ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Bettencourt Schueller Foundation giới thiệu
Một dự án của GoodPlanet Foundation
Với sự hợp tác của France Télévisions
Một bộ phim của Yann Arthus-Bertrand
Tôi vẫn nhớ...
cha dượng của tôi
thường đánh tôi bằng dây điện
và móc quần áo,
thanh gỗ và đủ mọi thứ đồ.
Sau khi đánh ông ta sẽ nói: "Tao đau còn nhiều hơn mày.
Tao làm vậy vì tao thương mày thôi."
Chuyện đó đã truyền đạt cho tôi
thông điệp sai lệch về tình yêu.
Vì vậy, trong rất nhiều năm,
tôi đã nghĩ tình yêu là phải đau đớn.
Tôi đã tổn thương tất cả những người tôi thương yêu.
Và tôi đã đo đạc tình yêu
bằng mức độ tổn thương mà một người phải chịu từ tôi.
Và phải tận đến khi tôi vào tù,
một môi trường hoàn toàn không có tình yêu,
tôi mới bắt đầu có được một ít ý niệm
về chuyện tình yêu thực ra là gì và không phải là gì.
Tôi đã gặp một người.
Bà ấy là người đầu tiên đã giúp tôi hiểu được bản chất của tình yêu.
Bởi vì bà ấy đã bỏ qua cho thân phận của tôi
và sự thật rằng tôi đang ở tù với một án chung thân cho tội giết người
và không chỉ là giết người mà còn là loại giết người tồi tệ nhất mà một thằng đàn ông có thể thực hiện:
giết một người phụ nữ và một đứa bé.
Đó là Agnes,
là mẹ và là bà của...
Patricia và Chris, người phụ nữ và đứa bé mà tôi đã giết,
người đã cho tôi bài học hay nhất về tình yêu.
Bởi vì, rõ ràng là bà ấy nên hận tôi.
Nhưng bà ấy lại không.
Qua quá trình thời gian,
và suốt cuộc hành trình của chúng tôi,
mọi chuyện rất tuyệt vời.
Bà ấy đã cho tôi tình yêu.
Bà ấy đã dạy tôi tình yêu là gì.
Tôi rất hạnh phúc khi trời mưa,
khi tôi uống sữa
và khi tôi có một cuộc sống tốt.
Khi tôi tăng cân.
Giờ thì tôi ốm rồi.
Khi trời mưa,
tôi rất hạnh phúc.
Khi tôi uống sữa
và ăn mọi thứ tôi thích.
Và khi tôi ngủ cạnh người đàn ông tôi yêu
người luôn nói những lời ngọt ngào với tôi.
Và khi tôi ở trong một căn lều tốt
bảo vệ được tôi khỏi nắng và mưa.
Đó là những thứ
làm tôi hạnh phúc.
Hạnh phúc, đối với chúng tôi,
là...
có thức ăn,
một mảnh đất nhỏ
và một nơi thật sự để sống,
có điện cả ngày lẫn đêm.
Chúng tôi không cần phải ngủ trong bóng tối.
Đó là hạnh phúc.
Vì chúng tôi phải ngủ dưới đất,
mà không có cả chiếu hoặc cả đống rơm.
Nếu có điện,
sẽ có ánh sáng trong cuộc đời các con tôi.
Được rồi,
vì tôi đã có
một tuổi thơ khó khăn và nghèo khổ,
khi tôi vào đại học,
tôi được nhận một khoản trợ cấp
và tôi mua một chiếc xe máy.
Mới tinh!
Tôi là người đầu tiên khởi động nó.
Tôi là người đầu tiên leo lên nó
để về nhà.
Khi tôi cảm thấy những cơn gió
phả vào mặt khi đang trên đường,
biết rằng tôi không phải
ở trên xe của một người nào khác.
Nó là chiếc xe của chính tôi.
Tôi về tới nhà,
và trước khi đi ngủ,
tôi cho chiếc xe vào phòng ngủ
và khóa cửa lại ở trong đó với nó.
Làm như vậy, tôi có thể ngửi được
mùi động cơ nóng hổi.
Cái mùi của động cơ,
mùi của chiếc xe mới.
Và khi tôi bật đèn lên,
tôi có thể thấy chiếc xe của tôi.
Tôi không thể đặt chiếc xe
lên giường, vào dưới mền,
nhưng đó là điều mà tôi đã muốn làm.
Phải...
Tôi cảm thấy được. Phải.
Đó là một giây phút hết sức hạnh phúc với tôi.
Hạnh phúc
là khi bọn trẻ về nhà.
Đó là hạnh phúc của một người mẹ.
Là khi chồng tôi về nhà, cười,
và hôn tôi, sau 33 năm chung sống.
Đó là hạnh phúc của một người phụ nữ.
Hạnh phúc là khi nghe
đám cháu gọi: "Bà ơi!"
Khi chúng gọi vậy, bạn cảm thấy già đi,
nhưng đó cũng là hạnh phúc.
Đó còn là được gặp gỡ những đồng nghiệp
luôn vui vẻ khi gặp bạn.
