ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
ĐIỆU VALSE MÙA XUÂN Tập 1
Nếu bạn yêu...
và nhớ một người
tình yêu đó có thể lại đến khi bạn gặp lại người ấy một lần nữa.
Như một trò chơi trốn tìm...
bất kể nó trốn ở đâu
có khi bạn không thể tìm gặp...
nhưng nó sẽ ở một nơi nào đó
để chờ đợi.
Giữa vô số những hỗn loạn...
giống như một lời cầu nguyện chân thành của tình yêu
những người yêu nhau
chắc chắn
sẽ gặp lại.
- Jae Ha, tốt lắm. - Người kế tiếp là học sinh Song Lee Na.
Tớ căng thẳng quá.
Tớ đã để câu thần chú vào cậu rồi đấy.
Bây giờ cậu sẽ làm tốt.
Cố lên!
Bao tử cô không khỏe à?
Tôi rất căng thẳng. Tôi cảm thấy buồn nôn.
Vậy có cần tôi xin thuốc không?
Không sao đâu.
Với tôi, cái này là thuốc.
Tôi có thể thật bình tĩnh khi làm như vậy.
Đây là người bạn đã bày cách này cho tôi.
Thật đáng ngạc nhiên nhỉ?
Sao?
Nhìn kỹ nhé.
Anh ấy sẽ xuất hiện ở trang đầu tạp chí vài ngày nữa.
Cô biết rất rõ anh ấy à?
Anh ấy
là người đã hứa hôn với tôi trước kia.
Cảm giác như chúng ta đã kết hôn.
- Đúng không? - Ừ.
Đã 15 năm trôi qua.
Vậy cô không gặp lại anh ấy lần nào cho đến bây giờ sao?
Người bạn ấy di cư
và mất liên lạc.
Tôi rất hồi hộp muốn biết
rằng anh ấy có thay đổi nhiều không
hay vẫn thế.
Ganh tỵ thật đấy.
Cô có một ký ức thật đặc biệt.
Mọi người chí ít đều có một vài kỷ niệm đẹp mà, đúng chứ?
Anh à! Anh à!
Quay lại! Anh ơi!
Mà cô đến Áo làm gì thế?
Tôi đến đây học hỏi thêm, xem triển lãm nghệ thuật.
Ồ, vậy cô chắc chắn là một nhà thiết kế.
Ôi không.
Tôi chỉ làm vài thứ như thế thôi.
Tôi không thể làm những việc như thế.
Ngầu thật đấy.
Thực ra
tôi cũng căng thẳng.
Đây là lần đầu tiên tôi ra nước ngoài.
Tôi không biết nói sao nữa?
Nó luôn giống như những lần đầu tiên.
Cô nghĩ có chuyện gì không? Chuyện tình lãng mạn có thể chờ cô, như trong phim.
Tôi đeo một cái khăn choàng màu xanh.
Xin chào.
Xin chào?
Tôi là Phillip.
- Phil... Phillip? - Phillip.
Anh... là ai?
Tôi nói chuyện với cô qua điện thoại, nhớ chứ?
Tôi là quản lý của Jae Ha. Jae Ha...
Anh ấy đang ở buổi hòa nhạc, vì thế tôi...
thay mặt anh ấy đến đón cô.
Anh ấy bận nên tôi... đến đón cô...
Đến đón cô.
Đón cô... đón...
À! Anh là...
tài xế à?
- Tài xế? - Đi thôi.
Ôi, không! Không! Không!
Mình không phải một đứa nhà quê đần độn.
Sao anh ta cứ túm lấy mình thế?
Tôi không có tiền đâu.
Taxi... Không!
Không, hiểu chứ?
Hiểu chứ? Hiểu chứ?
Tax... taxi...
- Này, này, tôi chỉ muốn giúp cô thôi... - Tôi đã nói không mà.
Cướp!
- Cứu! Cứu! Cảnh sát! Cảnh sát! - Này... Không.
Tôi chỉ muốn giúp cô thôi, được chứ?
- Cứu với! Cứu với. - Không phải.
Anh, ăn cướp à.
Tôi chỉ muốn giúp đỡ cô. Tôi... tôi đến...
tôi đến để đón cô...
Cảnh sát... Cướp! Cướp!
Mọi thứ đều ổn cả mà.
Cướp! Cứu với!
Tôi chỉ muốn giúp cô.
Mọi thứ đều ổn cả mà.
Bây giờ mình hiểu rồi.
Tài xế?
Jae Ha biết là tôi sẽ đến phải không?
