ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Bộ phim sau được lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật
Tôi đã được gặp người đàn ông tuyệt vời nhất mà tôi có thể gặp trong cuộc đời khi tôi mới chỉ
được bốn phút rưỡi tuổi.
Không phải là anh đó đâu.
Mà là người này.
Bố tôi khiếm thị.
Nhưng không có ai có thể đối xử khác biệt với ông ấy
chỉ vì ông không nhìn thấy gì cả.
Tôi thấy điểm đó rất thú vị, thưa ngài Boyd.
Chủ yếu là vì họ không biết.
Ông ấy không muốn bị nhìn nhận một cách khác biệt,
nên ông ấy dùng nhiều những thủ thuật nhỏ này để giữ bí mật đó.
Chẳng phải là anh đã nói trong lời khai trước đó, và tôi xin trích dẫn,
dòng thứ 21,
"Nhờ có ngài Tyler mua lại,
mà giá cổ phiếu đã thấp hơn hẳn"?
Chuyện đó...
- Đúng, nhưng... - Nhân chứng của anh.
Đúng, nhưng cũng có một vài người biết, như chú Glen của tôi.
Ông ấy và bố tôi có đủ những trò mưu mẹo này.
Như, băng đọc của chú Glen với phiên bản của một cái menu.
Bánh burger thêm gấp đôi pho-mát. Hmm.
Hơi bị nhiều ca-lo-ri đối với tôi.
Nên tôi sẽ chỉ lấy món sa-lad tôm thôi.
Vậy, tôi sẽ lấy món bánh burger thêm gấp đôi pho-mát đó.
Mọi người đều biết là bố không thể nhìn rõ được.
Họ chỉ không biết là bố thực sự không thể nhìn thấy gì cả.
Nhưng khi bố mẹ tôi chia tay và bố phải chuyển ra ngoài,
ông ấy đã quyết định nhận nuôi Elvis
và công khai cho cả thế giới.
Vì khi Mel Fisher công khai...
- Đi thẳng nào. - Thì ông ấy công khai rất mãnh liệt.
Bây giờ bạn có thể băn khoăn tại sao ông ấy lại nhận một chú chó dẫn đường
kèm theo một cây gậy.
Có xe!
Người khiếm thị trên đường đi bộ, đồ đần!
Vì bạn không thể đánh một chiếc xe với một chú chó dẫn đường được.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Khi mẹ và bố chuẩn bị ly dị, Katie đã bất đắc dĩ được thăng chức
thành bạn thân nhất/bác sỹ tâm lý/và các chức khác của mẹ.
Con đang nghe gì vậy?
Mẹ có lẽ không biết đâu ạ.
Này, bọn ta sẽ bực với Madelyn như thế nào
vì đã thích tất cả những trạng thái cập nhật nhất của bạn trai của Amy?
Mẹ thả con xuống đây được rồi ạ.
Con thấy Caitlyn rồi.
Chờ đã, chưa được.
Mẹ thấy có vẻ lâu rồi chúng ta vẫn chưa có nhiều thời gian riêng của K và J.
Con có biết hai ta nên làm gì không?
Hành xử như hai mẹ con bình thường?
Có một ngày trốn học đi chơi.
Mẹ sẽ trốn lớp tâm lý của mình trong một hôm. Rồi chúng ta có thể cùng đi đến khu thương mại.
Để mua mấy đôi dép lấp-lánh.
Con thấy sao?
Nghe tuyệt lắm.
Nhưng con biết vì mẹ là mẹ của con,
nên điều mà mẹ thực sự muốn ở con
là đến trường đầy đủ và học tập tốt
để con có thể đỗ được một đại học tốt...
Hi vọng là ở ngoài bang này.
Hãy cố như gaga nhé, con gái.
Không có câu nào như vậy đâu nhỉ.
Và Tom Hawkins sẽ đến đây thứ năm đó.
Anh và Glen sẽ dẫn anh ấy đi ăn tối.
