ആദ്യത്തെ 186 വരികൾ.
Ôi... xương xẩu tôi ê ẩm cả sáng này.
Tôi có dự cảm xấu về lần này.
Tôi không định đánh nhau với ai hết, Đầu bếp ạ.
Tôi sẽ đi tới nơi về tới chốn. Tìm gia đình thôi.
Tôi hứa.
Thứ này đã cứu mạng tôi cả trăm lần ra khơi.
Nó cũng sẽ bảo vệ với cậu.
Và nếu có cơ hội, lấy cho tôi ít gia vị ở đó nhé.
Viễn cảnh của anh ta về Barsa.
Anh ấy đã yêu thành phố này biết bao,
cả dân chúng nữa.
Và ta tự hỏi nếu ta được quyền thay đổi mọi thứ.
Giờ Người đang ở rất gần những thứ Người muốn.
Chủ nhân đừng nản lòng.
Biên dịch: littleturtle, halo2kid63, darkghost
Ngôi nhà Trí Tuệ.
- Sách của ông tôi ở trong đó. - Nhìn kìa.
Taryn? Bà ta làm gì ở đây?
Đó là giáo sư trưởng ở trường của tôi.
Chúng không thể...
Thành phố xảy ra chuyện gì vậy nhỉ?
Rất lâu về trước, chỗ này là một nơi khác.
Một ngôi đền đen.
Từ khi ta nhận thức được thì nơi này luôn dành cho học hành.
Ngươi xây những ngôi trường khoa học và thông thái...
trên những điện thờ hắc ám, hy vọng sẽ tiêu diệt được chúng.
Nhưng chúng vẫn ở đó, chôn sâu bên dưới.
Nó ở đâu? Cánh cổng tới Bóng tối?
- Phá nó ra. - Không, không được!
Ngươi không biết mình đang làm gì đâu.
Ồ, ta biết rõ ấy chứ.
- Những tri thức đó... - không gì thay thế được nữa.
Lại thế nữa rồi.
Sinbad!
- Anh bị gì thế hả?! - Không kiềm nổi ấy mà.
Ta có kế hoạch rồi! Đi tìm gia đình anh và rời khỏi thành phố.
Tập trung vào.
Đừng có phân tâm.
Không hiểu nổi. Sao Lãnh chúa lại duyệt nó nhỉ?
Anh đã ở đâu vậy hả?
Lãnh chúa chết rồi.
Mọi người sợ hãi rời khỏi thành phố.
- Chỉ còn lại phe của Akbari. - Đã có chuyện gì?
Hôm nay Akbari sẽ tuyên thệ nhậm chức. Các người tự suy nghĩ đi.
- Em ruột hắn? - Giờ chuyện gì cũng có thể ở Basra.
Sao lại phá hủy Ngôi Nhà Trí Tuệ?
Vì các nhà khoa học và học giả sẽ là kẻ thù mới.
Ma thuật cổ xưa đang trở lại. Cảm thấy được mà.
Cha anh.
- Giáo sư y khoa. - Vậy ông ấy không an toàn đâu.
Cẩn trọng nhé. Tôi phải đi đây. Chúc mọi người bình an!
- Tôi hiểu, về gia đình anh. - Xin lỗi. Tôi phải...
- Chẳng có gì phải xin lỗi cả. - Ta đều đồng ý không tách nhóm.
Ta không có nhiều chọn lựa.
Đi đi, tìm gia đình anh. Đưa họ lên tàu Providence.
- Được, tụi tôi sẽ gặp anh ở đó. - Tôi đi với anh.
Tôi biết mọi ngóc ngách trong thành phố. Anh không muốn bị lạc chứ?
Ngươi thấy thứ mà ngươi đang tìm chưa?
Rồi ạ.
Anh ta xây đè lên những ngôi đền cũ này là có lý do.
Sinbad sẽ sớm tới đây.
Với quyền năng này, thần đảm bảo rằng mọi con đường,
mọi ngóc ngách Barsa đều sẽ được theo dõi.
Hắn sẽ không có chỗ để trốn...
và Người sẽ có toàn quyền kiểm soát thành phố.
- Cô thật sự sống quanh đây à? - Đây, đó, thích sống đâu thì sống.
Bất cứ ô cửa, ngõ ngách, mái nhà.
Cũng không tệ lắm. Cuộc sống muôn màu.
Đủ loại người mà anh không thể tưởng tượng được.
Liệu đường này có ai đi chưa nhỉ.
Chắc là chưa.
Tôi có thể bắt cóc anh và thẩy đó cho mốc meo lên.
Jamil từng bảo sẽ mở một sạp hàng.
Anh biết anh ấy mơ gì không? Kế hoạch lớn của anh ấy.
Giày.
Anh ấy muốn bán giày.
"Mọi người đều cần giày, Sinbad ạ. Không thể lỗ được."
Đi nào.
Không xa lắm đâu.
Cứ... đi tiếp đi.
Bóng tối.
Đừng bước vào chỗ tối tăm,
cứ đi chỗ sáng ấy.
Đợi đã.
Tôi phải vào đó. Tôi phải gặp họ.
Tôi sẽ canh chừng.
Mọi người đâu cả rồi?
Đi nào.
Anh phải biết lối tắt vào chứ. An toàn hơn.
