ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Vào lấy tiền đi.
Dạ? Vâng.
Đủ rồi ạ.
Lấy mấy xấp bỏ vào túi đi.
Dạ?
Ai cũng thế cả. Cậu thử đi.
Ông chuẩn bị cho con trai nhiều tiền nhỉ.
Tôi xin lỗi.
Cứ để nó đến Cục Cảnh Sát đi. Không có gì đâu.
Anh hiểu không?
Tôi hiểu.
Ông cũng biết mà. Hợp tác với chúng tôi luôn trong sạch.
Những đồng tiền trong sạch.
Trên đời này không có loại tiền ấy.
Giả vờ làm gì... đều là 1 lũ thích tiền thôi.
Cám ơn em Eva.
Đừng khách sáo.
Làm anh vất vả rồi.
Em xin lỗi.
Ông ta có vẻ không cần. Nhưng cũng đã nhận tiền rồi.
Đại Hàn Dân Quốc chẳng ai đi chê 1 đống tiền cả.
Cứ như bụng nuôi mấy đứa con. Ăn ăn đứa nào cũng ăn nhiều cả.
1 lát nữa đến chỗ tôi chút.
Vâng.
Không cần hành lễ với tôi đâu.
Sao ạ?
Hành lễ đấy?
Như vậy này.
Tôi nói thật đấy.
Vâng.
Chào nhé.
Hành lễ mà cũng không được sao?
Mấy người làm chính trị đều như thế hết
Chủ tọa kiểm sát viên người thi hành công vụ, bọn phóng viên quản giáo...
Chúng đều thích tiền cả như 1 lũ ăn xin vậy.
Ăn tí tiền như thế sao giàu được.
Thì thế chúng ta mới mua chuộc bọn chúng bằng số tiền ấy.
Hôm nay thằng De-bock ở đâu? Có liên lạc được không thế?
Dạ vâng.
- Không bị nghe lén đó chứ? - Dạ không.
Ừm. Yoon Dea-bock. Mẹ đây.
Bố đã gặp mấy người bên đó rồi.
Đưa tiền cho họ rồi.
Người chức cao nhất.
Mọi chuyện xong hết rồi. Con cứ về đi có gì để mẹ lo.
Đừng ngạo mạn quá không bọn họ sẽ ghét con đấy.
Nếm thử đi.
Rượu ngon đấy. Sao không thử?
Vâng.
Đúng là rượu... vang.
Chào Eva.
Chào.
Bận gì à?
Ông chủ muốn thêm Sâm-panh.
Ok.
Cám ơn nhiều.
Đừng khách sáo.
Muốn uống 1 ít không?
Để khi khác.
- Ok. Tạm biệt. - Tạm biệt.
Lấy việc công làm 1 số việc phi pháp là có thật.
Nhưng thời đại đã khác
Tôi tin thời của tôi sẽ không có những chuyện như vậy.
Một số vấn đề tôi tiếp quản vẫn còn nhiều người nghi vấn.
Tôi sẽ đường đường chính chính tiếp nhận phán quyết của pháp luật.
Thằng nhóc này nói xằng gì vậy.
Đối với 1 người trẻ tuổi như tôi đây vừa là trách nhiệm và niềm vinh dự.
Tôi thấy cũng phải có trách nhiệm với bản thân.
Tôi chưa từng trốn tránh hoặc giảm nhẹ trọng trách mà vi phạm pháp luật.
Rất có khí phách.
Có khí phách lắm.
Mấy ngày nay chúng ta đều bị giám sát.
Nó phải ra quán rượu ngồi. Cuối cùng phải để nó làm thế.
Bọn họ cũng thật quá quắt phải không?
Tôi xin lỗi.
Tôi tưởng sẽ có ai đứng ra nhận trách nhiệm thay nó chứ?
Thật đáng thất vọng.
Vì thế nên các ông cứ nhận đồng lương còm cõi thôi.
Tôi thật sự xấu hổ quá.
Nhưng thái độ và biểu cảm của cậu Yong hôm nay khá tốt.
Việc này cậu ta nắm chắc phần thắng.
Không cần nói. Tôi cũng biết.
- Chào Robert. - Chào ông.
Đi vào đi.
Việc nhỏ thế mà tới tận đây à.
Chắc là lệnh của Tổng Bộ.
Chào Robert.
Trên đường tôi đã xem TV rồi. Có chuyện gì vậy?
Đừng lo. Mọi chuyện đều được kiểm soát cả.
Tôi chỉ nói 1 câu...
Nếu De-Bok bị khởi tố thì hợp đồng chấm dứt.
Vô hiệu lực. Là vô hiệu.
Chuyện này không liên quan đến hợp đồng của chúng ta.
Vâng. Tôi là Yong Yu-San. Sao ông phải đích thân gọi điện thế?
Ông đang xem TV à?
Cám ơn ông.
De-bock ăn cơm xong sẽ ra gặp anh.
Không cần lo.
Ai gọi cho ông vậy?
Người hôm qua. Tiếng Anh nói sao nhỉ?
Chỉ cần nói là người quan trọng thôi.
Từ 1 người vô cùng quan trọng. Cậu hiểu chứ?
Tôi nói đến đây thôi.
Rượu ngon đấy.