Hãy nhớ lấy cái séc tiền phí định kì nhé.
Tôi muốn nói với anh về chuyện đó đấy.
Wow. Janice, màn bắt chước Glen của chị rất-tuyệt đấy.
Bắt chước Glen.
Vậy anh có định lên kế hoạch để nói với Tom Hawkins
về cái tình huống mắt đấy không?
Chà, sự thật thôi, anh biết đấy?
Tôi có một đôi như vậy trên gương mặt này đấy.
Chúng màu xanh đấy. Các quý cô thích lắm'.
Anh biết ý của tôi mà.
Chúng ta vẫn chưa hề nói với khách hàng lớn nhất của mình là anh khiếm thị.
Chúng ta đã nói dối anh ấy từ ngày đầu điên gặp mặt.
Chúng ta chưa bao giờ nói dối Tom cả.
Chúng ta chỉ có thể dẫn lối anh ấy
để nghĩ ra mấy cái kết luận không đúng lắm thôi.
Glenny-chàng trai, anh nên lấy cái này đi.
Tôi không thể lái xe trong tình trạng này được. Được chứ.
Sao, một anh chàng khiếm thị không thể
giúp phổ biến thông điệp "không được lái xe sau khi uống rượu" ra ngoài được à?
Cậu thật là đồ khùng.
Làm sao mà phim Cars lại sợ hơn Paranormal Activity được chứ?
Nó là phim trẻ con mà!
Điều đó mới khiến nó khiếp.
Nó là thế giới mà chỉ có ôtô. Mà không có người.
Thế con người đã đi đâu hết rồi?
Ai là người bơm xăng? Ai đã xây đường?
Đó chính là thông điệp được ẩn giấu đấy.
Chính các chiếc xe đã giết hết nhân loại!
Này.
Chào, Jenny.
Xin chào, bọn tớ chỉ đang...
Phim Cars có vấn đề đúng không, huh?
Mà tại sao mấy cái xe đó vẫn có chỗ ngồi nhỉ?
Và nếu cậu ngồi lên nó, sẽ là ngồi lên mặt chúng đấy.
Thôi được.
Vậy bao giờ làm đám cưới đấy?
Thôi mà, anh bạn.
Tôi sẽ nói với anh ấy trong bữa tôi mà, Glen.
Giống như là tôi đã thú nhận với tất cả các khách hàng khác.
Và chúng ta đã mất hai người đấy.
Tôi chỉ nói rằng, Tom đáng giá 30% trong số tài khoản của ta đấy.
Năm nay là một năm khó khăn mà.
Anh với cuộc ly dị,
tôi vướng vào vụ phí phạm tại Pechanga.
Tôi sẽ nói với anh ấy.
Tôi ở đây, tôi khiếm thị, nên quen dần với việc đó đi.
Hay...
anh giả vờ vẫn nhìn thấy trong một lần nữa,
để chúng ta có thể nhận được hoàn toàn số tiền với tất cả các dấu chấm và số không đầy đặn đó.
- Glen. - Mel.
Chúng ta đã làm rất lâu rồi.
Chỉ thêm một lần nữa thôi.
Tôi nhờ anh với tư cách của một đồng nghiệp,
như một người anh trai, và chủ sở hữu của một con tàu
người mà đã không tìm hiểu kỹ về phí hàng hải.
Cậu có nghĩ thế này là cần thiết không?
Cốt yếu đấy! Với tư cách bạn thân của cậu,
Tớ không thể, với một lương tâm tốt,
nhìn cậu tự thiêu bản thân được.
- Chắc phải khổ lắm. - Nó rất bực mình là khác đấy.
Điều cậu cần là sự tự tin, nên tớ cần làm cho cậu
gói tân-trang cao cấp của Runyen.
Cậu làm thế mỗi ngày à?
Cậu nghĩ là tất cả chuyện này xảy ra tự nhiên à?
Tớ phải dậy vào lúc 5:00 sáng...
làm tóc, rửa mặt, xịt khủ mùi.