Họ nghĩ rằng:
"Nó tới rồi, ngồi tám thôi".
Đó cũng là hạnh phúc.
Đó là được thức dậy mỗi sáng
mà không thấy đau ở đâu cả.
Đó cũng là hạnh phúc.
Đó là cơn mưa hứa hẹn một vụ thu hoạch được mùa.
Có rất nhiều loại hạnh phúc,
tuy nhiên, cũng chỉ có một loại:
bạn còn sống, nên bạn hạnh phúc.
Từ những trải nghiệm với việc ngồi xe lăn
và du lịch thế giới trên chiếc xe lăn,
tôi đã nhìn thấy cuộc sống từ những góc độ khác nhau
và những điều đó đã dạy cho tôi ở một mức độ tâm linh rằng
hãy cứ chấp nhận và hãy cứ hạnh phúc,
bất chấp chuyện gì sẽ xảy ra.
Tôi rất mạnh mẽ về tinh thần.
Và điều duy nhất hạn chế tôi là tôi đã mất đi đôi chân.
Mắt tôi vẫn nhìn tốt, và tai tôi...
Tôi có thể nghe rất tốt.
Đó là nói về thể chất, nhưng
tôi nghĩ là tôi rất may mắn, kiểu như
tôi không phân tích và nghi vấn cuộc sống quá nhiều.
Tôi có thể dạo chơi qua ngày
và luôn ở đúng chỗ vào đúng lúc.
Luôn có những điều tuyệt vời xảy đến với tôi.
Tôi rất may mắn trong hoàn cảnh đó.
Nhưng điều đó chỉ đến từ việc tin vào may mắn
hoặc tin vào sức mạnh của sự lôi cuốn
hoặc tin vào
sự lôi cuốn những điều tốt vào cuộc sống của một người.
Và tôi nghĩ
có thể xem đó như là may mắn.
Vậy nên, nếu Chúa trời
có nhảy xuống trước mặt tôi ngay bây giờ và bảo tôi:
"Bruno, ta sẽ trả con đôi chân,
nhưng ta sẽ lấy đi tất cả những gì con học được trong 13 năm qua."
Tôi sẽ nói với Chúa: "Cứ giữ đôi chân của Người đi.".
Hồi trước chúng tôi không chết nhiều như hiện nay.
Chúng tôi sống trong hòa bình.
Những cuộc đấu tranh không giết chúng tôi.
Chỉ có một khẩu súng trong mỗi ngôi làng.
Thứ đã tàn sát chúng tôi là Kalashnikov.
Trước đây, chúng tôi chỉ chết do đau yếu và bệnh tật.
Rất ít người chết:
một người bệnh, một ông già, một đứa bé.
Toàn những người yếu đuối.
Số nạn nhân của Kalashnikov
là nhiều vô kể.
Cuộc đấu tranh của chúng tôi đang thoái hóa.
Ba người đàn ông chết bởi một phát súng.
Hồi trước, người ta chết.
Chúng tôi không chôn họ.
Có lẽ thú vật sẽ ăn thịt họ.
Thứ vũ khí đó thật tồi tệ.
Nó cướp đi thế hệ trẻ và một đất nước
của hòa bình.
Ngay lúc cầm vũ khí lên,
tôi cảm thấy sợ.
Sợ là một cảm xúc rất con người.
Tôi sợ máu.
Khi tôi cầm vũ khí lên,
tôi từ một thầy giáo trở thành một người lính.
Tôi không còn lựa chọn.
Tôi đã thấy và trải qua những điều mà bắt buộc tôi phải làm điều đó.
Đôi khi con trai tôi hỏi, vì nó lo cho tôi:
"Cha, tại sao lại là cuộc chiến tranh này? Nó không có kết thúc sao?
Tại sao cha lại giết người lính đó?
Chẳng lẽ người lính đó không có gia đình
đang chờ anh ta, giống chúng ta sao?"
Tôi bảo nó: "Anh ta sai còn chúng ta đúng."
"Tại sao vậy cha?"
Tôi trả lời: "Anh ta giết các gia đình và trẻ em.
Anh ta phá hủy nhà thờ.
Chúng ta bảo vệ tất cả những thứ đó."
Chúng tôi luôn cố gắng nói rõ ràng với bọn trẻ.
Chúng tôi bảo chúng rằng khi chúng tôi cầm vũ khí lên,
là vì chúng tôi buộc phải làm vậy, chứ không phải chúng tôi muốn vậy.
Tôi không thích máu dính lên tay tôi...
hoặc cái ý nghĩ là tôi đã giết người.
Không ai thích điều đó cả.
Cháu không sợ chết.
Cháu không sợ nếu là vì Syria.
Cháu không sợ nếu là vì cha cháu.
Nếu ông ấy chưa chết, cháu sẽ rất sợ chết.
Nhưng cháu không còn sợ nữa.
Ngay cả khi cháu bị cắt cổ hay bị nổ tung.
Điều duy nhất có ý nghĩa với cháu là được về với cha
hoặc trở về Syria.
Trong cuộc diệt chủng...
tôi bị tách khỏi cha mẹ
No comments yet. Be the first to leave one.