ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
‎LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
‎ĐẦU THẾ KỶ 19 ‎HANYANG, JOSEON
‎Mời tất cả tới nghe tiểu thuyết lãng mạn!
‎Ái Tình Đêm Trăng ‎ của Maehwa đây!
‎Tới nghe tiểu thuyết lãng mạn nào!
‎- Bắt đầu rồi kìa. Chúng ta xin phép. ‎- ‎Ái Tình Đêm Trăng ‎ của Maehwa đây!
‎"Trong tay thiếu gia Kim
‎là một bó hoa mộc lan.
‎Ja Gyeong thốt lên đầy ngạc nhiên.
‎'Ôi trời!'"
‎"'Thiếu gia Kim, chẳng phải ‎hoa mộc lan một tháng nữa mới nở sao?'
‎Ja Gyeong hỏi.
‎Thiếu gia Kim cười tươi rồi đáp."
‎"'Ta mang chúng về từ tỉnh Jeju.
‎Ta muốn nàng là người đầu tiên ‎được ngắm nhìn chúng.'
‎Rồi thiếu gia Kim bước về phía Ja Gyeong."
‎"Ja Gyeong nhắm mắt lại.
‎- Tim nàng..." ‎- "Tim nàng"!
‎- "Tim nàng..." ‎- Ôi trời!
‎"Tim nàng như muốn nổ tung."
‎- Trời ơi! ‎- Ôi chao!
‎"Và khi môi...
‎sắp chạm môi..."
‎- Khoảnh khắc đó! ‎- Ôi trời!
‎ÁI TÌNH ĐÊM TRĂNG
‎Nhanh nào.
‎Đây, nhanh lên!
‎"Ja Gyeong...
‎run rẩy..."
‎"Tay chân chàng...
‎NỖI ĐAU CỦA CHÀNG WERTHER
‎...tê liệt.
‎Viên đạn đâm xuyên qua ‎mắt phải của Werther...
‎và đi qua não.
‎Não của chàng...
‎văng tung tóe khắp nơi.
‎Khi mạch máu ở tay bị cắt, ‎máu tuôn ra như suối,
‎nhưng tất cả đều vô ích.
‎Chàng vẫn còn đang thở.
‎Dựa vào chỗ máu trên ghế,
‎có vẻ như Werther đã bóp cò...
‎khi đang ngồi ở bàn."
‎Khoan đã.
‎Werther ra đi như vậy sao?
‎Khi vẫn còn đơn thân ư?
‎Là nữ nhân cao quý, không nên nóng vội.
‎Nó là phép thử chàng phải vượt qua ‎để gặp được tri kỷ của mình.
‎Hay đến phần đêm tân hôn luôn đi?
‎Thế là hết truyện rồi ạ. ‎Cái kết là Werther chết.
‎Thì chàng tự bắn vào đầu mình. ‎Như vậy ai mà sống được?
‎Làm gì có chuyện tự ghép não mình lại đâu.
‎Sao cơ?
‎Trong truyện cô đọc ‎họ còn không đến được với nhau ư?
‎Cô bảo đây là tiểu thuyết phương Tây. ‎Ta đã mong đợi một cảnh nóng...
‎Ta mong nó sẽ phải khác cơ.
‎Phải có thứ gì ‎ta chưa từng thấy ở Joseon chứ.
‎"Khác" chứ.
‎Chàng Werther trẻ và khờ dại ‎hủy hoại đời mình
‎vì thứ tình cảm phù du dạy cho chúng ta
‎rằng không nên sống như vậy.
‎Còn có nơi nào ‎dạy ta bài học quý giá đến vậy?
‎Hết nói nổi. ‎Đây mà gọi là tiểu thuyết lãng mạn ư?
‎Ta đâu nói nó là tiểu thuyết lãng mạn.
‎Ta nói đây là chuyện về một người ‎dành thể xác và tâm hồn cho...
‎Ta hiểu phần tâm hồn,
‎nhưng chàng ‎dành thể xác cho nàng ấy hồi nào?
‎Ta vừa kể rồi. Bằng cái chết của chàng.
‎Vậy "thể xác và tâm hồn"...