Và... việc thu âm album mới để bán...
Ừm không...
Tôi sẽ giữ bí mật như cô muốn nên...
cô đừng lo gì cả.
Tưởng tượng anh ấy sẽ ngạc nhiên thế này khi gặp tôi...
Có thật là
Jae Ha đã theo đuổi cô khi còn nhỏ không?
Tại sao?
- Chuyện đó khó tin sao? - Không.
Như cô biết đấy, Jae Ha khá là rắc rối.
Là người khá lập dị... Cô biết đấy.
- Thật sao? - Ừm.
Jae Ha mà tôi biết rất dễ thương và lãng mạn.
Còn...
Còn bạn gái thì sao?
- Bạn gái? - Phải.
Nhiều lắm.
Là tôi, tôi yêu tất cả phụ nữ trên thế gian.
Vậy...
Còn Jae Ha thì sao?
Cô đơn. Luôn luôn cô đơn.
Cô có muốn ăn chút gì hay mở hành lý trước khi chúng ta đi không?
- Không, tôi đã chờ đợi khá lâu rồi. - Được thôi.
- Lên đây à? - Phải, lên lối này.
Đài Truyền hình gọi đến, không sao chứ?
Ồ, không sao. Lo việc của anh đi.
- Đường này... - Vâng.
Xin chào?
Được.
Được.
Đồng ý.
Tôi có thể giúp gì cho cô?
Nếu cô đi nhầm phòng
vậy hãy ra ngoài lập tức.
Phỏng vấn...
Tôi đến để phỏng vấn.
Vậy hãy hẹn giờ khác để đến nhé.
Anh Yoon Jae Ha!
Tôi đã ngồi máy bay 15 tiếng để tới đây.
Chỉ 15 phút, không...
10 phút, có khó gì khi dành cho tôi chứ?
Anh có nhiều fan trung thành chờ đợi anh trình diễn...
Vậy anh có kế hoạch đến Hàn Quốc không?
Không có.
Tôi nghe nói anh đã đến Hàn Quốc
- 15 năm trước. Phải không? - Phải.
Chắc anh sẽ nhớ nhiều người ở đó.
Không ai cả.
Không có...
người nào sao?
Phải. Không một ai.
Nếu anh di cư 15 năm trước
khi anh còn là học sinh cấp Một...
Nếu như vậy, chắc anh sẽ có nhiều thứ để nhớ.
Như là trường LaLa...
Anh không nhớ một người bạn nào sao?
Tôi từ chối trả lời những câu hỏi cá nhân.
Anh không nhớ cả người bạn gần nhà sao?
Tôi hỏi, thật ra là sao?
Anh không nhớ trường dạy đàn.
Chúng ta đã cùng nhau tổ chức tiệc thành hôn cho thầy giáo?
Khi ta nói cưới nhau trong hôn lễ của thầy giáo thì sao?
Anh nhớ khi chuyển nhà anh hôn em sao? Yoon Jae Ha.
Đồ xấu xa!
Xin lỗi tôi tới trễ... Tôi có điện thoại...
Có chuyện gì thế?
Anh...
đang chơi trò chơi đấy à, đúng không?
Không phải là thật khi anh bảo anh không nhớ em phải không?
Vậy anh cũng không nhớ tên em sao?
Lee Na, tôi xin lỗi...
anh ấy luôn như thế trước khi trình diễn nên... tôi xin lỗi.
Lee Na... Lee Na?
Vậy...
hai người sẽ đi đâu đây?
Cá là cả hai có nhiều thứ để nhớ lắm.
Đến nơi ở của Jae Ha đi.
Em muốn chào hỏi bố mẹ anh.
Em không gặp họ khá lâu rồi.
Bây giờ họ không ở đây.
À vậy sao?
Để đó cho tôi.
Tôi biết nơi nào mà.
Tôi không muốn làm kỳ đà cản mũi.
- Sao? - Ở lại đi!
Cô đi đâu đấy?
Ôi trời!
Chúng ta lại gặp lại nhau.
- Xin chào! - Xin chào.
Tôi là...
tài xế? Nhớ không?
Tôi xin lỗi về chuyện lúc trước.
Tôi xin lỗi. Rất rất xin lỗi.
Không sao cả.
Anh hiểu tiếng Hàn Quốc?
Ồ, một chút.
Tôi nói không tốt lắm.
Tôi cũng vậy. Tôi biết một chút tiếng Anh.
Tôi nói không tốt lắm.
Tôi là Phillip.
No comments yet. Be the first to leave one.