ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Trời ơi. Anh làm tôi sợ muốn chết.
Ở dưới đó chẳng có gì cả. Có lẽ ta phải tay không mà về thôi.
Bắt được nhiều cá hay không không quan trọng. Quan trọng là ta được thoải mái.
Anh không muốn chèo thuyền tới Miami sao?
Tại sao chứ?
Tôi có công việc ở đây.
Tôi là một nhà sưu tập, chỉ cần ngồi và đợi thứ gì đó nổi lên.
Và tôi là kẻ sống sót.
Tôi đã sống sót qua thời kì Mariel Boatlift, qua xung đột Angola.
Qua thời kì khủng hoảng và nhiều thứ về sau nữa.
Chỉ cần tôi có một cơ hội, mọi thứ sẽ đâu vào đấy cả thôi.
Nhìn xem, vận may của tôi đến rồi này. Tôi đã nói sao hả Lazaro?
Đây là chốn thiên đường và không thứ gì có thể thay đổi điều đó.
Ông ta chết rồi à?
Đây là bí mật giữa hai ta, được chứ?
Không phải cái gã Neni đó nợ tiền của anh à?
Đúng là tên khốn. Cầm dùm tôi.
Neni! Neni!
- Cha cháu tốt hơn chú nhiều. - Thế ông ấy là ai?
Đi mau! Xéo nhanh lên!
Cha cháu là một tên thủ dâm.
- Thủ dâm là gì? - Là một chất hóa học.
- Tôi giúp bà nhé Yiya? - Cám ơn anh.
Không có anh thì tôi phải làm gì đây Juan? Rogelio đã không đi lại được từ lâu rồi.
- Gì vậy kìa? - Không phải chứ.
Để tôi đỡ bà lên Yiya. Cẩn thận nhé.
- Đừng có sàm sỡ tôi đấy. - Tôi sẽ cố không làm thế.
- Có phải anh vừa sờ mông tôi phải không? - Tôi không nhịn được.
Chào Sara.
Hôm trước cô không kéo màn cửa lại. Quả là cảnh tượng tuyệt vời đấy.
Khi anh ta kể cho tôi nghe, tôi không nhịn được đấy.
À, các cô mang giày đỏ nhìn hợp đấy.
Sara, cô có muốn vui vẻ với tôi không?
Làm ơn đi. Dù cho chỉ còn anh là đàn ông, tôi cũng không làm thế đâu.
Mấy cô nàng đó phát điên lên vì tôi đấy.
Làm sao mấy ả biết được khi nào bọn họ lên đỉnh nhỉ?
Họ biết khi tôi cho họ biết đấy.
Lúc đó, bọn họ tay chân bủn rủn cả.
- Sara làm gì nhỉ? - Cô ấy là một blogger.
Là mấy người viết những thứ nhảm nhí ở trên mạng ấy.
JUAN SÁT THỦ THÂY MA
Đồ khốn. Mày sẽ gây rắc rối cho cả gia đình mất thôi.
Đưa tao xem cái đồng hồ coi. Mày nhìn gì hả?
Cho nó 1 trân và dốc ngược nó lên đi.
- Hôm nay chúng ta sẽ họp phải không? - Tôi đã báo với cả nhóm rồi.
Này, lôi thằng nhóc của anh lên đây đi.
Đáng lẽ nó phải học hành tử tế, chứ không phải đi làm mấy trò vô bổ.
California mà. Con trai tôi vậy đó. Hạ con bé đi nào.
Nó có thể làm tốt hơn thế. Đừng để nó như chúng ta chứ.
- Nhưng nó thích thế. Tôi làm gì được chứ? - Sao tôi biết được?
Anh phải chú ý đến thằng bé hơn nữa. Chơi với nó chẳng hạn.
Ít nhất là nó đang ở Cuba với tôi.
Anh không mong muốn mình được dạy dỗ tốt hơn sao?
Có nhiều cách để sống trên đời lắm.
Sao thế? Mẹ nhớ con à?
Cám ơn. Nhưng tôi không phải mà mẹ vợ của anh nữa đâu.
Anh đến đây làm gì? Camila không có ở đây đâu.
Bà ơi, ai vậy?
- Vào đi. - Cám ơn mẹ.
Con đang tắm. Con sẽ ra ngay.
Con cứ nghĩ là cha sẽ không đến vì cha đang ở tù chứ.
Sao con lại nghĩ cha đang ở tù? - Vì đó là bản chất của cha.
Con đến khi nào vậy?
Đủ lâu để biết là cha không biết được con đã về đây.
Con làm cha đau lòng quá.
Lần cuối cùng mình gặp nhau, cha đã làm vỡ rất nhiều thứ rồi.
Con rất giống mẹ con. - Cám ơn Chúa vì điều đó.
