ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Sub By Richard Lin
- Tôi có thể giúp gì không? - Tôi không biết nữa.
Bộ tản nhiệt đang sôi. Việc này chưa bao giờ xảy ra trước đây.
Tôi đã kiểm tra lượng nước trên bộ tản nhiệt.
- Cô có đổ chất chống đông chưa? - Vâng, mát như mùa đông luôn đấy.
Đó là những gì đang xảy ra ở đây, máy quá nóng.
Tôi sẽ thêm chất chống đông của mình trong cái thời tiết nóng nực này.
Đây là điều tốt nhất tôi có thể làm, trừ khi cô muốn tôi rút cạn nó rồi thay mới.
Không phải lúc này.
Nói tôi biết, quán Swan có xa đây không?
Rẽ phải ở đường tiếp theo. Cô sẽ không bỏ lỡ nó.
Thực tế thì, tôi cũng đang đến đó.
Tôi muốn dẫn cô đến đó,
nhưng tôi nghĩ cô nên để máy nguội trước.
Tôi có nợ anh gì không?
Không. Không cần đâu.
Đây là trang tin tức chính của đài BBC. Và đây là chương trình dự báo thời tiết.
Hầu hết các huyện sẽ tiếp tục rét đậm.
Nhiệt độ sẽ duy trì dưới điểm đóng băng,
dao động từ 24 độ ở khu vực phía Bắc...
đến 29 độ ở khu vực phía Nam.
Tuy nhiên, do những điều kiện thời tiết đặc biệt trên đảo Fara.
Nhiệt độ được cho là trong khoảng 90 độ, và vẫn đang tăng.
90 độ và vẫn đang tăng!
- Chắc chắn không thể nóng hơn được nữa. - Rõ ràng là có thể đấy.
Tuy nhiên, trên đất liền thì bây giờ là mùa đông. Thời tiết nơi này không có ý nghĩa.
Một vài cơn mưa sẽ không làm thay đổi mọi thứ. Nhưng ít nhất nó sẽ làm mát không khí.
Cám ơn, Frankie.
- Tôi có thể giúp gì? - Ông Callum có ở nhà không?
Tôi nghĩ là không. Anh ấy đang trên đường trở về từ đất liền.
- Tôi là bà Callum. - Angela Roberts, thư ký mới của anh ấy.
Ồ, vâng. Chồng tôi nói tuần này cơ quan sẽ cử người đến.
Tôi đã chuẩn bị sẵn một phòng cho cô. Tôi sẽ dẫn cô đi xem.
Tôi muốn uống một chút nước trước. Tôi đang thở hổn hển, sức nóng này thật ngột ngạt.
Vâng, tất nhiên.
Tôi có vinh hạnh giúp cô chứ? Tên tôi là Stone, bác sĩ Stone.
Cảm ơn bác sĩ. Làm ơn cho tôi một ly lớn thêm chanh.
Sẽ sớm có cho cô.
Đây có phải là lần đầu tiên cô đến hòn đảo này không, cô Roberts?
Vâng, đây rất đẹp. Tôi đã lái xe một vòng sau khi xuống thuyền.
Ở đây rất nóng, phải không?
Đa số thời gian chúng tôi có thời tiết giống như đất liền.
Tôi xin lỗi, đá sẽ tan ngay khi lấy ra khỏi tủ lạnh.
- Lại như cũ hả Bob? - Không, chỉ cần một ly cho Tinker thôi.
Tôi cần đi đường. Chỉ cần một ly.
Ồ, tốt hơn rồi.
Nếu ông không phiền, tôi cần lên lầu trước. Tôi muốn thay mới đồ.
- Tất nhiên rồi. - Tôi sẽ dẫn đường cho cô.
- Chỗ này có hợp với cô không? - Vâng, ổn mà. Cảm ơn.
Cần một chút không khí.
Ồ, tôi thấy cô đang đọc một trong những cuốn sách của chồng tôi.
Vâng. Tôi nghĩ tôi nên làm vậy. Cuốn tiểu thuyết mới của anh ấy có thú vị không?
Anh ta không bao giờ nói về những cuốn sách của mình cho đến khi chúng được viết xong,
sau đó thì anh ta sẽ không dừng việc nói lại.
- Cô đã từng làm việc với các nhà văn trước đây chưa? - Không. Chủ yếu với các nhà xuất bản.
Chúa ơi, nóng quá. Giống như đang ở vùng nhiệt đới vậy.
Khi chồng tôi quay lại, tôi sẽ nói với anh ấy rằng cô đang ở đây.
- Callum đã mang bưu kiện cho tôi chưa? - Anh ấy sẽ về sớm thôi, anh Hanson.
Bảo anh ta mang thẳng lên phòng tôi.
- Chà, anh ta không lịch sự lắm nhỉ? - Không.
Anh ấy là một người hoàn toàn kỳ lạ.
