ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Chết tiệt.
Ngay đó, ngay đó. Ôi, Chúa ơi.
Đừng làm con thức! Đừng làm con thức!
Đừng làm con thức!
Anh biết em có thể đánh thức Minh dậy lần nữa.
Sao anh luôn nói với em như vậy?
Vì em luôn đánh thức con bé.
Em không to tiếng, Flipper. Anh đấy.
Không thể tin rằng em đã nói như vậy.
Ngày nào chúng ta cũng làm y như nhau
Em làm ồn quá nhiều. Anh thích, nhưng em ồn quá.
Em đã rất yên lặng.
Minh? Minh ơi!
Cố lên, Minh-a-ling-a-ling, con sẽ đến trường muộn mất. Thức dậy.
Thức dậy, thức dậy, thức dậy, thức dậy!
Bố biết con đang giả vờ. Mắt con đang chuyển động kìa.
Cơ hội cuối cùng.
Một hai...
ba. Vậy đấy!
Thức dậy! Thức dậy, thức dậy, thức dậy!
- Bố ơi, sao bố lại làm vậy? - Bởi vì con đã giả vờ,
đó là lý do tại sao, và con sẽ đến trường muộn.
- Buổi sáng tốt lành. Con khỏe không? - Tốt.
- Con ngủ thế nào? - Tốt.
Tốt được rồi. Mang dép vào.
Vào phòng tắm, đánh răng và rửa mặt.
Mẹ sẽ ở đây để làm tóc cho con, và đây là quần áo con sẽ mặc.
Hẹn gặp lại. Đập tay nào.
- Psych. - Điều đó không công bằng.
- Buổi sáng. - Buổi sáng.
Chào buổi sáng con yêu. Cẩn thận tay của con.
Bố ơi, tại sao bố luôn làm đau Mẹ vậy?
Ăn bột yến mạch của con đi.
Mẹ luôn la hét giống như bố đang làm đau mẹ vậy.
Ăn bột yến mạch của con đi.
Con cưng biết gì không?
Còn nhớ cách chúng ta đi học và cho chim bồ câu và sóc ăn không?
Nhớ.
Còn nhớ con chim sẻ đã mổ con chim khác để dành chiến lợi phẩm chứ?
Con nhớ.
- Và những con sóc cắn nhau? - Con nghĩ vậy.
- Mẹ đã nói đó là một điều bất ngờ. - Con nhớ.
Mùa giao phối.
Chà, con yêu, đó là những gì bố và mẹ của con đang làm.
Bố mẹ đang làm tình.
Con biết, con đang kiểm tra xem mẹ có nói cho biết sự thật hay không.
Con đã biết. Cô gái nhỏ thông minh. Con quá thông minh so với tuổi của mình.
- Bố mẹ ơi... - Ăn bột yến mạch của con đi.
Bố chỉ đang làm vậy thôi hay là bố muốn tạo ra một em bé?
- Ăn bột yến mạch của con đi. - Con muốn có một đứa em trai.
- Vậy, con thấy no phải không? - Ừ, no bột yến mạch rồi.
Vâng. Con thích nó như thế nào?
Hừ! Ăn bột yến mạch mãi chán quá.
- Bản thân bố cũng chán ăn bột yến mạch. - Bố chưa bao giờ ăn bột yến mạch.
Vì bố mệt mỏi với nó rồi. Chúng ta nên nói mẹ làm món gì đó khác.
- Chúng ta nên nói với mẹ vào ngày mai. - Được rồi.
Con tưởng bố không biết con đang thức sao?
Rằng con để cửa mở mỗi sáng, nghe không?
Con đang cố chọc ghẹo bố.
Bố biết chuyện gì đang xảy ra. Con có biết không?
- Không có gì qua được bố. - Không có gì qua được bố. Ừ đến rồi.
Bố yêu con lắm!
- Chúc một ngày tốt lành, OK? - Được rồi.
Nói với bà Jones, bố gởi lời chào nhé.
- Vâng. Tạm biệt. - Tạm biệt con.
- Cô có thể đợi ở đây không? - Chắc rồi.
Này, Flip.
- Cà vạt đẹp, hợp bộ quần áo. - Cảm ơn, Jerry.
Leslie, công việc của Tony ở đây thật kinh khủng.