Rồi tớ ngắm mặt trời mọc.
Nhắm mắt lại.
Nhanh lên. Tớ cần dẫn Elvis đi dạo.
Trong khi tôi học dần các lợi ích của keo sịt tóc,
thì mẹ đang học dần các lợi ích khi có một người bạn cùng học mới.
Thôi được, "điều gì là hiệu quả khi
tiếp cận với một tính cách dễ xấu hổ?"
Mình sẽ chọn với...
Chardonnay.
Oh, Chúa ơi, Joyce, chị thật là hài hước.
Rồi mẹ có một ý tưởng.
- Mình sẽ viết nó vào. - Hài hước à?
Cậu nghĩ là mình hài hước à? Quả là một lời khen,
nhất là từ một người tuyệt như bạn.
Oh, này, Katie-Cat, ngày hôm nay của con thế nào?
Mm.
Cái đảo mắt đó nghĩa là, "Con đã có một ngày rất tuyệt, thưa mẹ."
"Cảm ơn đã quan tâm đến cuộc sống của con."
Katie.
Đây là bạn cùng học môn tâm lý với mẹ, Amelie.
- Chào. - Chào.
- Cháu thích cái áo của cô. - Oh, cảm ơn.
Đúng, nó rất tuyệt nhỉ?
Em có thích nhóm Black Keys à?
Họ tuyệt mà.
- Em siêu thích Dan Auerbach. - Phải vậy không?
Oh, đúng nhỉ. Nhưng ngay bây giờ,
cô đang hoàn toàn ở giai đoạn Arcade Fire.
Oh, cháu cũng vậy!
Cô có biết là họ có một buổi trình diễn bí mật
tại Draft House tuần này không?
Cô biết! Nó đã hết vé rồi. Hoàn toàn không còn lấy một chiếc.
Nó khiến chị siêu tức luôn. Vì họ chơi hay lắm!
Thật tuyệt. Mình thích arcade lắm.
Mẹ không biết được họ là ai không.
Vì lần nhạc hội mà lần cuối mẹ cháu tham dự là
của Bruce Springsteen hồi những năm 80 muộn.
Oh, Chúa ơi.
Cháu biết, đúng không?
Không, như thế thật là tuyệt.
- Thật ư? - Thật sao?
Ý em là, Arcade Fire hoàn toàn bị ảnh hưởng của Springsteen.
- Thật ư? - Đúng.
Nghiêm túc đó, nhạc hội đó như thế nào vậy?
Oh, em chắc sẽ không muốn nghe về...
chị đã được gặp anh ấy ở Jersey.
Đó là sáu tiếng đồng hồ tuyệt nhất của đời chị.
- - Anh ấy đã đổ mồ hôi lên người chị.
- Như thể, nó đã đậu lên má chị vậy. - Oh, Chúa ơi!
Vậy như thể là chị chỉ còn một bước nữa
để hôn được anh ấy vậy.
- Không tuyệt sao? - Nó là chất lỏng từ người anh ấy đấy.
Khi tôi dắt Elvis đi dạo,
cũng là lúc tôi thử nghiệm diện mạo mới của mình.
Tôi đã rất tuyệt. Rất tự tin.
Tôi là... bánh cupcake!
Anh bạn à.
Lỗ hổng đó!
Này, nó không nói gì về một chú chó là
phải đi cùng với một người khiếm thị cả.
Chú ý nào! Để cậu bé khiếm thị đó qua trước.
Oh, không, cháu không...
Này, đừng chỉ đứng như thế. Giúp đỡ cậu bé đi nào!
Ngay phía này.
Tôi nhận ra là mọi người sẽ đối xử khác với bạn
khi bạn không thấy gì.
Này, anh bạn! Cháu thấy thế nào ?
Nhìn tôi đang giở vờ sờ nắm chú chó dẫn đường của mình kìa.
Oh, đây là sô-cô-la đắng
và đây là sô-cô-la trắng.
No comments yet. Be the first to leave one.