ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Tháng Tám vừa rồi có một vụ án mạng.
Một bé gái bị siết cổ. Một cô bé khác đang mất tích.
Kiếm bài để đăng cho tôi.
Mẹ không biết tin gì về con suốt mấy tháng!
Và con cứ thế xuất hiện, khiến người ta gặp rắc rối.
Phụ đề được thực hiện bởi Nuker Nuker Subbing Man
Xin chào.
Ai đặt hoa ngoài đó thế?
Không biết chắc được. Sao thế?
Có thể là do lương tâm cắn rứt.
Ở đây chúng tôi gọi là "tử tế."
Hoặc có thể thủ phạm là kẻ mê tín.
Thế ư? Vì sao?
Họ nghĩ nếu họ tỏ lòng kính trọng với người đã khuất,
có thể con cái họ sẽ không có kết cục như hai cô bé kia.
Đó chỉ là lối tư duy huyền bí.
Anh đã tới nhánh sông
nơi tìm thấy thi thể Ann Nash chưa, Thanh tra?
Rồi.
Giờ nó là vùng nước lặng bên bờ cát.
Sau khi Ann chết,
dân trong vùng đã tới đó và kéo những viên đá ra.
Họ còn cắt dây phơi quần áo quấn quanh cổ Ann.
Họ chất những viên đá lên xe tải,
đưa ra ven thị trấn và đập chúng.
Êm đẹp.
Như thể họ nghĩ rằng việc đập nát chúng
sẽ tránh được điều dữ sau này.
Chắc họ đã để lại một hai viên.
Bộ đồ vừa không?
Mẹ có một bộ màu xanh, nếu con muốn.
Không, con nghĩ eo của con cao hơn mẹ một chút.
Cong đấy.
Được rồi.
Không cần đâu ạ.
Để mẹ làm cho.
Tang lễ này sẽ rất nặng nề.
Mẹ quý mấy cô bé này.
Sao mẹ biết chúng?
Camille, mẹ tham gia rất nhiều hoạt động cộng đồng.
Đó là bổn phận của gia đình ta.
Có thêm nhiều cô bé chết.
Như thể Marian là chưa đủ.
Em có là bạn của Natalie không?
Cũng đủ để đau buồn,
đó là lý do em nên đi viếng.
Con sẽ ở đây với Gayla và ăn kem.
Mẹ muốn biết con ở đâu.
Camille, có lẽ con cũng nên ở nhà,
dựa vào tâm trạng của con.
Con phải tới. Đó là công việc của con.
Anh nghĩ Camille biết cách xử sự.
Adora, ta không nên tới muộn.
Không muộn được đâu, và mẹ không muốn con ăn nói như thế...
Như thể đó là công việc.
Ta tới viếng để động viên gia đình tội nghiệp ấy.
Mọi người, ta đi được chưa?
Rồi.
Mẹ yêu con.
- Cháu đi cùng chứ? - Không. Cháu đi riêng.
Em phải lấy ví.
Anh sẽ đợi trong xe.
Ừ.
Xin chào.
Thành phố Kansas.
Tôi vẫn đang suy nghĩ.
Sao một tên sát nhân lại thay đổi cách thức gây án?
Thi thể đầu tiên bị bỏ lại ở nơi sát hại trong rừng, nhưng Natalie,
con bé bị vứt ngay giữa thị trấn như một món đạo cụ hay búp bê.
Con gái tôi có loại búp bê ấy.
Miệng hơi há hốc.
Những thứ rùng mình.
Thật liều khi đưa con bé vào đó.
Rất dễ bị bắt.
Vài tên sát nhân muốn bị bắt.
Như cầu xin giúp đỡ.
Thủ phạm thích khiến người ta sợ cho con gái mình.
Gác lại chuyện giết người cho lần sau nhé?
Nghe này, Bill...
Tôi hiểu. Đây là quê nhà ông.
Ông phải bảo vệ người dân,
nhưng khả năng tên sát nhân sẽ tới đây...
Tận hưởng bầu không khí.
Tôi cũng đọc mấy cuốn đó, Đặc vụ Starling.
Dè chừng bất cứ ai manh động.
Bất cứ ai chia buồn cùng gia quyến.
Bản chất của tội ác này, đó là chuyện cá nhân.
Hắn muốn thống trị thị trấn.
Có thể hắn không làm vậy,
nhưng chắc chắn hắn đã làm ta chú ý.
- Ngon lành chứ? - Ổn rồi.
Ừ, tôi biết anh mê mẩn tôi,
nhưng đừng nghĩ là ta sẽ cưới nhé.
Mời vào, bà Crellin.
Mời đi lối này.
Xin lỗi, mọi người.
Tôi rất lấy làm tiếc.
