ആദ്യത്തെ 197 വരികൾ.
Em biết gì không, Maya,
con mắt thứ ba của anh đã được khai sáng sau buổi kết nối cộng đồng hôm nay.
Anh hiểu được mọi thứ rồi.
Chúng ta như những con búp bê. Em có biết búp bê Nga không?
Bị trói buộc bởi cha mẹ chúng ta và ông bà nội chúng ta.
Buổi lễ đã kết thúc, Barry.
Tới lúc nghỉ ngơi rồi. Để xem đêm nay thế nào nhé.
Anh nên về nhà vào tối nay.
Để nói với ông già anh về những gì anh suy nghĩ.
Nhìn kìa. Anh có thể nhìn thấy cả Ngân hà.
Gì kia?
- Barry? - Cha?
Biết ngay thứ này có pha cồn mà.
Tới lúc về nhà rồi, con trai.
Barry.
Quá trễ rồi.
Con giải thoát cho cha đấy.
Ta nói tới lúc về rồi.
Barry!
Biên dịch: Luo_nG & Ennie. Chúc mọi người xem phim vui vẻ...
Mối quan hệ trói buộc gia đình lại với nhau có thể phức tạp.
Cha mẹ nuôi nấng bạn, dạy dỗ bạn điều phải trái.
và trong vài trường hợp, thì là cách giết bọn quái vật.
Nhưng không quan trọng bạn là ai,
sẽ có thời điểm bạn phải tách khỏi họ
và tự đi trên con đường của mình.
Và nếu bạn không cẩn trọng,
mọi chuyện có thể rất tệ đấy.
Lại một ngõ cụt khi theo dấu cha của cô.
Dạo gần đây không chuyện gì suôn sẻ cả.
Hãy tìm hồ sơ của các Học giả về bọn Akrida ở đây
và đảm bảo những cái xác này chỉ là những thây ma.
Lata, chúng ta không ở đây để chơi với bọn thây ma.
Nó chết rồi Thực ra là, chết tận hai lần.
Nhìn này. hàm có thể há rộng.
Tôi dám cá, là để tạo vết cắn lớn hơn.
Bà dị lắm đấy và nó bắt đầu làm tôi lo lắng.
Các tủ hồ sơ đều trống trơn.
Nếu thật sự có thông tin về bọn Akrida, thì nó mất rồi.
Bởi vì cha tôi đã lấy nó.
Ông ấy đã ở đây, và ông ấy vẫn còn sống.
S.C. Đây là Samuel Campbell.
Ông ấy dạy tôi cách làm đạn shotgun.
Ông luôn đánh dấu đồ của mình.
Nhưng tại sao ông ấy không chờ hoặc cố gắng liên lạc với chúng ta, Mary?
Đây là cách ông ấy giao tiếp với tôi.
Bà đang nói gì thế?
- Ohh... chiếc hộp không hoạt động! - Thôi nào!
Này!
Anh ổn chứ?
Ừ, tôi nghĩ có gì đó trong miệng của mình.
Thế những vỏ đạn này thì sao?
Cha tôi luôn xóa mọi dấu vết.
Không có chuyện ông ấy để lại dấu vết
nếu như ông ấy không cố để lại lời nhắn cho tôi.
Một bài phóng sự.
Một người cha nói rằng con trai ông ấy, Barry Smith
bị mất tích ở Topeka, Kansas
bởi vì những hiện tượng bí ẩn.
Cha tôi chắc chắn ở đó, và ông muốn chúng ta đến gặp người này.
Để tìm một thằng nhóc
đang phê thuốc sao? Thôi nào, Mary.
Cha cậu đến đây vì một lý do giống chúng ta...
đó là tìm hồ sơ của các Học giả
và nói về "bạn tốt" của chúng ta, bọn Akrida.
Ủa, còn ai nhớ về chúng và kế hoạch xâm chiếm thế giới không?
Có và cái thứ mà ông ấy tìm ra chắc hẳn đã khiến ông nghĩ
rằng chuyện này có liên quan đến chúng.
Hoặc ông ấy muốn chúng ta ngưng theo dấu ông.
Ông ấy cần sự giúp đỡ, và chúng ta sẽ đến Topeka để tìm ông ấy.
Vậy còn việc sửa cái hộp thì sao?
Bà có thể lắng nghe một chút không?
Cha tôi đang đơn độc ngoài kia.
Chúng ta phải tìm thấy ông ấy trước khi bọn Akrida có thể.
Mary, dừng lại.
Ada, cô bắt đầu công việc ở nhà cộng đồng
và tìm cách sửa chiếc hộp.
Những người còn lại sẽ nói chuyện với cha của thằng nhóc
và xem chuyện gì đang xảy ra.
Giờ bà đang quyết định dùm mọi người.
Tôi chỉ đang đi theo dấu vết của cha tôi.
Nghĩa là bà cũng không chịu lắng nghe giống như ông ấy đã làm.
Tôi đang làm những gì có thể để tìm được ông ấy,
nên là ai đi với tôi?
Này, anh ổn chứ?
Trong chiến tranh, tôi là một trinh sát...
và công việc của tôi là truy tìm mọi thứ.
Tôi rất giỏi chuyện đó, nhưng...
trong vài tuần lễ vừa qua
truy tìm cha cô, tôi chỉ...
Bắt đầu lo lắng.
Về?
"Cha tôi để lá thư lại cho tôi
bởi vì ông ấy muốn tôi đi theo dấu vết của ông ấy,"
nhưng tôi không biết làm thế nào.