- Anh ấy ở lại bao lâu? - Chưa nói.
Chúng tôi đã cố gắng tìm xem những gì anh ấy đang làm.
Mỗi ngày anh ta ra ngoài với máy ảnh và hàng loạt thiết bị.
Anh ta dành thời gian còn lại nhốt mình trong phòng.
Anh ta thậm chí không cho chúng tôi vào để dọn dẹp.
Tài liệu tốt cho một trong những cuốn sách của Jeff.
Bob, anh đang làm cái quái gì vậy?
Xin lỗi, Jeff. Tôi đã không tập trung.
Tập trung? Anh thật may mắn khi còn thở đấy.
- Anh không sao chứ? - Vâng.
Tôi nghĩ rằng tôi đã nghe thấy một cái gì đó. Tôi chắc là mình đã nghe thấy gì đó.
- Nghe gì? - Tôi không biết.
Đó là một loại tiếng ồn vù vù.
Tôi cần thoát khỏi sự điên rồ đó.
- Tôi cho rằng anh vùa rời khỏi Swan? - Hôm nay không có nhiều sự điên rồ ở đó đâu.
Cái thứ sức nóng bùng nổ này. Xin lỗi một lần nữa, Jeff.
Quên đi. Không có ai bị thương hết. Nhưng nhớ cẩn thận đấy.
Chào, Ken. Mua lại toàn bộ nơi này à?
Chúng ta phải giữ bình tĩnh. Trạm Met giống như cái lò vậy.
Họ ghen tị với những người trên đất liền.
Nhà xuất bản của tôi bảo sẽ có người đến chỗ tôi.
Nói với họ nhớ mang một ít tuyết. Chúng ta có thể sử dụng nó ở đây.
Các chuyên gia không tìm ra nguyên nhân gây ra sức nóng này sao?
Hay chúng ta mắc kẹt với giả thuyết của dân làng rằng đó là một quả bom?
Bom? Thành thật mà nói, giả thuyết này cũng tốt như giả thuyết khác.
Chúng ta không có manh mối. Hẹn gặp lại.
Nếu sức nóng hoặc bom không hạ gục anh trước!
- Chào cưng. - Xin chào.
- Tất cả đều ổn chứ? - Vâng. Chuyến đi ổn chứ?
Vâng, ngoài việc suýt đâm vào Bob Hayward.
Anh ta đang ở giữa đường. Sao anh không thấy nhỉ, anh cũng không biết nữa.
Thật lạ. Anh ấy bình thường khi rời khỏi đây, phải không?
- Đó có phải là bưu kiện của anh Hanson? - Vâng. Sao thế?
Anh ta đang hỏi về nó.
Anh ta ra lệnh mang nó về phòng ngay lập tức.
Vậy sao? Phải rất quan trọng. Anh sẽ đưa nó lên ngay.
- Ai thế? - Bưu kiện của anh, anh Hanson.
Coi nào, đưa nó cho tôi!
Em quên nói với anh. Thư ký mới của anh đã đến.
- Cô ấy đúng là một quý cô hiện đại. - Thật sự? Bây giờ cô ấy đang ở đâu?
Tại vịnh nhỏ. Cô ấy muốn bơi.
Tôi sẽ cho anh quá giang.
Tốt. Anh không đi lâu đâu, em yêu.
- Tôi đi đây, Jeff. - Vâng.
- Xin chào Jeff. - Cô đang làm cái quái gì ở đây?
- Anh biết tại sao tôi ở đây mà. - Thế thì cô nhầm rồi.
Tôi hy vọng cô chưa lộ gì hết. Cô không nên ở lại.
Đến bơi nào. Nó thật tuyệt.
Cô có nghe tôi nói gì không? Cô sẽ rời khỏi đây.
Đừng hét vào mặt tôi. Anh đã luôn rất ôn nhu mà. Bình tĩnh đi.
Bây giờ hãy nghe tôi.
Tôi sẽ không trải qua cuộc vui điên rồ đặc biệt của cô nữa.
Vậy sao?
Trong 3 tháng, tôi đã không viết được gì cả. Tôi gần như phá hỏng cuộc hôn nhân của mình.
Tôi sẽ không trải qua nó một lần nữa.
Anh không thể có mối quan hệ với một cô gái và sau đó cứ thế bỏ đi.
Đừng đổ điều đó cho tôi.
Cô vốn cũng không trong sáng khi chúng ta gặp nhau.
Mất bao lâu trước khi chúng ta rơi vào giường của cô? Hai giờ?
- Lần này không cần lâu vậy đâu. - Cô không hiểu một chữ nào hết.
- Cô cần rời đi. - Chỉ cần thế thôi sao?
Cứ như vậy.
Anh định nói gì với vợ?
Đó là vấn đề của tôi.
Rằng anh không thích vẻ ngoài của tôi?
Đối với cô ấy, tôi chỉ là thư ký mới của anh.