‎là về một chàng trai tương tư ‎tự kết liễu đời mình sao?
‎Đúng vậy ạ. ‎Đó là điểm nhấn của tiểu thuyết này.
‎Đây là tầm cao mới ‎so với tiểu thuyết lãng mạn khác đấy.
‎Dol Soe!
‎Trời ạ, bỏ ra. Bỏ ta ra được không?
‎Ôi trời.
‎Thưa phu nhân, người có thể đuổi ta đi ‎nhưng phải trả ta tiền chứ.
‎Trả công cho ta.
‎Cô nghĩ thứ rác rưởi này đáng tiền à?
‎Biến đi!
‎Ta đã khản cổ đọc truyện cho người ‎trong suốt hai tuần.
‎Sao người dám làm vậy với ta?
‎Kẻ mạt hạng lừa đảo ‎mà còn dám cãi lại các phu nhân đây sao?
‎Ta có nên cho người ra tay ‎để cô sáng mắt ra không?
‎"Sự thay đổi về chính sách
‎và gia tục thay đổi. ‎Điều này dẫn tới các thay đổi
‎về giáo huấn và phép tắc.
‎Việc quá chú trọng
‎vào lợi ích và tổn thất của quốc gia
‎dẫn tới suy đồi đạo đức trầm trọng.
‎Buồn thay cho những luật lệ ‎và hình phạt tàn khốc,
‎chúng ta khóc than ‎về lòng thấu cảm tại nhân
‎để có thể
‎vượt qua sự thay đổi..."
‎Thưa phu nhân.
‎Ta là người đọc sách.
‎Thật xin lỗi vì việc hôm trước. ‎Ta nên cư xử lễ độ hơn.
‎Ta đã mang sách mà người yêu cầu,
‎xin hãy thứ lỗi cho ta.
‎Ta sẽ tiếp tục săn lùng ‎trong tiệm thuê sách
‎để tìm thật nhiều đầu sách ‎nóng bỏng và khiêu gợi.
‎Ta xin phép đi.
‎TUỔI TRẺ TRẦN TRỤI
‎KHÁT KHAO VÔ TẬN
‎Cái gì đây?
‎Phu nhân!
‎Phu nhân!
‎Phu nhân!
‎Trời ơi, dừng lại đi!
‎- Sao các ngươi dám! ‎- Thưa đại nhân.
‎Tại sao thái giám và cung nữ
‎dám giở trò trong khi Bệ hạ ‎đang ở ngay gần chứ?
‎Có biết như thế là mất mạng hay không?
‎Không phải do nàng ấy.
‎Tiểu nhân đã đưa nàng tới đây. ‎Tất cả là do ta.
‎Chàng không làm gì sai. ‎Nô tỳ đã gọi chàng tới đây.
‎Ta đã bày ra mọi chuyện ‎chỉ vì mê đắm chàng.
‎- Xin hãy phạt ta! ‎- Các ngươi...
‎Say mê đến vậy sao?
‎Quyến luyến nhau đến vậy sao?
‎Đến mức hy sinh mạng sống ‎để bảo vệ nhau à?
‎Xin hỏi ngài là ai ạ? Sao ngài lại hỏi...
‎Thành tâm đáp trả đi!
‎Vâng, ta yêu say đắm.
‎Ta yêu chàng ấy nhiều tới mức ‎ta sẵn lòng hy sinh vì chàng.
‎Hong Yeon.
‎Kể ta nghe từ đầu đi.
‎- Sao ạ? ‎- Sao ạ?
‎Kể ta nghe về lần đầu hai ngươi gặp gỡ,
‎ngày biết rằng mình thích người kia,
‎ngày đầu tay nắm tay.
‎Kể ta nghe chuyện hai ngươi yêu nhau đi.
‎Ta muốn biết mọi thứ.
‎Nơi ta gặp Hong Yeon lần đầu...
‎Chúc mừng Điện hạ.
‎Hôm nay ngài đã thu thập được ‎nhiều thông tin quý giá.
‎Ôi trời.
‎Ngài không thể khen thần được một lời sao?
‎Thần đã phải rất khổ sở ‎để bắt họ tại trận hôm nay.