Vậy, ở trong Hải quân,
anh có được học cách trinh sát xuyên đêm không?
Anh không có gì phải lo lắng đâu.
Anh đã làm rất tốt.
Cảm ơn.
Tôi đoán mình thật may mắn vì có một cô giáo giỏi như vậy.
Dẻo mỏ đấy.
Ow.
Cánh tay này của tôi bị bầm
bởi hai con thây ma mà tôi giết đấy.
Ồ, không, không. Chính xác thì anh giết được một thôi.
Gì? Không. Ý tôi...
Được thôi.
Chờ tôi một chút.
Chúng ta đã thỏa thuận.
Con đã hứa là về nhà.
Thay vào đó, lại hệt như của cha con.
Con biến mất của tuần, và khi con quay về thì,
người phủ đầy máu. - Không phải máu của con.
Ta đã chờ một cuộc gọi, chỉ một cuộc gọi,
và khi điện thoại kêu con biết là ai không?
Betty.
Và thứ duy nhất xuất hiện
là một chiếc Road-runner đồng nát có tên con ở trên đó.
Đầu tiên, đó là xe của bạn con,
và con sẽ sửa nó.
Thứ hai, con không gọi mẹ bởi vì nó không có trong thỏa thuận
Ta đã dành cả tuần trước để dọn đồ cho cha con.
Cả cuộc đời ông ấy chỉ gói gọn trong một chiếc hộp.
Đấy là thứ mà ta cũng nhận từ con phải không?
Mẹ không nghĩ con có thể làm chuyện này.
Cũng chỉ có vậy. Được thôi.
- John. - Đi nào, mọi người
- Lo lắng? - Không, tôi không lo lắng.
Tôi nghĩ tôi thích
khoản đi săn, dùng nắm đấm hơn là võ mồm.
Mm. Chà, anh sẽ phải học hết tất cả
nếu anh muốn thực hiện mọi thứ.
Nhớ rằng, chúng ta đang kể câu chuyện.
về một sinh viên đang mất tích,
Carlos đã làm giả ID của trường cho chúng ta.
Cô không đùa đấy chứ.
Tôi là Mick Fleetwood.
Rất vui được quen với cậu, Mick.
Tớ là Christine McVie.
Thôi nào. Anh cười với tôi một cái đi?
Cô thực sự muốn tôi bỏ qua mọi chuyện.
Ah, giờ anh nhập vai rồi đấy. Đi nào
Tôi sẽ không xưng tên đâu.
Tôi giúp được gì cho cậu?
Xin chào. Um, Cháu là Mick, um...
Fleetwood.
Đây là bạn của cháu, Christine.
Bọn cháu là bạn học của Barry.
Chú nói chuyện với bọn cháu một chút nhé?
Bà nghĩ mình mang đủ sách chưa?
Còn nhiều cuốn khác ở trên xe nữa.
Thật vui khi chúng ta nói chuyện.
Ông có nghe mẹ của John nói lúc ở ga-ra không?
Bà ấy nhắc đến ai đó tên Betty.
Chắc là ghệ cũ, đúng chứ?
Này.
Ông thích tám chuyện mà. Sao vậy?
Ông không nói một lời từ lúc ở Savannah
Được rồi, tôi muốn tìm chú Samuel. Tôi muốn chứ, nhưng...
Tôi luôn là người duy nhất đứng trên sân khấu, bà hiểu chứ?
Không. Tôi chưa bao giờ lên sân khấu cả.
Do nhóm của bà là một ban nhạc, Lata.
Tôi thì không.
Đặc biệt khi Mary lại là giọng ca chính.
Cô ấy chỉ biết mỗi bài hát của chú Samuel.
Tôi biết lời bài hát đó.
The Ballad of the Campbell way or the highway.
Không có dấu hiệu gì của cha tôi hay bọn Akrida cả,
nhưng có một vụ ở đây
Tại sao? Bà moi được gì từ người cha rồi?
Cậu nhóc mất tích, Barry, có liên đới với cô gái
tên là Maya, và cô ấy đưa cậu ta
đến một cộng đồng gọi là Trang trại Harper.
Giờ thì, cha của Barry đã nói chuyện với Maya.
Cô ấy nói nhìn thấy Barry bị bắt bởi một con quái vật.
Người cha tin rằng cô ấy đang bị phê thuốc.
Quái vật ư?
Một cộng đồng ư?
Oh, Losy, đừng cười nữa.
- Sao cô lại cười? - Oh, bà biết điều gì đang đến không!
- Losy. - Lata.
Bởi vì chúng ta sẽ trà trộn vào một cộng cmn đồng.
Được rồi, dừng lại. Đến phần độc diễn.
Cho đến lúc này tôi thấy thật yên bình, yêu thương, và hạnh phúc.
Bà biết họ nói gì không? "Khi ở Rome"...
Được rồi, việc nhảy múa
để sau đi. Nên hai người tìm Maya đi,
còn bọn tôi sẽ đi tìm ai đứng đầu ở đây.
Giống như kiểu Barry nhìn thấy cha của mình
bước ra từ trong rừng vậy.
Chúng tôi chỉ vừa bước ra từ buổi lễ
và tôi biết cậu ấy vẫn còn nhớ cha của mình
Cô có thấy cha cậu ấy không?
Không, tôi chỉ thấy một thứ già nua, ghê sợ.
Tôi không chắc. Trời rất tối.
Tôi chắc là do tác dụng của thuốc.
No comments yet. Be the first to leave one.