ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Chào.
Em yêu, đây không phải
tiệc đính hôn thân mật trong gia đình như cha của em nói.
Ba không làm mấy chuyện kiểu thân mật trong gia đình, Colin.
Ông ấy đã đồng ý là không mang chuyện lễ cưới
lên tờ "The Times" rồi. Hãy để ông ấy làm điều này đi.
Nhưng ông ấy chi nhiều tiền quá.
Đó là không cần thiết.
Phô trương không phải là thứ gì đó mà anh quen.
Nghe này, anh bắt đầu nghĩ tòa lâu đài Devonshire
là một ý tồi.
Anh là một Huân tước Anh Quốc.
Anh phải kết hôn tại lâu đài của gia đình mình.
Anh không phải là Huân tước. Anh là Tử tước.
Và đâu có luật nào bảo chúng ta không thể trốn để cưới.
Colin, em yêu anh.
Và em đã đợi cả đời mình
để gặp chàng Tử tước của em rồi.
- Emily! - Ba!
- Con gái của ba đây rồi. - Thưa ngài.
Cảm ơn ngài một lần nữa vì đã tổ chức.
Sẽ là một dịp cực kì thu hút.
À, nó không có gì để so sánh với lễ cưới cả.
Bọn con cũng vừa bàn về nó.
Bọn con không chắc là ai sẽ phấn khích về việc lâu đài hơn, ba hay là con.
Ừ, thì cô công chúa của cha...
câu chuyện cổ tích của con bé, nó phải có kết cục ở một tòa lâu đài rồi.
Cậu rõ chứ?
Chắc chắn rồi, thưa ngài.
Giờ thì đây là một nạn nhân ăn mặc tươm tất đây.
Trông như thứ mà Henry có lẽ sẽ mặc.
- Cô sẽ gọi cho anh ta chứ? - Không, là ngày nghỉ của anh ta.
Nạn nhân là một người Anh.
Colin Cavendish, tuổi 28, ở ngoài Luân Đôn.
Ghi là anh ta là một "tử tước"?
Đó là tước hiệu, như thuộc về hoàng gia vậy.
Ồ. Chúng ta có một thi thể quý tộc ở Công viên Trung tâm.
Cô phải gọi cho anh ta thôi.
Henry. Bữa sáng nguội rồi này.
Tôi sẽ hâm vi sóng nó đấy.
Hoàn toàn không được.
Ông biết tôi cảm thấy thế nào mà.
Vi sóng với thức ăn
như điện thoại di động với cuộc hội thoại...
nó phá hủy chính cái thứ mà nó muốn giúp đấy!
Ôi, bình tĩnh đi. Chúng ta còn không có một cái lò vi sóng nữa mà.
Làm ơn hãy ngồi xuống và ăn sáng
như hai con người văn minh đi.
Được rồi.
Giờ thì mấy cái cáo phó của tôi đâu rồi?
Có sáng chủ nhật nào sẽ trọn vẹn
khi mà ông không săn lùng người chết để lấy đồ cổ không?
Săn lùng ư? Đây là nghiên cứu thị trường.
Được rồi, ta có gì ở đây đây? Ta có gì ở đây đây?
"Một nhân viên lữ hành qua đời. Laine Romero từ quận Queens."
Hẳn phải có được một vài món trang trí nào đó trong mấy chuyến đi của cô ấy.
Tôi sẽ khoanh tròn cái này để sau.
Được rồi, ai nữa đây?
Ồ.
Không.
Gì vậy?
Lyle Ames chết rồi.
Cái tên nghe quen, nhưng tôi...
Ông ấy là một người bạn của tôi từ năm 57.
Cũng lâu lắm rồi nhỉ?
Tôi dạy anh ta lời chửi thề hay nhất của mình,
và ông ta cho tôi xem quyển sách khỏa thân lần đầu tiên.
Tôi rất tiếc.
Tôi đã không nghĩ về ông ta gần 60 năm rồi.
Ông ta từng sống ở cuối phố
khi chúng ta có một căn hộ ở đường số 69 và đường số 2.
Còn nhớ chỗ đó không?
Ừ.
Đó là những ngày tháng đẹp giữa cậu và "mẹ."
Chắc chắn là vậy rồi.
Ai đấy?
9 giờ.
Giờ thì trung bình nạn nhân bị sát hại được
phát hiện vào giữa 8:00 và 8:30.
Jo và Hanson hẳn vừa đến hiện trường.
- Chào, thanh tra. - Này, Henry.
Tôi đang ở Công viên Trung tâm. Chúng tôi tìm thấy một trong số những người của anh.
Người của tôi?
Một quý tộc.
Là một cuộc gọi cho lịch sự,
nhưng, chúng tôi luôn cần sự giúp đỡ của anh.
Abe, ông có thể... ?
Đi đi, bắt kẻ xấu đi.
Tôi đến ngay đây.
Hộ chiếu xác nhận anh ta là Tử tước Colin Cavendish.
Anh ta là hoàng tộc.
Tước hiệu Tử tước là của một quý tộc,
không phải hoàng tộc. Có sự khác nhau hết.
Ở New York thì không.
20 phút tôi đang đợi máy từ Đại sứ quán đây.
Bác sĩ, đất nước của anh không quan tâm
khi một trong số hoàng tộc bị sát hại sao?
Quý tộc. Anh ta là... Không ai hiểu
sự khác nhau giữa quý tộc và hoàng tộc sao?
Gì? Anh ta nói gì vậy?
Đừng bận tâm.
Tụ máu ở sau đầu.
Nhiều vết xước trên mặt
cho thấy có khả năng đã có xô xát trước khi chết.
