ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Bộ phim này là một tác phẩm hư cấu.
Tên, nhân vật, địa điểm và sự kiện
là sản phẩm của trí tưởng tượng của nhà làm phim.
Những công dân đáng kính của Hàn Quốc,
đã 20 năm rồi.
20 kể từ khi tôi lao vào
thế giới chính trị, tôi, Jeon Hae-woong,
sẽ trở thành nghị sĩ.
Tôi có thể không có nhiều,
nhưng tôi sẽ không thỏa hiệp với dối trá và bất công,
và tôi sẽ trở thành một chính trị gia công bằng,
luôn đứng về phía kẻ yếu.
Nếu chiến thắng áp đảo,
tôi sẽ cảm ơn và đền đáp cho những lá phiếu bầu của các bạn.
Đây không phải là chiến thắng của riêng tôi,
mà là chiến thắng của chúng ta,
hơn nữa, đó sẽ là một chiến thắng cho nền dân chủ của Hàn Quốc!
Chà... từ "Đại Hàn Dân quốc" có vẻ nhiều quá.
Busan - Tháng 3 năm 1992
Năm nay, các cuộc bầu cử tổng thống và tổng tuyển cử
sẽ lần đầu tiên được đồng tổ chức kể từ khi hiến pháp được thiết lập.
Để nắm bắt được tâm tư tình cảm của dân chúng,
nhiều chính sách mới đang được đưa ra.
Tổng thống Roh Tae-woo đang kinh lý khắp đất nước,
và trình bày các kế hoạch tái phát triển khác nhau,
đồng thời cam kết biến Metropolitan Busan
trở thành một thành phố quốc tế đẳng cấp hàng đầu.
Trời ơi!
Tái phát triển luôn là một phần của mọi chiến dịch bầu cử.
Họ cũng trồng cây hái tiền phải không?
Lũ khốn.
Họ sẽ thông báo...
tăng giá đất
và trục xuất các cư dân.
Và họ sẽ lấp đầy cái bụng bầu của mình, phải không?
Đấm đần độn đó...
Tôi nói đúng không, Hạ nghị sĩ Jeon?
Họ không thể tái thiết theo ý thích như họ đã làm trước đây.
Thế giới đã thay đổi và Đảng Dân chủ cũng vậy.
Và Haeundae của Busan đã có tôi rồi, cần gì phải lo?
Tốt hơn chưa?
Anh chính là vấn đề đấy.
Bởi những kẻ như anh đang tham gia vào chính trị.
Em yêu, đã lâu không gặp...
Thấy chưa?
Anh chỉ biết nói với vợ mình thế thôi sao?
Em yêu, đừng nói thế vào ngày tuyệt vời này.
Ta nghỉ 10 phút nhé? Để hai người có thể trò chuyện...
Không, chụp cho xong đi, tôi đang bận.
- Nhanh lên. - Cô ấy đang bận.
- Bận à? - Ừ, bận lắm.
- Tôi sẽ đứng phía này. - Ừ, đẹp lắm.
Được rồi, một hai.
Giơ tay anh lên.
Về nhà một lần đi, mẹ ốm kìa.
Lại ốm sao?
Có lẽ giả vờ thôi vì mẹ nhớ anh.
Được rồi, đủ rồi.
Hẳn bà ấy thực sự yêu đứa con trai không làm ra tiền của mình lắm.
Nào, cười lên.
Em sẽ sớm trở thành vợ của một nghị sĩ đấy.
Một khi anh thắng cử, em sẽ có tài xế riêng.
Anh cũng sẽ thắng 3, 4 nhiệm kỳ và hơn thế nữa.
Em không cần những thứ đó, chỉ cần anh xem lại bản thân mình.
Chúng ta không thể sống một cuộc sống bình thường sao?
Anh không làm việc vì lợi ích của riêng mình.
- Mà vì lợi ích của Hàn Quốc... - Chúng ta xong chưa?
Vâng, xong hết rồi.
Vâng, xong rồi...
- Hôm nay thế là đủ rồi. - Quá đủ.
Rất tốt.
Về sớm vậy? Không định ăn trưa à?
Đây là dành cho bữa ăn, không phải rượu nhé!
Chắc rồi, một khi anh được đảng đề cử.
Đề cử phụ thuộc vào phiếu bầu.
Lấy 5 thôi.
Cô ấy thường rất lịch sự.
Phát triển khu dân cư Haeundae đã được phê duyệt!
Đền bù cho cư dân một cách công bằng
- Nhìn xem ai kìa. - Rất vui được gặp anh.
- Chào mừng. - Cảm ơn.
Làm tốt lắm.
Xin chào, rất vui được gặp ạ.
Xin chào.
- Này, Hae-woong! - Ta lên thôi.
- Chắc anh mệt lắm. - Không đâu.
Tái phát triển ư?
Việc đó có dễ như vẽ một đường trên bản đồ không?
Vậy giờ thì sao?
Nay cả chủ tịch cũng đang đưa ra ý tưởng!
Vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Tất cả những người giàu có trong nước,
các nhà phát triển và các công ty xây dựng lớn
sẽ tham gia.
Vậy thì chúng ta phải làm gì đây?
Họ sẽ đến và đem theo bó tiền mặt cùng với xẻng.
Chúng ta có nên bán đất của mình không?
Không đời nào.
Đừng bao giờ bán đất của các bạn và chống lại bằng mọi giá.