- Thật à? - Gì, anh chưa từng lẻn ra ngoài muộn à?
Chưa!
Chuẩn mực nhỉ.
Bà!
Ta nên rời khỏi đây ngay.
- Nếu hắn hại họ, tôi thề... - Thề gì?
Nó không hề có ở đó trước đây.
Giờ bà cũng cảm thấy rồi, đúng không?
Hắn về nhà rồi.
Và vừa kịp lúc.
Tìm hắn!
Có gì không?
Họ đi rồi. Nhưng sẽ có người biết họ ở đâu.
Và tôi biết phải hỏi ai.
Có gì đó không ổn.
Tôi không giải thích được, nhưng có vẻ ta bị theo dõi.
Bởi ai?
Không có ai ở đây hết.
Không có ai ở bất cứ đâu.
Rất đẹp.
- Lẹ lên! - Ừ, đang cố đây...
Anwar.
Chào mẹ.
Thế này chằng tốt đâu.
Chúng đang chuẩn bị gì thế?
Để tôi tìm bạn tôi đã. Ta có thể hỏi cậu ấy.
- Bạn anh là lính canh à? - Cậu ấy luôn thích đồng phục.
Nói tôi cổ hủ cũng được, nhưng thế này không phải tự sát à?
Tôi sẽ đi gặp cậu ấy một mình.
Vậy gặp lại mọi người ở đường Azizi trong thị trấn cũ nhé.
- Anh biết nó không? - Biết.
- Sinbad, đây là... - Tôi sẽ thận trọng.
Thành phố hoang vắng, với hàng trăm binh lính...
Chuyện gì xảy ra được chứ?
Con đã về với chúng ta! Con đã trở về!
Chúng ta hằng cầu nguyện cho giây phút này.
- Cha mẹ ổn chứ? Bình an chứ ạ? - Tất nhiên rồi.
Con không định giới thiệu cha mẹ với người bạn mới của con à?
Cha, mẹ, đây là Rina.
Tôi đã sợ cậu chết rồi đấy.
Chưa đâu, bạn cũ à.
Mặc dù cũng chẳng muốn thử.
Cậu đã ở đâu vậy?
- Để sau đi. - Ừ.
Tớ cần biết về gia đình tớ.
Mẹ cậu an toàn. Tớ để bà cùng đoàn lữ hành rời Basra.
Cảm ơn. Còn bà tớ?
Cái gì?
Akbari bắt bà rồi.
Ngay khi ông ta trở thành Lãnh chúa... ông ta sẽ xử tử bà.
Khi nào ông ta trở thành Lãnh chúa?
Trước khi đêm xuống. Đó là những gì mà các lính gác đang chuẩn bị.
- Đáng ra tớ nên ở đó. - Không. Cậu phải đưa tớ tới chỗ bà.
- Cậu phải đưa tớ vào lâu đài! - Sinbad!
Cậu không biết cậu đang đối đầu với cái gì đâu. Quay lại đi.
Không.
Tazeem...
một thỉnh cầu cuối cùng, vì những ngày đã qua.
Tazeem... Làm ơn đi.
Vậy, nói ta nghe, con về hẳn với chúng ta chứ?
Con trở về bởi vì con nghĩ cha mẹ gặp nguy hiểm.
Mẹ con và ta vẫn ổn. Chúng ta sẽ vượt qua được.
Vượt qua? Cha chưa nghe về Ngôi nhà Trí Tuệ à?
Các nhà khoa học, những học giả, họ đang bị loại bỏ.
Phải, những người chống lại sự thay đổi. Nhưng cha là thầy thuốc.
- Họ sẽ luôn cần những thầy thuốc. - Không!
Cha mẹ phải rời khỏi đây.
Con có những người bạn có thể giúp cha mẹ rời thành phố.
Có lẽ chúng ta có thời gian để ăn trưa,
trước khi bọn chúng đến và gõ cánh cửa đó.
Gunnar?
Những học giả trẻ.
Cứ bước đi.
Chống lại.
Bọn họ đi đâu rồi? Họ đã biến mất!
Quanh góc đó thôi.
Họ vừa mới ở đó, trong bóng tối.
Giờ họ đã đi, chúng ta cũng nên như vậy.
Đi nào.
Đây là đường Azizi.
Anh ấy đâu rồi?
Không có gì phải sợ cả.
- Á! - Bỏ ra! Bỏ ra!
- Làm việc nhóm đỉnh đấy. - Sinbad!
Xin lỗi.
Ổn mà. Anh ta phe mình.
- Cháu làm gì, Rina? - Cháu à?
Cháu buôn nữ trang.
Bác hẳn phải rất tự hào khi có con trai là thầy thuốc.
Ồ, nó không phải là thầy thuốc.
Nó là học giả trường y, còn chưa tốt nghiệp.
Chúng ta đã rất lo lắng khi nó trốn đi biển, bỏ dở việc học.
May mắn thay, ta đã thuyết phục được thầy của nó...
nhận nó vào lại.
Không có bàn cãi gì cả. Chúng ta đã quyết định.
Cháu xin phép.
Ngươi có cảm thấy xấu hổ khi Sinbad sẽ liều mạng để cứu ngươi...
No comments yet. Be the first to leave one.