Nguyên nhân tử vong là bởi vết đứt động mạch cảnh.
Nhưng cái này không phải bởi một con dao.
Nó quá bất thường. Chúng ta có hung khí không?
Không. Và có gì đó không đúng ở đây.
Một vị quý tộc Anh Quốc đi dạo vòng quanh Công viên Trung tâm
vào lúc nửa đêm.
Ai đó đã đâm anh ta tới chết,
nhưng lại không lấy ví anh ta sao?
Chuyện này hết sức vô lí.
Lịch sử cũng như vậy.
Vào năm 1869, Nữ hoàng Victoria
thu hồi tước quý tộc của Huân tước Marcel Cavendish
khi ông ta đâm một người đàn ông cho đến chết trong nhà chứa.
Sáu tháng sau, vị cựu Huân tước bị giết trong một trận đấu.
Thật ra, cả gia đình Cavendish đều chết trước năm 1881.
Tôi đã nghĩ là anh sẽ thích vụ này mà.
Người này không phải tử tước hay là người nhà Cavendish.
Anh ta là một người mạo danh.
Jo, nghe này...
Đại sứ quán Anh không có hồ sơ giới quý tộc nào
cho người tên là Colin Cavendish.
Anh chàng này hoàn toàn là người...
Henry đã biết được rồi, phải không?
Chúng ta có hai bí ẩn ở đây, các vị thanh tra.
Colin Cavendish là ai và ai muốn anh ta phải chết?
Dịch bởi Grey @GreyF
Những gì chúng ta cố giấu về bản thân trong đời
đều được lộ ra trong cái chết... những nỗi sợ, nỗi bất an của chúng ta,
nhưng hơn cả đó là những bí mật của chúng ta.
Gì vậy?
Anh ta nhuộm tóc.
Nhận thấy được ở lớp ngoài và vỏ... tóc vàng.
Tôi biết rất nhiều cô gái ngoài kia
sẽ giết ai đó nếu có thể có được tóc vàng tự nhiên.
Còn nạn nhân của chúng ta, giống như là anh ta làm thế
vì anh ta đang trốn hơn.
Em ấn tượng đó, Henry.
Vẻ ngoài có tuổi này hẳn là hợp với anh.
Nhưng đừng làm quá lố.
Có một ranh giới mỏng manh giữa thận trọng và hoang tưởng đấy.
Anh biết là nó trông như thế nào, nhưng ở một khía cạnh nào đó,
ai đó sẽ bắt đầu thắc mắc về anh
và lí do anh không già đi như bao nhiêu người khác.
Mấy người nữ hâm mộ của anh đó sao?
Nghe này, chúng ta đã ở đây được bảy năm rồi.
Hoặc là thế này, hoặc là chúng ta tiếp tục chuyển đi.
Henry, chúng ta không cần phải chuyển đi.
Một vài sợi tóc bạc làm anh trông giống như Clark Gable.
Và trong trường hợp anh chưa rõ, em thích những người có tuổi.
Nạn nhân của chúng ta có tên không?
Vẫn chưa.
Dấu vân tay của nạn nhân không tra ra được gì.
Dù anh ta là ai thì anh ta không nằm trong hệ thống của chúng ta.
Ngoài việc hộ chiếu giả,
không có giấy tờ manh mối nào về cái tên Colin Cavendish.
Anh có được gì từ thi thể?
Chúng tôi tìm thấy những phiến mỏng bằng vàng ở vết thương trên cổ.
Chúng tôi đã gửi chúng đi xét nghiệm luyện kim.
Và ở dưới đây, hai người sẽ thấy một vài vết sẹo sâu
trong mắt cá chân trong
và một vài viên sỏi lành vào bên trong vết thương.
Anh chàng này giống lao động chân tay hơn là người quyền quý nhỉ.
Và anh ta là người Mỹ.
Sao anh biết được?
Ồ, phần này sẽ rất ngầu đây.
Vòm miệng là thứ định giọng phát âm của chúng ta.
Người Mỹ có xu hướng hòa âm với nhau
ở phía sau miệng.
Đó là lí do tại sao tiếng Anh giọng Mỹ được xem là nghe mạnh hơn
và không vui tai hơn.
Bình tĩnh nào bác sĩ.
Dựa trên sự uốn cong của vòm họng,
Colin chắc chắn là một người Mỹ.
Vậy chúng ta đã biết được nhiều chi tiết, nhưng vẫn chưa có tên thật.
Trời, chúng ta thậm chí còn không biết gì về tên giả của anh ta.
À, chúng ta có thứ này.
Vào lúc tử vong của anh ta,
người mạo danh đang mặc một bộ quần áo cho du lịch từ Luân Đôn
từ bộ sưu tập mùa thu của Paul Stuart...
không chỉ là một bộ quần áo Anh kiệt xuất,
mà còn cho một vẻ ngoài hoàn hảo cho một người quý tộc trẻ.
Nó diện nên tầm vóc, sự tinh tế và...
Và túi sâu.
Vậy là anh ta biết việc mình đang làm.
Nhưng nhìn cái này xem... túi trái may chỉ bên trong,
một dạng mũi may biến đổi gần như không còn nữa.
Chỉ có một thợ may bậc thầy
sống ở New York còn dùng nó.
Thợ may của tôi.
Tôi hỏi anh một câu hỏi cá nhân được không?
Ừ.
Sao một giám định pháp y lại có đủ tiền để mua đồ ở đây?
Tôi có tiết kiệm từng chút qua nhiều năm trời.
Xong... hai tuần.
Ồ, bác sĩ Morgan.
Thật vui khi gặp anh!
No comments yet. Be the first to leave one.