ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Không ai chịu lắng nghe tôi cả
Taylor, bình tĩnh nào.
Tôi không thể bình tĩnh được. Tôi đang bị quấy rầy.
Tôi hứa rằng chúng tôi sẽ lắng nghe ông.
Chúng tôi đã lắng nghe ông được 20 phút rồi đấy.
Xin lỗi, nhưng vài người trong số chúng tôi có vài việc
mà không liên quan đến việc bán vật liệu ma túy cho trẻ em.
Nó chỉ là một cái đèn đối lưu thôi, Taylor.
Cái bóng đèn đối lưu ấy sẽ vô dụng nếu các cậu chơi thuốc.
Ôi, tôi phát khóc mất.
Giờ chúng tôi đã đồng ý là nhìn vào lời buộc tội của ông nhưng chỉ...
Mẹ đã bỏ lỡ gì vậy?
Taylor không muốn bất kì khu vực đỗ xe nào đằng trước chỗ cửa hàng của ông ấy bị dẹp đi.
Ông ấy nói rằng khách hàng của ông ấy đang bị nhận thẻ phạt một cách bất công.
Không, đó chỉ là bởi vì ông ta muốn đậu xe ở đó cả ngày thôi.
Ôi, thiên tài.
Tôi đã làm thị trưởng của cả cái thị trấn này trong một thời gian dài.
Tôi luôn xem mọi người ở nơi đây như là con của mình.
Không may thay, thỉnh thoảng những đứa trẻ cần nên bị kỉ luật.
Giờ, tôi sẽ nói một điều, và tôi sẽ chỉ nói điều này một lần.
Chúng ta có luật ở đây, mọi người.
Bố đang rất giận đấy.
Rover sẽ không tự trói anh ta lại.
Hay đấy.
Tôi muốn đi tiếp tới cái gì đó quan trọng hơn.
Như mọi người đã biết, thứ sáu này
là lễ kỉ niệm
trận chiến khốc liệt ở Star Hollow.
- Luke đâu rồi? - Trên kia.
Patty sẽ đảm nhận các tờ đăng kí...
cho những ai muốn tham gia...
trong việc tái hiện lại cuộc chiến trên.
Mặt chú ấy bắt đầu đỏ rồi...
Được rồi.
"Đó là một đêm tháng 11 lạnh lẽo
224 năm trước..."
Chú ấy đang loay hoay trong chỗ của mình,
"...Hollow Militia đã đứng chờ lính Anh..."
Chú ấy chỉnh mũ lại.
"...mệt mỏi và đói, 12 người tự hào ấy...
đã cố thủ vị trí của họ tại quảng trường thị trấn..."
Anh ấy đang cố cưỡng lại sự thôi thúc. Anh ấy đang cố cưỡng lại sự thôi thúc.
...trong nỗ lực quả cảm của họ...
Vì chúa lòng lành!
Chúng ta có cần nhai đi nhai lại những thứ này mỗi năm không?
Đúng thế, cuối cùng thì sự thôi thúc đã chiến thắng.
Tôi đã nghĩ chúng ta ở đây là để bàn về những vấn đề của thị trấn.
Đây là vấn đề của thị trấn đấy.
Xin lỗi, ai đang nói vậy?
Là tôi đây Harry, Luke đây. Ông đã biết tôi từ hồi tôi chỉ 5 tuổi.
Oh, là Luke, vâng.
Ngồi xuống!
Giờ, như tôi đã nói...
"12 người quả cảm ấy với những khẩu súng,
sẵn sàng để gặp những kẻ địch của họ"
Ông đang nói về cái gì vậy?
12 thằng xếp hàng đứng suốt đêm.
- "đợi chờ những tên lính Anh..." - Những tên chả bao giờ xuất hiện!
12 người đứng thành hàng đợi chờ cho một tên địch
mà không bao giờ xuất hiện Họ bị cho leo cây.
Bọn họ lẽ ra nên di dự lễ khiêu vũ mới phải.
Ta đã chịu quá đủ chuyện này rồi đấy.
- Ngồi xuống đi, Taylor! - Đe dọa à.
Yên lặng đi.
Mẹ cá là ai đó sẽ kết thúc chuyện này trong một thế cân xứng.
