ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Anh là liên lạc viên gửi từ Bộ Hải Quân?
Vâng, thưa Ngài.
Tôi muốn cứu Nassau trước khi nó biến mất mãi mãi.
Hornigold giữ sự bảo mật cho Hiệp hội.
Giờ cô muốn tôi thay thế chức đó?
Nếu bạn cô không thể tự bảo vệ chính mình,
thì họ cũng không đáng để được bảo vệ.
- Anh tên gì? - Ned Low.
Thật xấu hổ khi tôi và cô trở thành kẻ thù
- chỉ vì một món tiền nhỏ. - Ra khỏi chỗ của tôi ngay.
Vãi cả thưởng, anh Meeks. Thưởng ngon đấy.
Có thể là vì quyền lợi của tất cả mọi người
nên tôi và cô cần phải tìm cách vượt qua chuyện này.
Không dễ dàng gì để trộm số vàng đó.
Nhưng có thứ khác để trộm... đó là tàu chiến của bọn chúng.
Các người sẽ được trả về Nassau
lúc đó hoàn toàn bị loại khỏi con tàu này vĩnh viễn.
Tôi nghĩ anh định giành lại quyền điều khiển con tàu.
Và sau đó tôi nghĩ anh sẽ trở lại bãi biển
lấy lại từng xu vàng một.
Và tôi nghĩ anh sẽ cần sự giúp đỡ của tôi.
Tôi đã học được kỹ thuật này từ một vị giám mục Tây Ban Nha.
6 ngày, họ cho là thế,
trước khi nắng to làm co lớp da này
thì xương sườn sẽ vụn ra, nội tạng bên trong sẽ thủng hết.
Và ngày thứ 7 thì yên nghỉ luôn.
Ai biết được? Họ có óc hài hước mà.
Khi người của tôi kéo anh lên bờ
và đưa về nơi trú ẩn,
Tôi biết chắc là anh có giá trị rất lớn với tôi.
Anh có dã tâm để thấu hiểu,
nhưng 5 ngày sau,
Tôi biết anh đã để tâm đến.
Anh thấy đấy, tôi nghĩ mình có khả năng
để thoát khỏi đây.
Và anh sẽ giúp tôi.
Và Chúa nói, "Để nơi đó có ánh sáng"
và nơi đó sẽ có.
Và Ngài cho đó là điều tốt,
Ngài tách đất liền ra khỏi nước,
và gọi đó là Biển.
Và Ngài nói, "Để Biển sinh sôi thật dồi dào"
Ngài đã cầu nguyện,
Và Ngài nói đó là điều tốt lành.
Ngài đã tạo ra con người tự bụi đất
và thổi linh hồn vào hai lỗ mũi
và con ngườicó một tâm hồn sống động.
And He beheld all He had created,
và Ngài cho rằng nó rất tốt đẹp.
Nhưng Chúa trông thấy con người có nét giống mình
và Ngài nhận ra sự cô đơn...
và Ngài nói,
"Thật không hay khi ta cô đơn."
Luân lí của câu chuyện này...
là tất cả chúng ta đều cần một người đồng hành
Anh là người được giao cho tôi
để đáp ứng yêu cầu của cha tôi, nhưng lại cho rằng
những nỗ lực này chỉ cam chịu sự thất bại.
Xin lỗi, thưa Ngài, tôi không có ý đó.
Tôi cho là khôn ngoan khi ta kiểm soát những kì vọng của mình
như những gì ta đạt được.
Và anh nghĩ cái gì có thể đạt được?
Vâng, thưa ông, vấn đề cướp biển là một vấn đề gai góc,
nhưng tôi nghĩ sẽ có vài cách...
- Bên cạnh cướp biển. - Tôi xin lỗi?
Tôi không nghĩ cướp biển là vấn đề của Nassau.
Tôi tin rằng họ là một triệu chứng.
Các nguyên nhân gốc rễ là những cái mà tôi muốn đề cập đến đầu tiên.
Nguyên nhân gốc?
Mảnh ghép là các Tổng Đốc.
Sự bất lực của các nhà quản lí.
Việc sao nhãng của các lãnh chúa.
Sự bất ổn gây ra bởi những điều này
là những gì thu hút các tên cướp biển đến Nassau, không phải những thứ xung quanh.
Nên hãy bắt đầu từ đó.
Điều gì khiến anh nghĩ Nassau có thể trởi lại với
lợi nhuận ổn định?
Ý ông là bên cạnh việc loại trừ những tên cướp biển?
Hãy bỏ việc đó ra ngoài, đúng như thế.
Vậy thì sao mà cứu nỗi?
Nông dân, những người đàn ông có kỹ năng về việc chế biến đường và thuốc lá.
Quan tòa để duy trì trật tự. Thợ mộc để nâng cao các tòa nhà.
Giáo sĩ để nâng cao tinh thần.
Thực phẩm để duy trì tất cả cho sáu tháng, có lẽ là một năm.
Ba tàu để vận chuyển tất cả, các thủy thủ sẽ ra khơi.
Và một thống đốc trung thực,
lần đầu trong thời gian gần đây, để giám sát tất cả.
Tóm lại ông sẽ tập hợp một nhóm người thuộc địa,
gửi lên tàu, rồi chuyển qua vùng Đại Tây Dương,
và khi nó đến nơi, sẽ có một môi trường mới
đó kháng lại mọi nỗ lực cho thương mại ổn định
trong 50 năm qua.
À, và sau đó là những tên cướp biển mà ta không đề cập đến.
Anh chắc là 3 thuyền sẽ đủ?
Thưa ngài, tôi nghĩ tôi nên thành thật với ngài.
Tôi có những nghi ngờ về việc liệu một cái gì đó như thế này là thực tế.
