ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Thang Duy
Hyun Bin
THU MUỘN
7 năm sau
số 2537.
Ra nghe điện thoại.
Mẹ mất rồi.
Anh John đã trả tiền bảo lãnh
vì vậy em có thể ra ngoài.
Em phải đến đấy.
Em biết rồi.
Cô chỉ có 72 giờ toại ngoại.
Chiếc điện thoại này dùng để xác nhận vị trị của cô.
Nếu không trả lời điện thoại
lập tức ban hành lệnh truy nã
Cô hiểu chứ?
Vâng, thưa ngài.
Được rồi, xin mời lên xe.
Dừng lại, dừng lại!
Nguy hiểm quá, anh bạn?
Xin lỗi.
Vé đâu?
Có đây.
Xui thật.
Nhanh lên, 68 USD
OK. Đợi chút.
Xin lỗi...
Tôi bị mất ví tiền.
Có thể cho tôi mượn 30 USD không?
Cảm ơn!
Xin lỗi, bạn tôi đã làm mất vé của tôi
Vé của anh đây.
Cảm ơn.
Cô là người Trung Quốc phải không ?
Đúng vậy.
Rất vui được làm quen với cô
Xin lỗi. Tôi không phải người Trung Quốc, tôi là người Hàn Quốc.
- Cô cũng đến Seattle à ? - Anh không cần trả tiền lại cho tôi đâu.
Này!
Này, xin chào?
Cái đồng hồ này
rất quan trọng với tôi.
Giữ nó cho tới khi tôi trả tiền lại cho cô.
Đừng làm mất đó.
Tôi đây.
Cậu đang ở đâu?
Mình đang trên đường đến Seattle.
Cậu tìm mình có chuyện hả?
Cậu mượn tiền của chị Ok-Ja hả ?
Chồng chị ấy đang đi tìm cậu.
Ông ta muốn giết cậu đó.
Sao thế ?
Chị ta đã lấy tiền và bỏ nhà đi rồi.
Cậu biết chồng chị ấy rồi đó.
Ông ta điên lắm đấy.
Ông ta nghĩ chị ấy bỏ đi với cậu.
Thật không?
Phải cẩn thận đó
đừng gặp bất kỳ người lạ nào cả.
Được rồi.
Này!
Tôi đang tìm cô đó.
Có chuyện gì ?
Tôi muốn biết mấy giờ.
Đường đến Seattle vẫn còn xa.
Cảm ơn.
Alô?
Thật may cậu đã gọi điện lại!
Sao rồi?
Nguy rồi.
Bọn họ lại đến.
Cậu lánh mặt đi.
Được rồi. Sẽ không sao đâu.
Thật không sao không?
Đây không phải lần đầu.
Hắn ta cho nhiều người tìm kiếm cậu đó.
Bọn chúng làm gì được chứ.
Cậu thật cứng đầu.
Chúng sẽ không dừng lại đến khi tóm được cậu đâu.
Alô! Alô!
Alô! Alô!
Alô! Alô!
Này, cậu có nghe tớ nói không đó?
Cứ bảo ông ta đến bắt tôi đi nếu có thể.
Tôi đã định cư ở Mỹ 2 năm nay rồi.
Đừng lo lắng cho tôi.
Tiếng anh của tôi rất lưu loát,
còn mở rộng được tệp khách hàng.
Không, không. Giữ nó đi.
Đợi đủ tiền tôi sẽ gọi cô ngay.
Số điện thoại của cô là gì ?
Tôi không có.
Chờ đã.
Đây là số phone của tôi.
Tôi sẽ lấy đồng hồ của mình ngay sau khi trả tiền cho cô
Gọi cho tôi nhé, được chứ ?
Cô phải gọi cho tôi đấy, nhớ nhé ?
Đợi tôi chút.
Gọi cho tôi đấy nhé.
Xin chào.
Anna.
Em đã về rồi !