Cami, cha thề là cha đã thay đổi rồi.
Không Juan. Cha cũng như đất nước này.
Dù có chuyện gì đi nữa thì cha cũng sẽ không thay đổi.
Mà con cũng sắp rời khỏi đây để đi Miami rồi.
Mọi thứ ở Tây Ban Nha không được ổn lắm và hai mẹ con con muốn bắt đầu lại từ đầu.
Chết tiệt, Camila, bà ấy không thể làm thế. Cha không thể sống thiếu con được.
Cha sống thế đã quen rồi mà, đừng nói là cha không thể.
Cha nói thật mà. Hãy cho cha cơ hội đi.
Cha đi đi.
Làm thêm 1 lần nữa nhé.
Chồng em.
Thằng bé không muốn chơi bóng với tôi.
Anh đã ở đâu vậy?
Trời ạ, cô nàng đó tuyệt đấy. Anh hay thật.
TỔ CHỨC PHÒNG VỆ CÁCH MẠNG
Đừng ngần ngại xông ra chiến trường, hỡi những người đàn ông Bayamo.
Đất mẹ tự hào về các anh. Đừng sợ chết một cách vinh quang.
Bởi vì chết vì đất mẹ là chết vì sự sống.
- Sao chúng ta luôn hẹn nhau ở đây thế? - Đó là truyền thống mà.
Chào mọi người.
Hôm nay Mario thấy không khỏe, nên ông ấy muốn tôi thay mặt nói với các bạn.
Được rồi, ta bắt đầu thôi.
Yudmila nói rằng chúng ta cần thêm whisky, vậy nên hãy đi bắt gã điên đó đi.
Này, anh không biết gã điên đó chết rồi à?
Anh phải cẩn thận khi đi câu đấy.
Càng ngày anh càng điên rồ giống như Alice ở xứ sở thần tiên vậy.
Cẩn thận đấy.
Tuần này đã có 8 cái radio bị trộm trong bãi đậu xe. Ngay tại đây.
Chúng ta phải chú ý đến bất kì ai có hành động khả nghi.
Và thanh tra sức khỏe sẽ phổ biến vài điều với chúng ta.
Sắp có một trận dịch ở đây.
- Sao hả? Tôi phải kiếm sống chứ. - Nhưng đừng tự cắt miếng ăn của mình.
- Này , nếu vì anh mà tôi bị bắt... - Cứ thử xem.
Nghe này, không ai nói chuyện với China tôi như thế cả.
Nếu tôi điên lên, anh ta sẽ cho các anh một trận đấy. Tôi không đùa đâu.
Hãy cẩn thận cái mồm đấy.
Tôi thách anh đấy. Tôi không dễ bị bắt nạt đâu.
Tại sao thế?
Vì cha sẽ nhờ người khác ra mặt hộ.
Được rồi, chúng ta đến đây không phải để cãi nhau.
Chúng ta đến để bàn bạc.
Chúng ta cần mấy người này quên đi việc về mấy cái radio.
Mario? Có chuyện gì vậy?
Thánh thần ơi!
- Đó là Mario à? - Ông ta quả là tên điên.
Buổi họp kiểu này thú vị thật đấy.
Chết tiệt.
Cái quái gì thế này?
Anh ấy sợ máu.
Đi thôi. Mọi việc có vẻ không ổn rồi.
- Ta không giúp bọn họ sao? - Không. Không. Kệ họ đi.
Chắc giờ họ chẳng còn nhớ gì tới vụ radio nữa đâu.
Này, mấy anh không định giúp tôi mang anh ta đi à?
Này, mấy tên chết tiệt kia.
Thông báo chính thức.
Gần đây, đã có nhiều cuộc bạo động tại một số khu vực ở thủ đô.
Cảnh sát đang điều tra về các vụ bạo loạn gần đây.
Rõ ràng đây là hành động của chính phủ Mỹ.
Bọn phản động.
Đừng có đùa. Gã Mario đó đâu phải là phản động gì chứ.
Hắn ta là kẻ nịnh bợ đáng ghét nhất mà tôi từng biết đó.
Đúng vậy đấy.
Tôi không thích sự yên lặng này tí nào. Nó không tốt cho việc làm ăn.
Chẳng có khách du lịch nào cả.
Chỗ này đang dần hoang tàn rồi.
Con muốn rời khỏi nơi này và đi vòng quanh thế giới.
Nếu có ai hỏi con từ đâu tới, con sẽ nói là mình từ Cuba.
Nếu họ hỏi con Cuba là gì.
Con sẽ nói đó là môt hòn đảo nhỏ ở biển Caribe theo chủ nghĩa xã hội.
Và nếu họ hỏi con chủ nghĩa xã hội là gì.
Con sẽ nói đó là 1 hệ thống xã hội do Fidel Castro sáng lập ra 50 năm về trước.
