ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Ta đang… trong cuộc chiến.
Một cuộc chiến về y tế công cộng.
Ta không đấu với quân đội hay một quốc gia nào khác.
Nhưng kẻ thù ở đó, vô hình và biến đổi khôn lường.
Và điều này đòi hỏi tất cả chúng ta phải sẵn sàng.
Ở cuộc chiến này.
Tôi đang kêu gọi mọi người,
ở các lĩnh vực chính trị, kinh tế, xã hội và phi lợi nhuận,
mọi công dân Pháp
hướng về tinh thần đoàn kết toàn dân
đã giúp đất nước ta vượt qua các cuộc khủng hoảng trước đây.
Ta đang trong cuộc chiến.
Đó là cuộc chiến, nhưng không có lính. Tôi không hiểu.
Ai cũng vỗ tay, dù đường vắng tanh.
BÌNH ĐẲNG - ANH EM
Lúc đầu tôi nghĩ nó thật lạ.
Rồi chị tôi nói chúng tôi vỗ tay từ xa cho các bệnh viện.
Để nếu chúng tôi ốm, họ sẽ chăm sóc chúng tôi.
Mẹ tôi đang không ở đây.
Mẹ giận, nhưng rồi sẽ về. Mẹ hứa vậy vào tai tôi.
Mẹ giận bố vì mẹ nghĩ bố là kẻ biết tuốt.
Tôi không hiểu.
Biết mọi thứ thì tuyệt chứ nhỉ?
Nhưng bố bảo tôi là Basile, đừng cố hiểu phụ nữ.
Họ đều là lũ nhát chết. Nỗi sợ hãi của họ thật kỳ quặc.
Bố tôi không ưa họ, tôi cũng thế.
Trừ… con gái họ.
Nhìn đôi mắt đã thấy xinh dù có đeo khẩu trang.
Tôi từng lướt qua mà không để ý tới bạn ấy.
Giờ thấy rồi mà không thể ngắm. Đời thật trớ trêu.
Tôi không rõ về họ.
Hay họ là ai.
Cả hai đều rời bỏ đất nước.
Như kẻ hèn, bố tôi nói vậy.
Tôi chẳng rõ đó là ai.
Tôi biết người này.
Nhà sinh vật học từ phòng xét nghiệm y tế.
Bố nói ông ấy có gà đẻ trứng vàng vì Covid.
Tôi không cần trứng vàng.
Mặc quần mà phải lôi vàng theo thì mệt lắm.
Bà chủ nhà hàng dưới tầng.
Thật khổ, bà phải đóng cửa.
Bố mong bà sẽ phá sản, hoặc chết vì Covid.
Để bố mua chỗ đó với giá rẻ và mở cửa hàng thuốc lá điện tử khác.
Bố có cả đống cửa hàng.
Để tôi kể một bí mật.
Bố tôi không vỗ tay cho bệnh viện mà đang vỗ cho Covid.
Bố nói nó chỉ giết những người già vô dụng khiến ta tốn tiền.
Bố tôi không sợ, tôi cũng vậy.
Chúng tôi vỗ tay to nhất vì chúng tôi sở hữu tòa nhà này.
Những người khác đều đi thuê.
Bố thường nói những kẻ thuê nhà
đều lười và luôn phàn nàn. Bố nói đúng.
Hoan hô!
Bình tĩnh.
Ta thay đồ đi, để anh giặt đồ.
Martin, cần gì thay đồ. Ban công của ta mà.
Vi rút trong không khí.
Thật ư? Ai bảo anh vậy?
Bác sĩ của nhà mình cũng đã nhiễm.
Dĩ nhiên. Tiếp xúc với bệnh nhân mà.
Nếu bác sĩ chết, anh sẽ buồn lắm.
Ông ấy sẽ khoẻ thôi.
Tỷ lệ tử vong chỉ một phần trăm.
Em nói thật lạnh lùng.
Đúng mà.
Đáng lẽ ta nên tới nhà bố mẹ em ở vùng núi.
Không còn tàu xe gì cả.
Bố mẹ anh chỉ cách hai giờ lái xe.
Để giết họ sao?
Vậy bố mẹ em thì kệ à?
Họ không bị hen.
Bố mẹ anh đâu có bị hen.
Nhà em cũng vậy.
Không, Basile!
Kinh quá!
Ôi, không!
Chết tiệt. Nó điên rồi. Nó phải ra ngoài.
Không, không ra nữa.
Vậy giờ nó cũng ở trong nhà à?
Đây là lỗi của nó. Nó ngửi mọi thứ.
Phải, nó là chó mà.
Động vật không bị nhiễm.
Thật ư? Nhìn này.
Mai sẽ đăng. Mèo có thể mang vi rút, đã xác nhận ca đầu tiên.
Anh làm em căng thẳng.
Đây là đại dịch, Claire.
Mẹ?
- Con không muốn chết vì Covid. - Không đâu con.
Ta sẽ không chết. Bố con phóng đại thôi, con biết mà.