‎Thần còn suýt bị
‎cung nữ Choe khó chịu đó đánh cho ‎khi lẻn vào hậu cung.
‎Để dụ bạn của thái giám Kim bật mí cho,
‎thần đã phải biếu hắn 50 ‎yagwa ‎. ‎Ít nhất cũng phải 50 đấy ạ!
‎Đuổi hai người họ ra khỏi cung.
‎Sao cơ ạ?
‎Ở đây tình ái được coi là phạm tội.
‎Không thấy tiếc nếu họ phải ‎sống khổ sở như vậy cả đời sao?
‎Thần cũng định tìm lý do để đuổi họ luôn.
‎Như vậy họ có thể ‎âu yếm bên nhau trọn đời.
‎- Sam Bo. ‎- Vâng thưa Điện hạ.
‎Ngài đã bao giờ...
‎có cảm xúc sâu đậm cho ai chưa?
‎Ý ngài là thái giám ‎còn không được coi là nam nhân sao ạ?
‎Nhìn ngài kìa. Ngài lại nổi nóng nữa rồi.
‎Ta chỉ hỏi vì tò mò thôi.
‎Trước đây thần từng tưởng tượng ra
‎đủ mọi thứ trong đầu
‎khi thần chạm mắt với một nữ nhân.
‎Này, khoan đã.
‎Điện hạ thấy sao nếu tiểu thuyết này ‎dựa trên câu chuyện của thần?
‎Có thể đặt tên là ‎" ‎Thái Giám Heo Và Ba Nghìn Nữ Nhân ‎".
‎Nhân vật chính ‎là đại trượng phu Heo Sam Bo.
‎CỬU VÂN MỘNG
‎Người muộn rồi, tiểu thư Hae Ryung!
‎Tiểu thư Hae Ryung! Trời ơi, tiểu thư.
‎Ôi trời.
‎Tiểu thư Hae Ryung, muộn rồi. Dậy đi ạ.
‎Xin người mau dậy đi! Thôi nào!
‎Trời, còn sớm mà. Cho ta ngủ thêm đi.
‎Sao cơ ạ? Đã quá giờ Thìn rồi ạ.
‎Hả? Quá giờ Thìn rồi à?
‎Báo thức không kêu à?
‎Thứ vớ vẩn đó cứ hỏng mãi.
‎Nếu ta là người thì ta thà nghe ‎tiếng gà hàng xóm gáy còn hơn.
‎Sao người phải đi đọc sách hàng đêm chứ? ‎Đúng là tốn thời gian.
‎Vậy nên người luôn ngủ muộn đấy.
‎Đâu có tốn thời gian.
‎Ta được trả công để đọc sách hay ‎và được thảo luận mà.
‎Việc này ổn nhất rồi.
‎Vâng.
‎Việc này tuyệt đến mức
‎người luôn khiến các phu nhân tức giận ‎và bị đuổi đi.
‎Họ còn mắng chửi người đủ kiểu.
‎Đôi khi còn không được trả công.
‎Trong mắt thiếu gia Kim,
‎một thoáng...
‎Thoáng...
‎Một thoáng...
‎Thoáng chốc có một tia sáng lóe lên.
‎Trong mắt thiếu gia Kim,
‎thoáng chốc có một tia sáng lóe lên.
‎Ta yêu nàng đến mức
‎sẵn sàng hy sinh tính mạng cho nàng.
‎Ta yêu nàng
‎đến mức sẵn sàng ‎hy sinh tính mạng cho nàng.
‎- "Khi dùng bữa với phu quân... ‎- "Khi dùng bữa với phu quân
‎- ...không ăn thùng uống vại... ‎- ...không ăn thùng uống vại...
‎- ...và không vương vãi ‎- ...và không vương vãi.
‎- Ăn miếng nhỏ và nuốt nhanh." ‎- Ăn miếng nhỏ và nuốt nhanh."
‎Ta không biết đâu.
‎Sao chúng ta không để người hầu ‎làm mấy việc này chứ?
‎Sao không hỏi Hae Ryung ạ?
No comments yet. Be the first to leave one.