Và nếu họ hỏi con Fidel Castro là ai, con sẽ ở đó mãi mãi.
Vậy mới là con trai của cha chứ.
Con trai, con làm cha cảm động quá.
California, nếu con cứ làm tốt thế, con sẽ nhanh chóng tốt hơn cha con cho xem.
Đợi đã. Có gì đó không ổn.
- Có chuyện gì vậy Yiya? - Juanito, chồng tôi chết rồi.
Nhìn ông ấy vẫn bình thường mà.
Tôi đưa ông ấy đến phòng khám đa khoa để tiêm thuốc.
Ông ấy cằn nhằn cả ngày, nhưng lúc nào ông ấy chả thế, nên tôi lơ đi.
Tôi đã gọi bác sĩ đến, nhưng ông ta bảo khi nào rảnh thì mới đến được.
Ông ấy đang rất bận vì có vẻ như đang có trận dịch cúm hay gì đấy.
Tôi sẽ không nói dối bà đâu Yiya, nhưng có vẻ như ông ấy chết thật rồi.
Đừng làm thế với tôi chứ! Chúa ơi!
- Chúa ơi! - Bình tĩnh, bình tĩnh đi!
Tôi không phải là bác sĩ. Có lẽ bà nên gọi xe cứu thương trước đã.
Tôi muốn nhìn thấy ông như thế này từ khi tôi còn nhỏ rồi, lão già khốn nạn ạ.
Số đây này.
Đừng lo. Ông ấy chỉ ngủ say quá thôi.
Trời ạ, ông làm tôi sợ quá.
Yiya, có lẽ tốt nhất bà nên gọi xe cứu thương đến, được chứ?
Không có cậu, tôi phải làm sao đây?
- Rogelio bắt đầu bị liệt từ khi nào thế? - 15 năm trước. Sao thế?
- Một phép màu. - Tôi không nghĩ đó là phép màu đâu Yiya.
- Một phép màu, đó là phép màu. - Hãy gọi lên nhà tôi bảo 2 người kia xuống đi.
- Rogelio, ông bị sao thế? - Yiya, gọi lên cho nhà tôi đi.
Tôi là Yiya ở phòng 8B đây.
À, cũng không tệ lắm. Anh biết người già thế nào rồi đấy.
- Hôm trước tôi có gặp thằng bé. Dễ thương lắm. - Yiya!
Juanito muốn anh đến đây một lát. Chuyện gấp đấy.
Tôi không biết ông ấy bị sao nữa. Ông ấy chưa bao giờ thô bạo thế.
Chỉ tại cái bọn ở phòng khám đó đã cho ông ấy uống thuốc hết date.
Rogelio, bọn họ làm gì ông vậy kìa? Ông bị sao thế?
- Chết tiệt, giúp tôi đi nào. - Ông không biết tôi nữa à, Rogelio!
Đừng mạnh tay nhé. Ông ấy già rồi!
Tôi có ý này.
Cha, chỉ hai người bọn con không thể giữ ông ấy nổi đâu.
Là tôi, Yiya đây mà.
- Tránh ra Juan. - Anh định làm gì hả?
- Hôm qua nó có hiệu quả mà. - Đưa nó cho tôi đi!
Anh không được làm thế. Đó là Rogelio mà.
Ông ta là một lão già thối tha.
Tôi sẽ không bao giờ để anh động tay vào thứ này nữa.
Ông ta chắc chắn không phải là một tên phản động rồi.
Ma cà rồng chăng?
- Tôi đã bảo anh đi lấy cọc mà. - Nhưng cái này cũng có tác dụng mà.
Đi tìm cái cọc đi, mau lên!
Juan, đừng hét vào mặt tôi chứ! Tôi sẽ bối rối đấy.
- Tòa nhà này kì lạ thật đấy. - Này, mấy củ tỏi không có tác dụng rồi.
Giữ chặt ông ta đi.
Đạn bạc thì sao?
Anh có thứ gì bắn được ông ta không? Anh có bạc không?
Có lẽ ông ấy bị quỷ nhập rồi.
Quỷ dữ, hãy rời khỏi thân xác này.
Quỷ dữ, hãy rời khỏi xác người này.
Quỷ dữ, hãy rời khỏi đó mau!
- Đó đâu phải là câu đúng đâu. - Thế cậu có biết câu nào không?
Quỷ dữ, hãy rời khỏi nơi không thuộc về ngươi!
Đồ chết tiệt! Hãy rời khỏi cái xác này mau!
Thả ông ấy ra mau! Ra khỏi đó mau! Đồ quỷ chết tiệt!
Đồ quỷ khốn nạn.
Chà, mấy tên phản động này được nuôi kĩ thật.
Chúng ta làm gì bây giờ?
No comments yet. Be the first to leave one.