Anna đã về.
- Anna - Mau qua đây.
Xin chào!
Anna, ngồi xuống đi!
Mọi người đang định đi thăm em.
Ngồi, ngồi xuống.
Mọi người còn tưởng em không về cơ.
Em đi đường chắc còn mệt.
Uống trà đi.
Biểu hiện trong tù của Anna rất tốt.
Anh cả chỉ nộp tiền bảo lãnh là được ra rồi.
Tốt quá.
Với phạm nhân giết người đây là lần đầu tiên.
Alex!
Cảm ơn anh !!
Cảm ơn gì chứ.
Chuyện nhỏ mà.
Nào uống trà đi, uống đi.
Uống đi con!
Hình như là gầy đi.
Mấy đứa nhỏ đâu.
Mẹ ơi !!!
Ai về đây ạ ?
Biết ai không, gọi chị họ đi.
Bọn nhỏ chỉ biết chào ... Hi...
Tụi nhỏ không biết tiếng Trung.
Con chưa gặp nó bao giờ đúng không ?
Cô ấy là gì của con đó.
- Chào ... Hi - Em biết trẻ con mà ...
Mau vào ngủ đi.
- Mẹ à. Đi với con.
Tụi nhỏ lớn cả rồi.
Đúng vậy.
Là lần đầu gặp chúng.
Con ngồi đây, ta đi xem bọn trẻ chút.
À, chị nghe điện thoại cái.
Bếp còn chưa tắt...
Em phải vào đó
Đang làm màn thầu.
Chị đi làm chút đồ cho em.
Alex.
Tới đây.
Có chuyện gì ?
Anh có chuyện muốn nói với em
Mẹ đi rồi, nhà này cũng trống trải.
Bọn anh cần tiền, nên quyết định bán nó.
Tất nhiên, tiền này sẽ được chia đều
Trong đó cũng có phần của em.
Là như này...
Cần em ký 1 chữ.
Em xem, còn thiếu của em thôi.
Em thích uống trà phải không ?
Em uống trà đi.
Bánh quy của em đây.
Chuyện bia mộ thế nào rồi ?
Chuyện gì?
Đã sửa lại chưa ?
Họ nói không sửa lại được.
Nó thế nào ?
Không sửa lại được.
Vậy chúng ta phải làm sao?
Nhất định.
Chúng ta đã bảo họ sửa nó mà.
Anh phải sửa nó đi.
Giờ nói với tôi như thế à
Chuyện này hỏi Anna xem sao.
Chuyện này sao hỏi cô ấy được.
Anna chỉ mới về, có thể làm được gì.
Chuyện này giao anh mà.
Nhưng em ấy cũng nên biết nó.
Thôi được, tôi sẽ nói chuyện với em ấy.
Anna, chị bảo này.
Anh trai em đã khắc nhầm ngày sinh
trên bia mộ của mẹ.
Em xem có ra làm sao không.
Anh đã nói rõ rồi, anh không cố ý.
Anh viết đúng mà họ khắc sai ấy chứ.
Đây không phải là cố ý hay không
mà là sai hay đúng.
Ừ là trách nhiệm của anh.
Vấn đề là chúng ta mai đưa tang rồi
phải làm sao đây?
Anh không thể để họ thấy bia mộ mẹ bị khắc sai.
Anh không cố ý.
Làm sai phải sửa. Không phải chuyện tiền nong.
Anh có thể trả lại.
Anh phải cẩn thận chứ
Do anh bận chuyện bán nhà.
Chuyện nào quan trọng hơn, lo tang lễ hay nhà của mẹ?
Nói bé thôi
gì phải hét lên thế.
Anna
Anna
Em thế nào rồi ?
Không dễ dàng gì quay trở lại, đúng không?
Anh còn đang nghĩ là em có đến không.
Em vẫn không thay đổi gì cả.
Sao thế được.
No comments yet. Be the first to leave one.