ആദ്യത്തെ 158 വരികൾ.
Cái em đang ăn không hẳn là sữa chua.
Nó không chứa đủ lợi khuẩn sống.
Thực ra chỉ là sữa đông lạnh thêm chất phụ gia kết dính.
- Nghe thú vị đấy. - Cũng không có màu hồng hay quả mọng gì.
Ừ, nhưng em không hỏi cái đó.
- Em hỏi cái gì ấy nhỉ? - Anh muốn ăn thử không?
- Không. Anh không dung nạp lactose. - Phải rồi.
- Nên dễ bị đầy hơi. - Ừ, hiểu rồi.
Vậy chúc em ngủ ngon nhé.
- Anh làm gì vậy? - Vừa có gió lùa vào.
Em có thấy gió gì đâu.
- Hay chúng ta cứ vào phòng... - À phải rồi.
Có lẽ chúng ta nên chậm lại chút.
Anh không bảo vào phòng em để đi nhanh đâu.
Không, em biết.
Em hiểu ý anh mà. Chỉ là hôm nay mới buổi hẹn đầu.
Được. Không sao.
Hay chúng ta cứ vạch rõ điểm đến
và khi nào sẽ tới được đó?
Rồi vận tốc bằng khoảng cách chia thời gian.
Công thức tính vận tốc.
Hoặc cứ tùy cơ ứng biến thôi.
Chắc cũng được đấy.
- Ngủ ngon nhé Leonard. - Ngủ ngon.
Nó vào kìa. Bật màn hình chờ.
Ôi chào Leonard.
- Hẹn hò sao rồi? - Kệ xác tôi.
Sheldon, sao cậu có thể ngồi yên để chúng theo dõi tôi thế hả?
Chúng khôn mà.
Chúng lợi dụng việc tôi không quan tâm tới vấn đề của cậu.
Cậu nên cảm ơn bọn tôi đi. Khi các thế hệ tương lai cố tìm hiểu
tại sao mối quan hệ của cậu với Penny đổ vỡ
thì đã có cái hộp đen ngay đây.
Cậu nói gì vậy hả? Buổi hẹn hò tốt đẹp mà.
Cô ấy bảo muốn đi chậm lại mà.
Đúng là cô ấy bảo muốn đi chậm lại.
Giống như nói "Tôi rất thích bữa ăn này.
Tôi sẽ ăn chậm để thưởng thức nó."
Không, giống kiểu "Con cá này có vị ươn,
tôi phải ăn chậm lại và nhổ ra thôi."
- Cậu là con cá đó. - Tôi không phải cá.
Thật sao? Cậu có hẹn được buổi hai không?
- Không. Bọn tôi tùy cơ ứng biến. - Đến tôi còn thấy chán đấy.
Được rồi. Cứ cho giả thuyết của các cậu là đúng đi.
Bọn tôi đi ăn tối, nói chuyện, cười đùa, hôn hít.
Tôi làm sai chỗ nào?
Nghĩ lại đi, Leonard. Những điều nhỏ nhặt nhất cũng làm phụ nữ xa lánh.
Kiểu như "Này cô bồi bàn kia ngon quá. Chắc dụ được cô ta về nhà với bọn mình."
Hay là "Mẹ em bao nhiêu cân? Anh muốn biết mình vướng vào cái gì."
- Tôi có nói như thế đâu. - Tốt, vì nói thế là ngu đấy.
Con gái cũng không thích cậu nhìn chằm chằm vào họ và thở gấp.
Khổ nỗi tôi lại nhờ thế mà ghi điểm.
Nghe này, mọi chuyện đều ổn cả mà.
Tôi còn không cần phải dùng tới tài liệu gợi chuyện ngẫu hứng.
Cô gái phòng đối diện thích tôi.
Xem lại đoạn băng đi.
Nhìn phản ứng lúc hôn chúc ngủ ngon đi.
Thở không gấp gáp, đồng tử không giãn ra, ngực không phập phồng.
Quay cận cảnh đẹp đấy.
Hay đấy. Hai hàm khép chặt. Lưỡi không chạm nhau.
Rõ ràng là không có ý muốn làm bạn tình rồi.
Cái gì mà không có ý.
Thôi đi. nhìn hai cậu như hai con kì nhông không xòe yếm bò ra.
Tệ nhất là cậu đang ở đây mà không phải bên kia.
Tôi không ở đó vì đang muốn tiến triển chậm lại.
Mà so với các cậu thì tôi còn đạt tốc độ siêu việt rồi đấy.
Với cả tháo cái máy quay luôn đi.
Cậu ta vui vẻ hơn nhiều khi vô vọng đấy.
Cho cậu ấy chút thời gian.
- Chào. - Chào Penny.
Chú ý là nước nóng ở máy số hai không ổn lắm nên chỉ giặt đồ màu thôi.
Máy số bốn thì nước xả vải chảy ra quá sớm.
- Nên tránh giặt đồ mỏng nhé. - Cảm ơn cậu.
Ôi Chúa ơi.
Sao cậu không ném đồ xuống sông rồi lấy đá đập luôn đi?
Sheldon, tôi hỏi cậu câu này nhé.
Tôi không muốn cậu hỏi, nhưng cũng không cấm cậu được.
Ừ. Tôi nghe là "đồng ý" rồi...
Được rồi. Câu hỏi là:
Leonard đã từng hẹn hò với một cô gái bình thường chưa?