Do ông ngoại tặng.
Ông ngoại...
Cám ơn. Cám ơn ông.
Không có gì Robert. Cứ thưởng thức.
Viện Kiểm Sát nói gì.
Tôi không mất đồng nào dùng 6 tỷ của ông ngoại.
Kiếm lời hơn 200 tỷ.
Nộp ít thuế.
Chắc người Mỹ các ông không hiểu được đâu.
Cậu đùa sao?
Ở Mỹ vậy là vào tù rồi.
Ở Hàn Quốc ai cũng hiểu hết. Luật chả là gì cả.
Tôi không biết, Chul.
Dù sao bên công ty tôi cũng rất lo.
Đừng lo. Rồi sẽ ổn cả thôi. Tại sao à?
Pháp luật hay người thi hành đều nằm trong tay ông ngoại tôi.
Ông ngoại cả đời làm kinh tế tốn không ít tiền cho chính trị gia.
Không phải ít đâu đã thế còn bị hành lên xuống nữa.
Ở đất nước này bọn chính trị gia có quyền lực
đều là găng-tơ thứ thiệt.
Nhưng hiện nay Hàn Quốc cũng thay đổi nhiều rồi. Đúng không?
Giờ vẫn chưa biết ngày sau sẽ thế nào nữa.
Nếu chúng ta thiếu kinh phí phải bán Công ty cho người Hoa Kì.
Chúng ta sẽ có nhiều tiền mặt. Nhưng công ty sẽ ra sao đây?
Vẫn làm việc như thường không?
Đến khi họ trục lợi hết thì công ty phá sản thôi.
Đúng không? Hàn Quốc thiếu chúng tôi sẽ thế nào đây?
Chắc chẳng ra sao cả.
Nhưng nếu có thì liên lạc với tôi. Cho tôi cơ hội đó nhé.
Robert à. Các nước Phương Tây các anh bắt đầu thâu tóm các nước khác rồi nhỉ.
Đều là khai thác tài nguyên tạo ra và buôn bán nô lệ.
Dùng mọi thủ đoạn để làm.
Cô nói rất đúng.
Chỉ cần cho tôi thời gian tôi sẽ xử lý gọn gàng đất nước này.
Vậy phải có chính trị che chắn cho tôi mới được.
Nhưng ở đây lũ ngu ngốc chỉ giỏi ăn cướp.
Cậu Robert đó không đơn giản đâu.
Người nhỏ mọn thôi.
Con nhất định phải giải quyết tốt chuyện này. Ông Ngoại đang quan sát con đấy.
Thằng này làm việc cũng tốt đấy chứ.
Tôi sẽ kể cho bạn nghe 1 câu chuyện thật đáng sợ.
Bạn sẽ không vui vẻ khi không nghe hết câu chuyện.
Là gì nhỉ? Là tôi sống rất tốt không lo lắng gì.
Không phiền não gì.
Nhưng mấy em nài nỉ thế.
Cũng được. Cùng hưởng thụ nào.
Cám ơn Ông.
- Xong rồi à? - Dạ vâng.
Được rồi. Đi thôi.
Anh đi luôn sao?
Lại đây vui vẻ chút đi anh đẹp trai.
Xin lỗi.
Tôi không dám.
Cô vất vả rồi.
Quản lý Jak. Cậu vào đây bao lâu rồi?
Dạ. 10 năm rồi ạ.
Người như cậu nên làm việc chân chính mới phải.
Để cậu làm những việc này thật là không phải.
Ông quá coi trọng tôi rồi ạ.
Tôi xin lỗi.
Vì chuyện gì?
Nhìn nó bận rộn nhỉ?
Nó lúc nào chả vậy.
Bố đã về rồi.
Con có vài việc bận.
Nếu ông ấy không mệt thì gọi ông ấy sang xem phim.
Anh cũng nghỉ ngơi đi.
Bố đến 1 câu Bái bai cũng không có.
Sao phải để bọn trẻ của Dea-bok về đây?
Cứ giao cho mẹ chúng là được rồi.
Đẹp lắm.
Tuyệt vời.
Mình không nên nhìn thấy mới phải.
Bên Uzbekistan có vài Dự án bên tôi đang đầu tư...
Là dự án tốt lớn lắm.
Lớn thế nào?
Anh muốn tham gia không?
Đừng liên quan đến công ty và gia đình tôi là được.
Mở 1 công ty mới cho nó lên sàn.
Anh làm được không?
Tiền vốn phải bí mật phải làm sao?
Để làm gì?
Có vài Ngân hàng tư nhân có thể giúp tôi.
Anh định đưa nó cho ai?
Đưa vali tiền tận tay thì không hay.
Chắc tôi phải dùng số tiền,
lớn 1 chút.
Số tiền đó cỡ 100 triệu Đô la Mỹ.
Quan hệ tốt vậy sao?
Để không bị dòm ngó chắc sẽ không gặp mặt ở đây.
Con có vài người quen bên Mỹ có thể tin tưởng được.
Nên con đã nói với Bố?
Nhưng không có sự cho phép của ông cũng không được.
Cho dù là vậy.
Dâng tiền đến tận miệng họ. Còn phải xem thái độ của họ nữa.
Đúng không?
No comments yet. Be the first to leave one.