Được, tôi đã thu thập đủ.- Nếu ông muốn yêu cầu
một liên lạc viên đồng cảm hơn với quan điểm của ông,
Tôi chắc là Đô đốc Hải quan Hennessey sẽ vui vẻ ép buộc thôi.
New World là một món quà, Trung ý ạ,
một cơ hội thiêng liêng để sửa những sai lầm của chúng ta và bắt đầu lại từ đầu.
Và tôi không muốn những mưu kế của gia đình tôi
lại là lí do của sự thất bại đó.
Tôi không tìm người sẽ nắm lấy tay tôi.
Tôi chỉ cần người giúp tôi
đảm bảo là Nassau sẽ tồn tại.
Quyền lợi quá lớn cho bất cứ điều gì khác.
Và ông nghi ngờ rằng tôi là người
mặc dù thực tế rằng nó là rõ ràng nhưng chúng ta nhìn thế giới rất khác nhau không?
Bởi vì nó.
Một cặp lạ lùng, Trung Úy.
Họ có thể đạt được những điều không mong đợi
Anh có thể đi nếu cảm thấy không thể.
Ngay lúc ta đến Nassau,
anh có thể đi đâu anh muốn.
Và anh đã đề nghị giúp tôi kiểm soát lại thủy thủ đoàn này.
Tại sao anh làm vậy?
Ý ông là bên cạnh việc phải chia vàng cho tôi đấy hả?
Có nhiều cách để kiếm tiền, ở đoàn khác chẳng hạn.
Tôi không muốn kiếm tiền.
Tôi cũng không muốn gia nhập đoàn khác.
Nếu ta thành thật với nhau thì tôi rất muốn được ở lại đây
lâu nhất có thể.
Tại sao không ở?
Vì tôi không muốn trở thành cướp biển
Tôi không hứng thú với cái cuộc đời này,
không thích đánh nhau,
và không đam mê mấy con tàu.
Tôi không quan tâm nhiều đến biển cả mặc dù chúng ta đang nói về vấn đề này.
Nhưng là một cướp biển trên đoàn này
lâu hơn chút nữa,
nó sẽ cho tôi một cơ hội...
Tôi không tin trên Trái Đất này còn một nơi nào khác...
một giải thưởng lớn.
Và gắn liền với nó là sự tự do.
từ nước, từ Randall,
từ cơn đói, từ đồng lương...
và từ ông.
Một câu hỏi thôi.
Khoảng thời gian hai ngày,
khi ta trở lại Nassau,
Cả hai chúng ta sẽ bị trục xuất thô bạo khỏi con tàu này.
Đó là một trở ngại cho kế hoạch của ông.
Không cần tới hai ngày,
tôi sẽ lại là thuyền trưởng.
Tôi cũng đề nghị anh tìm cách để kiếm tiền và trở lại đoàn này luôn đi.
Thuyền trưởng, nói gì đi.
Anh Meeks, tôi giúp sao đây?
Chuyện gì đã xảy ra tại quán rượu đêm qua, thuyền trưởng?
Tôi không biết, có gì à?
Lời nói của anh là đang đương đầu với cô Guthrie đấy.
- Đe dọa cô ta? - Và?
Tôi ước gì anh đừng có làm vậy.
Xin lỗi vì cảm anh cảm thấy thế nhé. Nói xong chưa?
Không.
Mối quan hệ với cô ta
có giá trị hơn nhiều so với số tiền cô đã khấu trừ
từ số thưởng của tàu Good Fortune.
Anh đã thiếu thận trọng và gây nguy hiểm cho mối quan hệ đó,
mối quan hệ của họ.
Anh Meeks, điều gì
khiến bọn người ở đây cười khi anh đến không?
Tôi đã kể lại cho bọn họ cuộc trò chuyện tại quán rượu đêm qua
và tôi đã tự hỏi thật to
nếu tôi ngủ với ả Guthrie
tất cả những gì tươi đẹp của cuộc đời ả ta bị phơi bày,
đoàn ta sẽ suy xét lại món nợ của cô ta phải được hoàn trả đủ?
Và họ cũng cảm thấy như vậy
khi con đường phía trước của họ sẽ bị từ chối bởi cô ta?
Khi chúng ta trở lại Carolina,
Tất cả người trên con tàu này sẽ có đầy tiền vàng.
Còn sau đó thì sao?
Là một thế giới mơ hồ, anh Meeks.
Nên sống tốt cho hôm nay thôi.
Anh ta cho tôi ở nhờ
khi mà tôi chẳng có cái mẹ gì.
Lập ra một nơi riêng cho tôi.
Dạy tôi nhiều thứ.
Không có anh ta, tôi chẳng thể làm gì.
Khi ai đó cho cô một cuộc sống,
thì nó chẳng thực sự là của cô.
Cô chỉ là cái bóng.
Chuyện xảy ra đêm hôm qua...
Chúa ơi.
Tôi hiểu.
Một số thứ sẽ khác đi.
Tôi biết nó ghe sợ đến mức nào.
Tôi tôn trọng ý muốn của cô
và tôi hứa chuyện tối qua sẽ là lần cuối.
Chết tiệt, phải có cách gì chứ.
Cách làm tôi trở nên quan trọng hơn.
Họ có thể ghét tôi, nhưng họ phải cần đến tôi.
Randall, nhanh lên.
Ta đang chờ đấy.
Mày không dám liếm cái tô của tao, Randall.
Bọn tao biết mày chỉ làm như nổi điên lên thôi
nhưng bọn tao đang cảnh báo đó.
Con chó.
Ông vẫn cứ làm như lời bọn nó à?
Randall, chuyện này gớm thật đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.