Anh ấy có thang máy này giảm sáu inch.
- Chúng tôi đã nắm bắt được điều đó. - Chà!
Nghe này, chúng tôi có người muốn gặp anh.
Cô ấy đến theo giới thiệu của cấp trên.
Đây là Angela Tucci. Cô ấy đang thay thế Terri.
Chào.
- Gì? - Cô ấy sẽ thay thế Terri.
- Rất vui được gặp cô. - Cũng hân hạnh được gặp anh.
Tôi mong muốn được làm việc với anh.
Chúng tôi đã giải thích về dịch vụ tạm thời mà Terri đã làm.
- Phải nói là cho chúng ta những gì tốt nhất. - Và cô ấy đây.
Nghe này, gọi tôi là Angie. Tôi không thích Angela.
- Angie. - Vâng.
Anh không có vấn đề chứ Flip?
Không không.
- Được rồi. - Cô ấy là của anh.
- Tạm biệt. - Ừ...
- Nó diễn ra khá tốt. - Tất nhiên.
- Vậy, tên cô là Angela Tucci? - Vâng.
- Cô là người Ý? - Vâng. Tôi sẽ là gì khác?
Và cô không thích được gọi là Angela.
Angie nghe ổn, anh biết không?
Flip là một cái tên đẹp.
Nếu anh không phiền câu hỏi của tôi, đó là loại tên gì vậy?
Cha tôi.
Nếu cô không phiền khi tôi hỏi, cô đã bị cám dỗ bao lâu rồi?
Kể từ khi học trung học.
Cô đã từng làm việc trong một công ty kiến trúc chưa?
Chưa, nhưng tôi học rất nhanh.
Tôi... thích học những điều mới, ở xung quanh những người mới.
- Tôi thích mọi người. - Cô thích mọi người?
Tôi yêu mọi người.
Uh-huh.
- Xin lỗi một phút, được chứ? - Vâng.
- Thôi nào các bạn, cái gì thế này? - Ồ... có người cần thuốc giải cảm rồi.
Tôi nghĩ rằng tôi đã yêu cầu một người Mỹ gốc Phi để thay thế Terri.
- Một người Mỹ gốc Phi? - Người Mỹ gốc Phi.
Anh biết tôi đã yêu cầu. Tôi đã viết nó bằng văn bản.
Tôi không thấy nó. Anh có thấy nó không?
Anh gửi cô ấy trở lại.
Nói với cô ấy rằng anh không thích tính cách của cô ấy bởi vì cô ấy là người da trắng.
Gì? Đó không phải là vấn đề.
Flipper, hãy cho cô ấy một cơ hội.
Điều này nghe có vẻ nguy hiểm giống như sự phân biệt đối xử ngược lại.
Gì?! Leslie, đây không phải là phân biệt đối xử ngược.
Tại sao tôi là người da màu duy nhất trong văn phòng này?
Đó có phải là sự phân biệt đối xử?
Tại sao lại thuê ai đó chỉ vì họ là người Mỹ gốc Phi?
Điều đó không công bằng.
Chúng tôi thuê những người mà chúng tô cảm thấy người đó làm được việc.
Được rồi tốt thôi.
Đó chính là cô Angela Tucci.
Nhưng tôi chỉ muốn anh biết rằng, Tôi hy vọng điều này thành công.
Vì cô ấy thích mọi người đấy.
- Nhà của Angie. - Giờ ăn tối.
Được rồi, bây giờ đến nghĩa địa.
- Đưa chúng vào nghĩa địa. - Mấy giờ rồi?
- Xe lửa bị hỏng. - Chúng tôi đói. Đói lắm.
- Ngày hôm nay của em thế nào? - Nó tốt. Công việc mới. Nơi ưa thích.
Tôi rất vui vì họ đã đuổi Strawberry. Anh ấy có quá nhiều rắc rối.
Nếu anh ấy muốn hôn mông của mình, cứ để anh ấy đi LA.
Bây giờ anh ấy là một Cơ đốc nhân được sinh ra một lần nữa. Chết tiệt, sinh ra lần nữa!
- Chơi trận đấu chết tiệt! - Chúng tôi đang chết đói đây, Ange.
- Những người đàn ông trưởng thành què quặt? - Chúa ngăn cấm.
