá lâu rồi.

Đừng để bụng nhé, Meg. Cậu sẽ quen với điều đó thôi.

Rằng tớ sẽ vượt mặt các cậu trong những chuyến săn kho báu tương lai.

- Crolloq đã trở lại! - Cậu là nhất!

- Miggie và Rolf, chúng ta đi thôi. - Được rồi, sếp!

- Chúng ta không thể thắng mọi lúc được. - Chuyện này phức tạp hơn nhiều.

Lần đầu tiên mặt đất không rung chuyển. Không có bẫy hay nguy hiểm nào cả.

Đó là tin tốt.

Không ngờ cậu từng là bạn của Crolloq. Cô ấy từng nằm trong top 3 nhà thám hiểm.

Việc ở cùng cô ấy mỗi ngày không thú vị chút nào.

Abel? Cậu đang cầm cái gì thế? Có phải là...

Các cậu vẫn ổn chứ?

Vâng, chúng tớ ổn. Cái gì đây? Những chữ cái nhỏ ư?

Tớ nhớ chúng. Mẹ đã làm chúng cho tớ với...

- Nước sốt cà chua nóng bỏng! - Có cái gì dưới nắp thế?

- Có ích không? - Một quả cà chua nhồi thịt 3000 năm tuổi.

"Chỉ một cái bụng no mới có thể ngăn dòng chảy của sự dư thừa."

- Tớ không muốn ăn nó! - Thôi nào.

Nếu đây là chiếc thìa thiêng, cậu sẽ không thấy khác biệt gì đâu.

Cậu làm được mà! Thôi nào!

Đúng rồi, cậu làm được mà!

Nhắm mắt lại và làm đi!

Làm đi!

Làm ngay đi!

- Tớ từng nếm thứ tệ hơn rồi. - Abel!

- Nó không hoạt động! - Gì cơ? Nhưng bụng tớ đã no rồi mà!

Một cái cân ư? Giờ thì tớ hiểu rồi.

Chỉ là vấn đề về trọng lượng thôi.

Đợi chút.

- Bám chắc vào! - Cậu mới là người cần phải bám chắc đấy!

Vũ trụ đang bảo chúng ta rằng, -

- hãy ngừng phiêu lưu và mở một nhà hàng đi.

- Cậu đùa à? - Chúng ta phải làm việc này mãi mãi!

HOPPER VÀ CHÚ SÓC ĐẤT BÍ ẨN

Họ đã trở lại! Họ đã trở lại! Họ đã trở lại!

Tiến lên nào!

Xin chào!

Họ đã trở lại!

Hopper! Hopper! Hopper!

- Anh ấy nhìn mình kìa. - Gì cơ? Chúng ta đã chạm mắt nhau.

Hopper!

Và cậu định đánh đổi điều đó để lấy một nhà hàng ư?

Có lẽ nhà hàng có thể đợi một chút.

- Chào bố. - Con trai, con đã trở lại!

Ôm bố cái nào. Chuyến đi thế nào rồi?

- Con đã tìm thấy chiếc thìa thiêng chưa? - Bố nói gì cơ?

Thật là tuyệt vời!

Bố? Mọi chuyện ổn chứ?

Nó là đồ giả! Bố có ba từ cho các con. Nhà... hàng...

Chúng ta cần nói chuyện. Tối nay.

Con biết gì về chú sóc đất có khuôn mặt quay lưng?

Nó mang lại cho mọi người khả năng thay đổi một điều từ quá khứ.

- Một trong những cổ vật quyền năng nhất thế giới. - Đúng vậy.

Từ nhiều thời đại trước, nữ hoàng Ingrid Do Dự đã thống trị thế giới.

Bà ấy bị tê liệt vì sợ hãi khi phải đưa ra những quyết định sai lầm.

Nhưng rồi bà ấy nhớ đến khả năng nhìn thấy tương lai của sóc đất.

Ý là khả năng biết được liệu mùa xuân có đến sớm không ư?

Bà ấy muốn thay đổi sức mạnh đó để họ có thể nhìn thấy và thay đổi quá khứ.

Tất cả sóc đất đều bị bắt giữ để bà ấy thực hiện các thí nghiệm.

Bà ấy đã dành nhiều năm cho việc đó, nhưng cuối cùng bà ấy cũng thành công.

Và chú sóc đất có khuôn mặt quay lưng đã ra đời.

Nó có thể thay đổi một điều cụ thể trong quá khứ và từ đó thay đổi hiện tại.