Nhanh nào cháu.
Cô giữ chỗ cho cháu rồi.
Lại đây ngồi nào.
Chúa lòng lành ơi.
Cô nghĩ đã rất lâu không gặp cháu rồi.
Cô đã gặp cháu ở chỗ tìm kiếm, Jackie.
Cô không thực sự gặp cháu.
Đó là do trà ngọt và chất kích thích.
Hãy nói là mọi người không đợi mẹ con cháu.
Mọi người không đợi mục sư.
Chắc chắn là vậy.
Trông cháu tuyệt lắm.
Cô không biết mình mong đợi gì.
- Trông cháu hoàn toàn... - Jackie, khẽ thôi.
Đang ở lễ tang.
Trông cháu tuyệt lắm.
Họ không thể trả xác
vì đang điều tra.
Cháu tưởng tượng nổi không?
Đó là bố mẹ Natalie.
Họ đã ly hôn.
Họ sống tách biệt.
Chúng ta tụ họp tại đây
để tưởng nhớ Natalie Keene.
Cái chết của cô bé là một bi kịch sầu đau,
nhưng ta phải bày tỏ lòng nhân ái.
Ta sẽ bắt đầu với đôi lời an ủi
từ mẹ của Natalie, Jeannie Keene.
Jeannie?
Natalie là đứa con ngoài ý muốn,
nhưng chúng tôi biết ơn vì có con bé.
Gần sáu năm
sau đứa con trai đáng yêu là một bé gái.
Tôi đã buộc chiếc nơ hồng
vào cái đầu nhỏ, trọc lốc của con bé.
Con bé giật nó ra.
Mới sáu tuần tuổi
mà con bé biết nó muốn gì.
Nó luôn như vậy...
Một đứa nóng tính, ngang ngược,
nghịch ngợm, dở hơi.
Tinh ranh đến nỗi không chịu nổi mấy trò ngu xuẩn.
Tôi nhớ hồi nó hai tuổi,
tôi liếc mắt đưa tình với con bé.
Xin thề là nó đã trợn tròn mắt.
Tại ngôi nhà đầu tiên ở Philadelphia,
con bé thường lẻn ra ngoài và khám phá thành phố.
Ở Wind Gap, con bé lang thang trong rừng
và kể lại cho chúng tôi mọi điều nó thấy.
Con bé nói nhiều lắm.
Con bé nói nhiều khi có điều muốn nói
và im lặng nếu không có.
Ước gì nhiều người lớn có biệt tài đó.
Thật kinh khủng khi mất đi một đứa con.
Thật đau đớn cùng cực khi con bé lìa đời
bởi một tên sát nhân hung ác.
Tôi biết đáng ra tôi phải vị tha,
nhưng tôi đang rất giận dữ.
Tôi biết người tốt sẽ nói gì.
"Mắt đổi mắt chỉ khiến cả thế giới mù lòa."
Ước gì tôi cao quý được như thế.
Tôi muốn trả thù.
Tôi muốn công lý
cho bố con bé, người sẽ không bao giờ
được đưa con bé xuống lễ đường.
Cho anh trai, một người bạn thân của con bé.
Và cho tôi, người sẽ mãi mãi
đau khổ vì sự ra đi của con bé.
Cả nhà yêu con, Natalie.
Thiên đường quả thực
có một thiên thần khác,
nhưng ta phải biết rằng Natalie
đã tới một nơi tốt hơn để ngồi cạnh Chúa.
Camille, thôi đi.
Vì thể diện gia đình, làm ơn.
Mời mọi người đứng lên
cùng nhau nói những lời
mà Đấng Cứu Rỗi đã dạy ta.
Lạy Cha chúng con ở trên trời,
chúng con nguyện danh Cha cả sáng,
nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện
dưới đất cũng như trên trời.
Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày,
và tha nợ chúng con,
như chúng con tha kẻ có nợ chúng con.
Xin chớ để chúng con xa chước cám dỗ,
nhưng cứu chúng con khỏi sự dữ.
- Chào, Sammie. - Chào.
- Chào chị gái. - Em làm gì ở đây thế?
Không ở nhà ăn kem à?
Em xin vài đô
mua chai Sprite được không?
- Sprite ư? - Vâng.
Được.
Em biết chị sẽ cho mà.
Chị tớ có phải người tuyệt nhất không?
- Rất tuyệt. - Rất tuyệt.
Rất tuyệt.
Đừng có nịnh chị, Amma.
Chị chơi trò suốt đó 20 năm rồi.
- 20 năm ư? - Ừ.
Chị đủ tuổi làm mẹ em rồi đấy.
Chị biết mẹ em không?
No comments yet. Be the first to leave one.