- Cánh tay và ngón tay còn làm việc được không? - Đừng như vậy. Chúng tôi đói lắm.
- Chúng tôi sẽ giúp. - Giúp đút vào miệng luôn à?
- Ngon, hả? - Nó ngon đấy.
Không, rất nhiều. Bố đang ăn như một con lợn chết tiệt.
Bố, chúng ta sẽ thảo luận trên bàn ăn tối?
Xin lỗi. Xin lỗi nhé, con.
Xin lỗi. Bố vẫn đang ăn như một con lợn.
Các con, nên cảm ơn em gái của mình.
- Để làm gì? - Nó làm việc cực khổ cả ngày.
- Ồ, bây giờ chúng ta không làm việc! - Cô ấy phải chạy vội về nhà.
Và nấu ăn như mẹ của con, Có thể để cho nó yên.
- Con thích mẹ nấu hơn. - Vậy tại sao anh không nấu đi?
Jimmy, tại sao tuần này anh không nấu ăn?
- Jimmy phải nấu ăn tuần này! - Có chuyện gì với con vậy?
- Có chuyện gì? - Con không nghe thấy bố nói sao?
- Vâng. - Con đã nghe?
Con có hiểu ý bố không?
Con chỉ nói. Con nghĩ con chỉ nói điều đó.
Nó cả ngày ngồi gãy cả mông mà vẫn phải làm bữa tối phù hợp cho các vị vua.
Và "Con thích mẹ nấu hơn." Nghe như vậy có hay không?
Bố muốn con xin lỗi em gái của mình.
- Hãy làm như bố bảo. - Xin lỗi đi.
Đừng đá tôi. Tôi sẽ đập cái ly này vào mặt anh đấy.
- Mày hãy xin lỗi! - Câm miệng!
Im đi trong 10 phút được không!
Không ai nấu được như mẹ của tôi.
- Đúng là một cuộc sống chết tiệt! - Ăn đi.
Angie, vào đây. Ngồi xuống và ăn đi.
- Không có lớp học. - Đó không phải là chuyện của thế giới.
Vậy thôi. Quên đi. Bố đã ăn xong.
- Chỉ cần đập vào đầu nó thôi. - Ngồi xuống đi, Angela!
Làm ơn đi, Ange.
- Flip. - Có chuyện gì vậy, Cyrus?
- Có kẹo cao su không? - Kẹo cao su, kẹo cao su. Vâng.
- Bạc hà. - Có chuyện gì vậy anh bạn?
Đang chạy 25 dặm...
Hằng ngày.
- Có chuyện gì với anh vậy? - Này.
Tôi là một người da đen bẩm sinh đang cố gắng tồn tại
trong một công ty người Mỹ da trắng tàn nhẫn và khắc nghiệt.
- Tôi không biết anh làm thế nào. - Tôi không biết anh làm việc đó như thế nào!
Này, Cody.
Đang làm gì đó? Có gì ở đó, cậu bé?
- Thấy thế nào, anh bạn? - Tốt thôi, Vera. Cô khỏe không?
- Drew định làm gì? - Chuẩn bị nấu ăn.
- Nói cô ấy gọi cho tôi. - Được rồi.
- Hẹn gặp lại sau. - Nào, Cody...
Chà.
Ồ...
- Vera, khỏe không? - Chào anh yêu.
Anh đang nhìn chằm chằm vào cái gì vậy?
Thuốc tránh thai đó làm bộ ngực của em to.
Vâng, anh đã đi lấy đơn thuốc đó?
- Anh quên mất. Xin lỗi. Anh quên mất. - Anh không được phép quên.
- Khi nào chúng ta có con? - Em vừa được thăng chức!
Không phải là dễ dàng để có được công việc đó.
Hơn nữa, anh đã hứa sẽ trở lại trường
- trước khi chúng ta có con. - Anh đã làm.
Anh kiếm được tất cả tiền của họ.
Toàn bộ tài khoản người Nhật của họ là do anh.
Họ sẽ điên rồ nếu không làm điều này.
- Cưng à? - Gì?
Em muốn anh chuẩn bị, mặc dù.
Chuẩn bị để làm gì?
Chuẩn bị cho nếu họ... họ nói không.
- Nếu họ nói không? - Này...
Không, không, không, không, họ sẽ không nói không.
No comments yet. Be the first to leave one.