- Nữ hoàng Ingrid muốn thay đổi điều gì? - Đó chính là sự trớ trêu của nó.

Khi bà ấy biết sóc đất chỉ có thể thay đổi một điều từ quá khứ, -

- bà ấy càng trở nên ám ảnh với chính quá khứ đó.

Bà ấy suy ngẫm về việc mình nên thay đổi điều gì.

Dần dần bà ấy trở nên điên loạn.

Và bà ấy không bao giờ sử dụng nó. Đó là cách sóc đất bị thất lạc.

Cụ tổ của bố đã lập một tệp trong kho lưu trữ hoàng gia.

Con chưa bao giờ đọc về huyền thoại sóc đất.

Đó là vì... bố đã đánh cắp tệp đó.

Gì cơ? Bố đã đánh cắp nó sao?

Bố sợ rằng anh trai Harald của bố sẽ đảm bảo -

- bố không bao giờ được sinh ra, để anh ta có thể lên làm vua.

Bố đã nghiên cứu tệp đó để tìm manh mối, -

- thứ có thể tiết lộ vị trí của sóc đất.

Bố tìm thấy một cuộn giấy da không có gì ngoài ba cái lỗ.

Bố đã dùng mọi cách để tiết lộ mọi thứ.

- Bố muốn thay đổi điều gì? - Bố muốn tiêu diệt sóc đất.

Không ai nên có khả năng thay đổi quá khứ. Nó có thể thay đổi thế giới mà chúng ta biết.

Một thế giới không có sô-cô-la rượu thì cũng tốt thôi.

Nữ hoàng Ingrid là anh em họ của vua Zamban.

Bố nhớ ra điều đó khi thấy biểu tượng trên chiếc thìa.

Nếu kho báu lớn của họ có liên quan với nhau thì sao?

Ý bố là ma thuật kết hợp của hai cổ vật có thể tiết lộ...

Có ba cái lỗ. Hãy cắm chiếc thìa vào. Tại sao phải kéo dài sự hồi hộp ra?

- Thừa nhận đi, con đang rất phấn khích. - Không bao giờ.

Tuổi trẻ thật là...

- Hòn đảo của những đôi tay lười biếng ư? - Nghe có vẻ khá thư giãn đấy.

"Hãy quan sát khi mặt trời lặn. Mọi thứ sẽ tự mình hé lộ."

Thật ấn tượng, khi thơ ca trường tồn với thời gian.

Chuột đồng bóng tối đã dạy tớ rằng kho báu được đánh dấu bằng chữ thập.

- Và tớ chẳng thấy cái nào cả. - Abel nói đúng đấy.

Điều duy nhất tớ biết là Carl sống ở Bakkeby.

- Đợi đã. Nhà vẽ bản đồ Carl ư? - Thật tiện lợi quá.

- Hy vọng ông ấy có thể giúp chúng ta. - Giúp chúng ta sao?

Bố sẽ tạm nghỉ hưu và cùng các con đi phiêu lưu.

Để các con không quá tự mãn.

Chúng con rất muốn bố đi cùng, nếu bố theo kịp.

Đừng lo lắng. Bố đã quên nhiều điều về phiêu lưu hơn cả những gì các con biết cộng lại đấy.

Bố phải tiếp đón các nhà ngoại giao từ Zanubi.

Nhưng ngay khi họ đi khỏi, chúng ta sẽ lên đường.

- Được rồi, mọi người. Chúng ta sẵn sàng chưa? - Chắc chắn rồi, Hopper.

- Chúng ta đã tăng độ khó lên rồi. - Nó khó nhất có thể rồi đấy.

Hãy cẩn thận một chút với cây xương rồng xoay.

- Nó khá là tàn bạo đấy. - Con sẽ cẩn thận.

Chuyến phiêu lưu tiếp theo là gì?

Xin lỗi, nhưng nếu tớ kể, tớ sẽ phải giết các cậu đấy.

- Cậu ấy đùa thôi, đúng không? - Vậy thì đến lúc rồi!

- Hopper, tớ phải nói chuyện với cậu. - Gina, đúng không? Cậu là người lưu trữ.

Xin lỗi, nhưng tớ phải tập luyện.

Chuyện này khẩn cấp lắm. Tớ nên bắt đầu từ đâu?

Như bố tớ vẫn thường nói: "Đừng suy nghĩ, cứ nói ra đi."

Tớ là chị gái của cậu, Hopper.

- Có lẽ chúng ta nên dừng tập luyện nhỉ? - Tớ coi đó là lời đồng ý.