Chắc cậu không hỏi về việc tiêu hóa bình thường đâu nhỉ.
vì nếu thế thì câu hỏi không hợp lí chút nào cả.
Không, ý tôi là anh ấy đã từng yêu ai mà không thông minh xuất chúng chưa?
Vài năm trước,
cậu ta có hẹn hò với một cô tiến sĩ ngành văn học Pháp.
- Thế mà không thông minh xuất chúng? - Thứ nhất, cô ta là người Pháp.
Thứ hai, đó là văn học.
Vậy là...
Cậu có nghĩ nếu Leonard và tôi cứ hẹn hò
thì rồi anh ấy sẽ chán tôi không?
- Còn tùy. - Vào cái gì?
Cậu có biết gì về vật lí lượng tử không?
Không.
Cậu nói tiếng Klingon không?
Không.
- Cậu biết làm ảo thuật bài không? - Không.
Tôi hiểu rồi. Leonard chẳng việc gì phải yêu một cô bồi bàn/diễn viên
người luôn thấp thỏm vì đã lừa anh ấy là mình tốt nghiệp cao đẳng cộng đồng.
Sao cậu nói dối như vậy?
Anh ấy cứ nói mãi về đại học này, cao học nọ
và tôi không muốn anh ấy nghĩ tôi là kẻ kém cỏi ngu ngốc.
Cô nghĩ "kém cỏi ngu ngốc" thì đối lập với "tốt nghiệp cao đẳng cộng đồng" à?
Ở đất nước này có nhiều người thành công
mà đã từng học cao đẳng cộng đồng đấy.
Nhưng cậu không được cái nào.
Phải. Đây là bí mật giữa tôi và cậu.
Cậu không được nói cho Leonard biết nhé.
- Cậu bảo tôi giữ bí mật ư? - Phải.
Tôi xin lỗi.
Lẽ ra cậu phải bày tỏ mong muốn đó trước khi tiết lộ bí mật
để tôi cân nhắc có thỏa thuận với giao ước giữ bí mật không chứ.
Cậu không thể áp đặt một bí mật theo hiệu lực hồi tố được.
Cái gì cơ?
Giữ bí mật là cả một nỗ lực phức tạp. Phải để ý tới
không chỉ những lời mình nói, mà còn về nét mặt, phản xạ tự nhiên.
Khi tôi cố nói dối
thần kinh của tôi còn giật nhiều hơn cả trung tâm nghiên cứu bệnh Lyme.
Nói đùa thôi.
Buồn cười ở chỗ có đồng âm giữa bọ chét, một loài nhện hút máu
và giật, một sự co rút cơ vô điều kiện.
Tôi tự nghĩ ra đó.
Nghe này, nếu Leonard biết tôi nói dối, tôi sẽ chết vì xấu hổ mất.
- Về mặt tâm lí là không thể. - Sheldon, làm ơn đi.
Chỗ bạn bè tôi mới nhờ cậu.
Ý cậu bảo là tình bạn bao hàm
nghĩa vụ cố hữu phải giữ bí mật?
- Đúng. - Thú vị đấy.
Một câu hỏi nữa. Lẽ ra tôi nên hỏi trước:
Chúng ta làm bạn từ khi nào vậy?
Tôi không thể trở thành Lồng Đèn Xanh trừ khi được Người Giám Hộ Oa chọn.
Nhưng vì có đủ vốn khởi nghiệp và một cơ sở nghiên cứu đầy đủ
thì tôi có thể làm Người Dơi.
- Cậu làm Người Dơi ư? - Tất nhiên. "Ta là Người Dơi." Thấy chưa?
- Xin chào. - Chào.
- Chào Penny. - Chào.
Nếu tối thứ Sáu em rảnh thì chúng ta có thể đi xem phim.
Em phải làm ca tối vào thứ Sáu mất rồi.
- Được rồi. Thế còn thứ Bảy? - Em chưa biết nữa.
Quản lí chưa đăng lịch làm lên. Em báo anh sau nhé?
- Tuyệt. - Vâng.
Lúc nào em biết thì cứ báo anh nhé. Được rồi, trời ơi, tôi là con cá ươn.
- Tôi đã làm gì sai? - Sao cậu lại hỏi tôi?
Tôi không biết gì về tương tác của cậu và Penny
và tôi cũng không có phương pháp nghiên cứu vấn đề đó.
- Nghĩa là sao? - Không có gì.
Có vẻ cậu đang ám chỉ rằng tôi và Penny có liên kết ngầm
- nhưng rõ ràng là không. - Tôi đâu có nói vậy.
Tôi chỉ nghĩ cậu nên diễn giải vấn đề cho cẩn thận vào.
- Cậu làm sao vậy? - Tôi cũng muốn hỏi cậu câu đó đấy.
Sao cậu cứ kéo tôi vào những chuyện không liên quan gì đến tôi
mà chỉ liên quan tới cậu và Penny, một người hầu như tôi chẳng nói chuyện?
Mặt cậu làm sao vậy?
Hà cớ gì mà lôi cái mặt của tôi vào chuyện này.
- Ngày mới vui vẻ, Leonard. - Gì cơ?
Tôi nói ngày mới vui vẻ.
Ngày mới vui vẻ?
Hôm nay chúng tôi có cá hồi Alaska mới vừa đánh bắt
dùng kèm sốt teriyaki và cơm nếp.
No comments yet. Be the first to leave one.