ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Nhanh lên, nhấn ga đi!
Coi chừng! Hắn đang rẽ qua đường số Ba!
Coi chừng!
- Để tài xế cho tôi. - Im đi! Nhanh chân lên! Mở cửa ra!
Chui ra khỏi xe! Chui ra!
- Chui ra khỏi xe! - Nhanh lên!
Ra phía sau!
Tao nói, ra phía sau!
Mở thùng xe đi!
Lấy cá túi ra!
Nhanh lên! Đi thôi! Chúng ta đi thôi!
Cái quái gì...
Chuyện quái gì thế này?
Cúi xuống!
Coi chừng!
Cass!
- Tôi hết đạn rồi! - Nằm yên đó!
Chết tiệt!
Chết tiệt!
Làm gì bây giờ?
Bỏ cái túi đi.
Ra khỏi đây thôi. Đi nào.
Vào xe. Đi thôi.
Đi thôi.
Đi thôi. Nhanh lên!
Đi thôi, đi thôi! Nhanh!
Nhấn ga đi!
Chuyện lúc nãy là sao?
Chuyện lúc nãy là sao hả?
Không biết.
Làm gì mà vài gã, vài ký.
Đúng vậy. Cảnh lúc nãy nhưng trong phim Reservoir Dogs.
Tôi không biết bọn chúng lại chơi mạnh như vậy.
- Có bao nhiêu đấy? Cái túi nặng lắm. - Nhìn ước lượng thôi...
Cũng phải 25 hoặc hơn.
Không thể 25 được.
Có mà. Phải 25 hoặc hơn.
Tôi không có mang theo máy tính ở đây
nhưng chừng này đem bán cũng được bảy tám triệu.
Đủ để anh làm giải phẫu đổi mặt.
Mặt tôi đẹp sẵn rồi. Sao lại phải đổi?
Ý anh là sao? Anh bị lột mặt nạ. Chúng đã thấy anh.
- Không hề gì. Mặt tôi là kiệt tác rồi. - Không hề gì?
Thôi, anh nói sao cũng được. Đời là đời của anh mà.
ĐỘT KÍCH MÀN ĐÊM
Chào, tôi đây. Tôi bị gọi đi tăng ca.
Nên anh phải đưa Thomas đến trận đấu.
Đến đón con ở bệnh viện lúc 3:30 và lần cố mà làm cho đúng.
Chào.
Tiến sĩ Sorenson.
Ruby.
Cô lỡ mất buổi hẹn sáng nay.
Tôi không thể phê duyệt để cô quay về làm việc trước khi ta nói chuyện.
Người trong cơ quan đang lo ngại về hành vi gần đây của cô.
Người trong cơ quan?
Toàn bộ sở cảnh sát đang xầm xì về tôi.
Vậy...
cô thấy chuyện đó thế nào?
Tôi thấy chuyện đó thế nào à?
Hết sức tuyệt vời.
Sao cô không cho tôi biết chuyện xảy ra...
qua lời kể của cô?
Thôi được.
Hoặc là cô nói ra, hoặc là tôi giữ cái này.
Khi đó tôi nghĩ mình đang bước vào một tình thế được kiểm soát.
Thay vào đó, tôi lại đứng trong phòng điều chế ma túy cùng một gã nghiện nóng tính.
Hắn tấn công cô?
Hắn đập tôi.
Được chưa?
Được.
Phòng điều chế rất dễ bị phát hiện.
Có người biết nó ở đó, và có người đã nhận tiền để nhìn đi chỗ khác.
Tôi hiểu rồi.
Tốt.
Tốt. Vậy nên tôi phải quay lại làm việc. Tôi phải phanh phui việc này.
Vì thành phố này đầy rẫy cảnh sát bẩn.
Cô có hiểu không?
Bryant đây.
Được.
Cộng sự của tôi đang gọi.
Họ tìm được đạn do chính phủ phát hành tại hiện trường.
Giờ tôi đi làm việc được chưa, hay cô muốn tiếp tục tán nhảm?
Tôi đến đây.
Cảm ơn cô.
Tôi thấy khá hơn rất nhiều rồi.
Jennifer.
Chào buổi sáng, Trung úy.
Vào lúc 04:27, một xe cảnh sát nhận được thông bao có nổ súng.
Cùng thời điểm ta nhận được báo cáo
về một chiếc sedan đời mới chạy quá tốc độ gần Phố Xưa.
Đơn vị kiểm tra vụ nổ súng...
đã đi vào một con hẻm đường số Ba và tìm thấy hai xác chết.
Các sĩ quan cho biết có vỏ đạn ở khắp nơi.
- Và tôi nhấn mạnh là khắp nơi. - Để chúng tôi nhận cho.
Tôi và Cass.
Không, không. Tôi đã giao cho Emerson và Flannigan.
Ông muốn giao cho Cagney và Lacy hay muốn phá án đây?
Được rồi, đồ dẻo mồm, vụ án là của anh.
Đi thôi, cộng sự.
Này, anh phê thuốc à? Anh làm cái quái gì vậy?
Phải, có một chút. Ta phải nắm vụ án này.
Đây có lẽ là hành động khôn nhất hoặc ngu nhất của anh.