Tớ không phải con gái vua Svend. Tớ là con gái của bố ruột cậu.

- Ý cậu là gì? - Bố ruột của cậu.

Làm sao cậu có thể là chị gái tớ? Cậu không phải là...

Một con thỏ ư? Đúng vậy. Cậu khá độc đáo đấy.

Những chiếc lông vũ đó...

Tớ có chị gái! Tớ có rất nhiều câu hỏi!

Để tớ kể tại sao tớ ở đây. Tớ đến từ...

Chúng ta đến từ một hòn đảo ẩn giấu xa xôi.

Trong nhiều thế kỷ, người dân của chúng ta đã nhận thức ăn từ cây sự sống.

Nhưng qua nhiều năm, cái cây bị bệnh. Nó đã cho ít trái cây hơn, -

- điều đó có nghĩa là người dân của chúng ta đã mất đi hy vọng.

Khi cậu chào đời, bố chúng ta biết cậu rất đặc biệt.

Ông ấy tin rằng chỉ có một nhà thám hiểm vĩ đại mới có thể cứu cái cây.

- Khi ông ấy nghe về một nhà thám hiểm... - Là bố tớ.

...ông ấy đã đảm bảo rằng, con đường của các cậu giao nhau, -

để cậu có thể được nuôi dạy như vậy.

Chỉ có cậu, Hopper, mới cứu được chúng ta.

Tất cả chúng ta đều có vai trò của mình.

Tớ được huấn luyện như những người "bên ngoài". Đó là cách chúng tớ gọi mọi người ngoài hòn đảo.

Khi tớ đến đây ba năm trước, tớ có thể hòa nhập...

Cậu đã ở đây ba năm mà không nói lời nào ư?

- Cho đến khi kế hoạch của tớ sẵn sàng. - Kế hoạch của cậu? Kế hoạch gì cơ?

Tìm chú sóc đất có khuôn mặt quay lưng và cứu cái cây của chúng ta.

Cậu có ở đó tối qua không?

Tớ đã tìm kiếm tệp tin sóc đất, nhưng tớ không tìm thấy gì cả.

Hãy lấy bản đồ đi, để chúng ta có thể tìm thấy sóc đất.

- Tớ không thể đánh cắp từ bố tớ. - Còn bố chúng ta thì sao? Người dân của chúng ta thì sao?

- Chúng ta có thể nói chuyện với bố. - Không! Cậu đã nghe ông ấy nói rồi.

Vua Svend tin rằng, sóc đất cần phải bị tiêu diệt...

- Chào, Hopper. - Chào, bố. Bố yêu.

Đây là Gina, một trong những người lưu trữ tại hiệp hội phiêu lưu hoàng gia.

Đây là mối liên kết duy nhất của chúng con. Chúng con vừa mới gặp nhau.

Lần đầu tiên. Trong đời.

Rất vui được gặp bạn. Tớ đã tự giới thiệu với Hopper.

- Và nói rằng tớ là một fan hâm mộ lớn. - Đúng! Đó chính xác là những gì bạn ấy đã làm.

Vậy à... Rất vui được gặp cháu, Gina.

- Cháu cũng vậy ạ. - Gặp lại bố sau nhé.

- Con không thể làm điều đó. - Con buộc phải làm.

Cuộc sống của chúng ta nằm trong tay con. Con là hy vọng duy nhất của chúng ta.

- Có chuyện gì thế, con trai? - Không có gì ạ.

Có liên quan đến việc con nói chuyện với người lưu trữ không?

- Không, tất nhiên là không. - Con biết là con có thể kể cho bố mọi chuyện mà.

Con biết mà, bố. Con đã suy nghĩ...

Bố đã nói gì về việc suy nghĩ nhỉ? Nói ra đi, con trai.

Về chú sóc đất có khuôn mặt quay lưng!

- Có vấn đề gì nếu bố đi cùng không? - Không, không phải chuyện đó.

Có lẽ chúng ta không nên tiêu diệt nó. Liệu thay đổi quá khứ có tốt không?

- Không! Ma thuật đó rất nguy hiểm. - Làm sao bố biết điều đó?

Vì bố đang làm điều đó đây. Tại sao phải thay đổi quá khứ?

- Chúng ta có thể cứu mọi người! - Con không biết mình đang nói gì đâu.

Xin lỗi, nhưng phái đoàn Zanubi đang rời đi.

Tốt, bố đến ngay đây.

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left