Đâu có.
Nó bắt đầu với chút cảm nhẹ. Rồi nó đi vào phổi,
và em không thể thở nữa.
- Và em bắt đầu… - Martin, thôi đi!
Thở nào, thở.
Martin, ta thực hiện giãn cách xã hội ở ngoài.
Ta đang làm mọi thứ nên làm.
Nhưng phong tỏa, ở trong nhà…
Bình tĩnh.
Gì đấy? Ta có hẹn ai đâu!
- Em sẽ đi xem. - Không!
Không! Chờ đã!
Đừng mở cửa.
Covid đó!
Vợ chồng Becquart ơi?
Diego đây, chồng của Paola, người trông tòa nhà.
Xin chào, Diego.
Tôi xin lỗi.
- Tôi giẫm vào giấm. - Không sao.
Không!
- 36,6. - Martin!
- Anh bị bệnh rồi. - Thế ư?
Đưa em.
Amazon? Của kẻ ngốc tầng trên.
Được rồi. Tony Boghassian?
Sao anh lại đưa thư, Diego?
Vợ anh đâu?
Vợ anh đâu?
- Ở bệnh viện. - Lùi lại!
Martin, từ từ.
Có rất nhiều bệnh khác.
Ừ, đúng vậy.
Cô ấy bị gì vậy?
- Covid. - Lùi lại ngay!
Tôi ổn, tôi không ốm.
Anh không có triệu chứng.
Trăm trứng còn không có nữa là triệu trứng.
Không, Diego. "Không triệu chứng" nghĩa là không có dấu hiệu bị bệnh.
Tôi biết, tôi đùa mà.
Hài đấy. Cảm ơn, tạm biệt.
Martin, dừng lại. Đủ rồi.
Anh ấy có nguy cơ nhưng không phải bị bệnh.
Khi anh ở hành lang,
lúc nào cũng phải đeo khẩu trang.
Ở đâu cũng hết khẩu trang.
Đi xét nghiệm đi. Anh tiếp xúc gần.
Ở phòng khám dưới nhà.
Cả toà nên được xét nghiệm.
Và bảo ông ấy phát khẩu trang để cả toà được an toàn.
- Anh nhớ chứ? - Vâng…
Đây, dùng tạm cái này đi.
Cảm ơn.
Và ta dùng hết đồ tích trữ à?
Anh ấy cần hơn.
Quan trọng là sống sót. Làm người còn quan trọng hơn.
Basile!
- Gì vậy? - Em dắt chó đi dạo.
Diego.
Người phụ nữ mới đến, không vỗ tay. Anh biết không?
Không.
Chắc là bạn của Sandrine, người cho cô ta ở lại.
Hay tệ hơn, ở trái phép.
Cô ta không chịu cách ly, và hay tránh mặt, thật mờ ám.
Hãy chú ý…
Đủ rồi. Để lũ trẻ nói chuyện.
Hai giây.
Em cũng tức giận.
Tất nhiên rồi! Anh gọi em là "con mụ đần độn" trước mặt lũ trẻ!
Bọn trẻ không ở trường. Chúng ở nhà 24/7.
Đừng có điên rồ nữa.
Anh có thấy lời anh nói thô thiển thế nào không?
Sao có thể làm gương cho bọn trẻ? Em không muốn bị sỉ nhục.
Chàng trai em yêu 20 năm trước đâu rồi?
Anh ta vẫn ở đây, em yêu.
Anh ta đang ở nhà, chờ em.
Cứ nói một lời,
anh sẽ tới đó. Anh sẽ lên xe, ôm em vào vòng tay.
Bố ơi.
Đưa con điện thoại. Đi nào.
- Đưa Victoire. - Đợi.
Drone!
Sao? Lại một thiết bị vô dụng khác?
Có drone à?
Phải, xin lỗi, để chúng đỡ gây rối.
Không phải cách này, Tony. Làm vậy là tệ nhất.
- Bố! - Thả ra!
Victoire!
Cứ đưa em đi.
Con động vào làm gì?
Bố luôn bênh nó. Con ngán lắm rồi!
Không phải vậy.
Victoire!
Ăn nói với bố thế à!
Bố vẫn là bố con đấy!
Thấy việc "chỉ" chăm sóc lũ trẻ dễ thế nào chứ?
Isa, nghe này, em phải về nhà. Đúng là một mớ hỗn loạn.
Bài tập về nhà, đồ ăn, nhân viên của anh nghỉ phép.
Căn hộ thật bẩn thỉu.
Không người trông nom. Không rõ con mụ đó đang làm gì!
Tôi là Diego, chồng của Paola.
Người trông nom.
Phải, tôi biết.
Tony, anh ở đó không?
Dù vậy, đổi chủ đề chút. Em biết người trông nom có chồng chứ?
Em biết chứ.
Chào Diego.
Xin chào, Isabelle.
Thứ lỗi cho chồng tôi. Anh ấy hơi cộc cằn.
Nhưng lành lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.