Anh chưa bao giờ nói với cô ấy về chúng ta, phải không?
- Tiếng ồn đó là gì thế? - Tôi không biết.
Âm thanh như thể nó đến từ đồi bên kia.
Thật kỳ lạ.
Lạ lùng.
Bob nói rằng anh ấy nghe thấy một tiếng động kỳ lạ khi tôi suýt cán phải anh ta.
Jeff.
Mặc quần áo vào.
Chuyện gì xảy ra thế?
Tôi tìm thấy ông ta lang thang trên con đường bên đồng cỏ của mình, trong tình trạng mệt mỏi.
Ông ta cứ tiếp tục nói về việc những con cừu của mình đã chết.
Có chuyện gì vậy Ben?
Cừu của tôi. Tất cả chúng đều đã chết.
Ai đó đã giết cừu của tôi.
- Ông ấy có thể nằm xuống đâu đó không? - Có một chiếc ghế dài trong phòng của tôi.
- Chúng bị giết như thế nào? - Đi thôi, Ben.
- Tôi nói chúng bị giết như thế nào? - Ông ấy không thể trả lời câu hỏi lúc này.
Tôi chỉ hỏi một câu thẳng thắn. Không có ý gì trong đó.
- Anh tìm được ông ta? - Vâng.
- Anh có thấy mấy con cừu không? - Không.
Chỉ có Ben đang lang thang, nửa tỉnh nửa mê.
- Anh ta là ai? - Anh ta là khách. Tên anh ta là Hanson.
Tại sao anh ta lại quan tâm đến những con cừu như vậy? Anh ta là gì?
Tôi không biết. Anh ta dành thời gian nhốt mình trong phòng.
Tôi muốn ông ấy nghỉ ngơi một lúc.
- Cho chút thời gian để thuốc an thần phát huy tác dụng. - Tất nhiên rồi.
Ông nghĩ chuyện gì đã xảy ra? Ông có nghĩ rằng tất cả cừu của ông ta đã chết?
Tại sao không? Với sức nóng này thật khó để biết chuyện gì đang xảy ra.
Đưa cho bà Siddle chiếc nhẫn nhé? Nói với bà ấy rằng tôi sẽ đưa Ben về nhà.
Anh Hanson...
Tại sao anh ta lại quan tâm đến việc những con cừu đó chết như thế nào?
- Sao anh không hỏi anh ta? - Ben sao rồi?
- Ông ta bình tĩnh lại rồi. - Ông ấy có nói chuyện gì đã xảy ra không?
Không. Cứ lầm bầm rằng chúng đã chết. Không có gì mạch lạc.
Bác sĩ không chắc liệu có phải do sức nóng ảnh hưởng đến ông ấy không.
Bà Siddle? Jeff Callum đây. Ben đang ở chỗ chúng tôi.
Ông ấy không được khỏe. Bác sĩ Stone sẽ đưa ông ta về nhà.
Ông ấy nghĩ rằng có điều gì đó không ổn với đám cừu.
Sao cơ? Tôi xin lỗi, tôi không thể nghe rõ.
Đừng lo lắng. Ông ấy sẽ về nhà sớm thôi!
Nếu cuộc khủng hoảng qua đi, tôi nên bắt đầu công việc.
Máy đánh chữ và bản thảo đâu?
Anh Callum?
- Jeff. - Cô không thể bắt đầu.
Nó ở trong phòng làm việc nơi Ben đang nằm nghỉ ngơi.
Trong trường hợp đó, tôi sẽ đi thay đồ.
- Vâng? - Tôi đây. Tôi có thể vào không?
Vâng, mời vào.
Quên đi. Tôi không đến vì chuyện đó.
Bây giờ cô đang ở đây, nhưng hãy nói thẳng một điều...
Cô có nghe tôi không?
Từng lời, cưng à.
Nếu Frankie phát hiện ra chúng ta, tôi sẽ bẻ cổ cô.
Cô Roberts.
Là tôi đây, cô Roberts. Tôi đã mang cho cô vài cái khăn tắm mới.
Tôi sẽ đặt chúng trên giường của cô.
Làm ơn đưa cho tôi một cái được không?
Cảm ơn.
Tôi có thể giết cô.
- Jeff. - Vâng?
Có gì đó không ổn với TV.
Điện thoại cũng vậy.
Chắc là vì sức nóng này.
Tôi sẽ tắt nó đi.
Khỉ thật.
Có chuyện gì với mày thế?
Thật buồn cười. Nó chưa bao giờ như vậy trước đây.
Lại tiếng ồn đó.
Stella, em có hay nghịch ti vi không?
Tất nhiên là không. Em không bao giờ chạm vào thứ đó.
Oh! Đó là gì thế?
Đừng vào, có kính ở khắp mọi nơi.
- Chuyện gì xảy ra thế? - Lấy một cái hốt rác và chổi.
No comments yet. Be the first to leave one.