Có ai đã bao giờ cân nhắc sự thật rằng ông đang hưởng lợi từ trận chiến
mà chúng tôi đã chiến đấu để giữ mảnh đất mà chúng tôi đã cướp?
Nếu cậu không thích điều đó ở đây ở Mĩ,
Tại sao cậu lại không đi xếp hàng cho giấy toilet
ở U.S.S.R.?
Không còn thứ gì là U.S.S.R nữa cả, Harry.
Một sự cảm nhận của cộng đồng thật quan trọng, đúng chứ?
Đó là thứ đã giúp đất nước chúng ta tuyệt vời đấy.
Nếu cậu thật sự thích thú...
- Translated and edited by Kywi SubTeam - - Credit: Kyle -
Lorelai, là tôi Max...Medina...
Max Medina,
Và một lần nữa, chúng ta nhớ lẫn nhau.
Bây giờ là 2:00 chiều thứ năm,
Và tôi đang ở văn phòng để chấm điểm một bài luận mang tên
"Emily Dickinson, hãy sống đi."
Nhưng dù tôi đang ngồi ở đây mất niềm tin ở nhân loại,
Tôi vẫn tự hỏi chúng ta đã bao giờ thực sự đi
hẹn hò vào cái ngày mà chúng ta đã nói vào nhiều tuần trăng trước.
Tôi dạy ở một lớp học đêm ở Stanford hai lần một tuần,
và khi tôi nhìn lướt qua điểm Stars Hollow qua cánh cửa tròn này,
Tôi luôn nghĩ, "Ngoài kia có một người phụ nữ cực kì xinh đẹp
mà ngày nào đó tôi hy vọng sẽ được dành thời gian ở bên."
Dù như thế nào, tôi chỉ nghĩ về em.
Tôi không biết, có thể tuần sau chúng ta có thể gặp nhau lúc nào đó.
Tạm biệt, Lorelai... Gilmore.
Em biết điều đó mà. Đ-Được rồi, tạm biệt.
Lorelai, là Max...Medina đây Max Medina...
Mẹ...
Và một lần nữa chúng ta lại nhớ lẫn nhau.
- Xin lỗi. - Con làm gì giờ này vậy?
Con không thể ngủ được.
Ở đây thật là lạnh.
Chờ đã nào...
Nhắm mắt con loại và hít thở đi.
Mẹ ngửi thấy mùi tuyết rồi đấy.
Ah. Thời điểm này của năm mà.
Con không thể cảm thấy nó sao?
Mẹ biết đấy, nó như là những con chó và tiếng ồn có cường độ cao
Con nghĩ đó là thứ mà chỉ mẹ mới cảm thấy được.
Mẹ thích tuyết rơi.
Thật vậy sao? Con không biết nữa.
Mọi thứ đều nhiệm màu khi mà tuyết rơi.
Mọi thứ trông rất xinh đẹp.
Và quần áo thì rất tuyệt vời...
Áo ấm, khăn quàng cổ, găng tay, mũ.
Đồ lót giữ nhiệt, vớ len, trái tai.
Con biết điều gì tuyệt vời nhất xảy ra khi tuyết rơi không?
Vâng, con biết chứ.
- Ngày sinh nhật tuyệt vời nhất của mẹ. - Nụ hôn đầu của mẹ.
Những giai đoạn đầu của con... Tất cả những thứ đó xảy ra khi tuyết rơi.
Chân.
Mẹ cảm thấy rất tốt..
Tê tê.
Đó được gọi là tê cóng.
Con đang nói xéo mẹ của con, người phụ nữ đã sinh ra con đấy,
- Con xin lỗi. - Giữa một trận bão tuyết thế này, mẹ có nên thêm vào không nhỉ?
Vậy, mất bao lâu thì tuyết sẽ phủ đầy đất?
Mmm...
Chắc là mai... Chắc chắn là ngày mai.
Được rồi, vậy thì ngày mai.
Gì cơ?
Mẹ, con, những cái bánh vòng, cà phê, ra ngoài trong một trận bão tuyết.
- Vào giữa đêm sao? - Vào giữa đêm.
Con đúng là đứa con tuyệt vời của mẹ.
Vậy, mẹ định nghe thứ này đến bao giờ?
Cho đến khi nó hết quyến rũ thì thôi.