Ai sẽ bị đuổi ra khỏi nhà đây? Chính là chúng ta.
- Ai sẽ lấy chiếc ủng? - Cũng là chúng ta.
- Ai? - Chúng ta!
- Thưa bà, ai nào? - Chúng ta.
Khi tôi đắc cử,
tôi sẽ trở thành người lên tiếng cho mọi người,
và đấu tranh bằng tất cả những gì tôi có.
Tốt.
Anh là người duy nhất ở bên chúng tôi.
- Cảm ơn. - Hae-woong là tuyệt nhất.
Jeon Hae-woong! Jeon Hae-woong!
Seoul - Tháng 3 năm 1992
500 triệu đô la Mỹ ư?
Kết hợp với tổng tuyển cử,
chúng tôi đang xem xét 1 tỷ đô la.
Ông không biết giới hạn pháp lý cho quỹ chiến dịch tranh cử tổng thống ư?
Dưới 40 triệu đô la,
chính xác là 35,7 triệu đô la.
Loại người ngu ngốc nào đưa vào một chiến dịch với số tiền đó?
Thua cuộc tổng tuyển cử có nghĩa là thua cuộc bầu cử tổng thống.
Đó là sự kết thúc của thế giới như chúng ta biết.
Đây là lựa chọn duy nhất của chúng ta vào lúc này.
Sử dụng cái này cho tiền vốn gốc,
và một khi chúng ta được tăng lượt bình chọn,
các tập đoàn sẽ ủng hộ chúng ta.
Cảng Busan đã đến giới hạn, nên sự phát triển là rất quan trọng.
Do đó sẽ dễ dàng thu hồi vốn.
Từ đó, tôi sẽ thu nhận được vài người quan trọng.
Tôi sẽ tự mình đến đó.
Có một người đang kiểm soát Busan.
Tên ông ấy là Kwon Soon-tae,
tiền bạc hay đất đai,
mọi thứ đều thông qua ông ấy.
Có phải chúng ta đang ở thập niên 70 không?
Anh không thể giải quyết hết mọi thứ được.
Anh phải tập trung vào một quận để có nguồn vốn.
Đề xuất sửa đổi phát triển Haeundae
Đây là quận duy nhất vào lúc này.
Gì cơ? Haeundae?
Đợi đã, phân vùng khu vực này sao?
Đây là cơ hội tốt mà.
Tôi có nên tạo ra một cơn bão trong toàn thành phố không?
Muốn thế không?
Không, ý tôi không phải vậy...
Hãy làm theo cách của anh ta.
Chúng ta đang trong tình trạng khẩn cấp.
Ta phải tin vào phán đoán của anh Kwon.
Để đạt được điều đó...
hãy tổ chức cuộc bầu cử trước.
Anh làm gì vậy?
Công việc của chúng ta không thể được thực hiện bởi bất cứ ai.
Nhưng đề cử sẽ được công bố sau 2 ngày nữa...
Đây là Park Yong-sik, anh ta ngoan ngoãn và tốt bụng.
Anh ta đã tốt nghiệp trường Luật khi tham dự Seoul U.
Nhưng dù vậy...
Anh ta vẫn là lính mới.
Tôi sẽ...
làm việc này.
- Giám đốc Moon. - Sếp?
Có tin nội bộ nào không?
Mua vài miếng đất phía sau sân chơi bowling ở Jaesong đi.
Tại sao? Lý do?
Đừng hỏi gì hết, cứ mua đi.
Chỗ đó à?
Vâng, là chỗ đó.
Buổi tối vui vẻ!
Nhìn xem ai đến kìa.
Đại diện Jeon đến rồi!
- Rất vui được gặp anh. - Anh có khỏe không?
Anh đã đến.
Tôi xin lỗi vì đã đến muộn, thưa ngài.
Không có gì.
Anh bận bịu việc lớn mà,
sự có mặt của anh ở đây đã là một ân huệ rồi.
- Này. - Xin chào.
- Đại diện Jeon. - Chào ngài.
Này, lâu rồi không gặp, tôi nghe nói anh đang bận.
Anh là người bận rộn nhất, còn anh ấy đứng thứ nhì thôi.
Tôi không bận lắm đâu.
Rất vui khi được gặp anh ở đây.
Khi anh đến hội nghị, sẽ khó gặp anh hơn.
Tôi sẽ phải ghé thăm thường xuyên hơn.
Rất tốt.
Đồng nghiệp phải gắn bó và giúp đỡ lẫn nhau chứ.
Vâng, phải rồi.
Tôi rất tự hào về hai anh.
Các anh là những ngôi sao thực sự của Busan.
- Không có gì đâu ạ. - Lại nói về...
Mọi người chú ý!
Hae-woong, đứng lên đi nào.
Vâng, tất nhiên rồi.
Đồng nghiệp đáng tự hào của chúng ta Jeon Hae-woong,
sẽ ra tranh cử tại cuộc tổng tuyển cử lần thứ 14.
Tôi sẽ cố hết sức.
Được rồi.
Cùng nâng cốc nào.
- Chúng ta không phải... - Người xa lạ!
Tại sao cô không cất nó đi?
Tôi chỉ nói cô có một đứa con dễ thương.
Đừng lôi cái tên xã hội đen đó ra dọa tôi.
Có chuyện gì thế em?
No comments yet. Be the first to leave one.