Có lẽ. Ngu nhất là chuyện xảy ra sáng nay.
Tìm cái này sao?
Tôi tìm mọi thứ.
Do cảnh sát phát hành, và còn nhiều nữa.
Có vẻ như là cùng khẩu súng đã hạ tên to con.
Vincent Downs, đội án mạng.
Jennifer Bryant.
Đó là cộng sự của tôi, Doug Dennison. Chúng tôi thuộc sở nội vụ.
Rồi. Vậy cô chỉ biết như thế thôi?
Do chính phủ phát hành?
Tên này có thẻ nhân viên ở sòng bạc Luxus.
Tên to con?
Hắn khá là đặc biệt đấy.
Tiền án từ 12 năm trước.
Mặt cô làm sao vậy?
Sao anh không nhìn kỹ hơn?
Chỉ là mọi người đang bàn tán về tình huống của cô.
Những lời xì xầm.
Mặt anh làm sao vậy?
Mặt tôi chẳng làm sao cả.
Đây là gương mặt chú ý đến các tiểu tiết.
Nhắc đến việc đấy, tôi tưởng Emerson và Flannigan được chỉ định vụ này.
Không. Đừng tưởng làm gì, Bryant.
Tôi và cộng sự của tôi đã được gọi.
Vậy sao?
Thôi nào chào nhé, tôi đang đi tìm một người đồng nhiệp.
Anh nên chườm ít đá lên đó.
Tôi sẽ lấy cho cả cô.
Quý vị và các bạn...
tinh anh của Nevada.
- Tôi thấy mình cần phải đi tắm. - Tên đó muốn gì?
Hắn nói dối khi tôi hỏi tại sao hắn lại theo vụ này.
Sở cảnh sát Vegas chõ mũi vào cuộc điều tra của Sở nội vụ.
- Tìm được mồi rồi. - Phải. Hay lắm.
Ta cùng điều tra nào, Sherlock.
Này.
Này.
Tôi nói 3:30. Nó phải ở đó lúc 4:00.
Xin lỗi. Anh phải ghé mua ít...ít hoa. Vì vậy mà anh đến trễ.
Cảm ơn.
Cái gì đấy?
Tôi định nói cho anh biết, nhưng anh cứ hủy hẹn.
Cái gì vậy?
Cái nhẫn này là loại nào?
Nhẫn đính hôn.
- Của Dave? - Phải, của Dave. Còn ai...
D, em đang làm gì vậy?
- Em đang làm gì vậy? - Tôi đang...
Hắn là người em muốn sống hết quãng đời còn lại sao?
- Em đã nghĩ kỹ hay chưa? - Rồi. Dave đến.
- Dave chăm sóc cho con anh. - Anh không quan tâm đến hắn bao lần.
Hắn không phải bố thằng bé. Mà là anh.
- Tôi biết chứ. - Em phải tôn trọng chuyện đó, D.
Ừ.
Vậy anh phải làm gì đây, hả? Hắn chỉ cần...
Anh có quan tâm và chăm sóc gia đình anh được không? Hả?
Được thôi, D.
Được.
Được rồi.
Nghe này, nó phải đi rồi. Đã đến giờ bắt đầu.
Em phải đến đón con
- vì anh còn chuyện phải làm... - Không. Đừng như thế nữa.
Tôi phải làm ca đúp. Anh tự lo liệu đi.
Được rồi, con yêu, đi chơi với bố vui nhé?
Đưa nó về trước chín giờ tối. Được chứ?
Trả hoa lại cho anh.
Chín giờ tối. Tạm biệt, con yêu.
Vâng.
Này, con trai.
Thích hoa không?
Sao con không kể cho bố nghe về Dave, hả?
Sao không kể cho bố nghe hắn lảng vảng thường xuyên hơn?
Con phải kể cho bố biết chứ. Đàn ông mà. Phải thành thật với nhau.
Con đáng lẽ phải cho bố biết chuyện gì đang xảy ra.
- Bố quan tâm làm gì? - Vì việc của bố là quan tâm.
- Tuần sau chú ấy dọn về. - Không, không.
Không, không ai làm như thế.
Con cần chỗ ở, hãy đến ở với bố. Bố còn nhiều phòng lắm.
Bố có phòng.
Phải, bố có phòng.
Con là gì đây, đồ đạc sao?
Bố đâu có quan tâm con sống ở đâu, sống với ai.
Bố chẳng bao giờ về nhà khi mẹ và con còn sống với bố!
Con này...
Bố yêu mẹ con, bố yêu con. Đây là chuyện mà...
bố không thể giải thích. Phức tạp lắm.
Radio hỏng rồi.
Lấy ra đi.
Hãy nhớ bố đã dạy con dùng nó như thế nào.
Con phải thật chắc chắn thì mới bóp cò.
Bắn rồi thì không lấy lại được.
Và cho dù con nhắm vào đâu...
phải đảm bảo là con sẵn sàng ra tay.
Tôi nghe?
Anh Downs, tôi là Stan Rubino.
Tôi nghe nói anh đang giữ đồ của tôi.
Hai mươi lăm ký cocain anh đã ăn cắp.
Chuyện này là hiểu lầm thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.