Dừng lại đi! Mẹ đang nói về thầy giáo của con đấy.
Con phải tôn trọng thầy ấy.
Được rồi, vậy, nếu nó làm con cảm thấy khá hơn,
thì khi anh ấy quyến rũ,
Cũng là lúc anh ấy cực đúng ngữ pháp.
Tốt hơn rồi. Cảm ơn.
Xin lỗi đã làm con tỉnh dậy.
Ổn thôi mà. Đến đây là hết cho phần nói tất cả.
- Chúc ngủ ngon. - Ngủ ngon.
Lorelai, Là Max...Medina đây...
Max Medina.
Này, ngoài đó sao rồi?
Nó lạnh ngắt và xám xịt, y như 1 con chim bồ câu béo ú vừa chết vậy.
Chúng ta sẽ cần phải đưa mấy cái xe trượt tuyết ra. Mọi người có thể sẽ muốn dùng chúng.
Và chúng ta sẽ cần những cái áo paca nữa.
- Để làm gì? - Trong trường hợp bất kì ai muốn đi bộ đường dài.
Cô biết là không phải ai cũng thấy cái ý tưởng
bị ném vào người những cục nước đông cứng là hấp dẫn đâu.
Tôi biết mà, và thật là buồn cho họ.
Cái cảm giác lo sợ bị lạc trong cơn bão tuyết
lạnh cóng ở trong rừng và phải ăn thịt mông của bạn bè để sống,
đã biến mất ở rất nhiều người rồi đấy.
Tôi đang nói với anh là chỉ cần năm phút trong một trận đấu bóng tuyết thôi,
là đủ để tống khứ cái thứ bám chặt vào mông anh đi rồi.
Được rồi, như vầy nghe thế nào...
Bông tuyết trên tất cả những cái gối?
Oh, nghe thật là tuyệt đấy!
Nhớ làm nó ra giống hình những cái mông nữa
để khiến mọi người bị buộc phải dùng nó.
Đó là một lời gợi ý nghiêm túc đấy à?
Sookie, ai đang nói nào?
Michel, phải. Được rồi, là hình bông tuyết.
Tớ chỉ không thể tin được.
Ý tớ là, tớ đã ngồi ngay sát anh ấy trong buổi thực hành của tháng,
Và một ngày nọ tớ nhìn qua và...
Và đó là Rich. Rich Bloominfeld.
Sách hóa học của tớ đâu rồi? Tớ đã để ở nhà cậu hôm qua, phải vậy không?.
Rory, tập trung nào, làm ơn đi.
Tớ xin lỗi, tớ không thể tìm thấy cuốn sách của mình ở đâu cả.
Này, cưng. Trung sĩ Pepper.
Mẹ, mẹ có biết sách của con...
Cuốn sách hóa học to lớn đáng sợ chứ gì? Ở sau bàn làm việc ấy.
Tạ ơn chúa.
Wow.
Yeah.
Vậy, cô Sookie có ở trong nhà bếp không ạ?
Đó là nơi của cô ấy mà.
Được rồi...
Vậy, chúng ta đến đâu rồi?
Tớ vừa gặp được người bạn tâm giao.
Phải rồi, Rich Bloominfeld.
Anh ta có còn mặc cái áo "Star Trek" nữa không?
Giờ nhớ rằng, cậu không được lơ là bất kì phút nào đâu đấy.
Bởi vì chỉ cần cậu làm vậy hai lần, cái thứ này sẽ sôi sùng sục lên và hỏng.
Vậy nên, chỉ cần đứng ở đây và nhìn vào nó, được chứ?
Này, Sookie.
Chào, những cô mèo Kitty. Bánh quế ở đằng kia.
Cô có còn cái bánh quy Rocky-Road nào
mà cô làm hôm qua không?
Cô còn một ít. Lane, cháu cần một cái túi à?
Không, cảm ơn.
Cậu đang nhìn à?
- Tôi đang nhìn mà. - Cảm ơn.
Dù gì đi nữa, Rich có mái tóc rất tuyệt.
Thật à?
Chúa ơi! Nó hoàn hảo luôn đấy.
Nó dày, nhưng không quá dày,
Và nó có những gợn tóc tự nhiên rất đẹp,
No comments yet. Be the first to leave one.