ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Clark Griswold. Tôi muốn đổi chiếc ô tô cũ của vợ tôi.
Nói lời tạm biệt với chiếc xe hao xăng cũ rỉ đi Russ.
Hẹn gặp lại.
Khá thú vị phải không, Rusty?
- Đó là gì vậy bố? - Chọn chiếc xe mới.
Vâng, con không đợi được, phải không?
- Xin chào, Ed. - Rất vui được gặp ông, ông Griswold.
- Cháu có khỏe không? Ruben, phải không? - Rusty.
- Được rồi. - Nhìn nó xem. Nó không thể đợi được.
Vậy anh có mang theo chiếc xe định đổi của mình không?
Có, một anh chàng vừa mới đem nó đi xong.
- Vậy bắt đầu nhé. - Được rồi.
Chúng tôi e rằng xe mới chưa ra mắt.
Chúng tôi trên đường đến California. Kỳ nghỉ tuyệt vời của cả gia đình, Walley World.
- Walley World? Rất thú vị đấy, Clyde. - Clark chứ.
À, xe đây rồi.
Ở đâu?
Ngay đây. Chiếc Wagon.
Bố ơi, đây không phải chiếc xe bố đặt mua.
Bình tĩnh đi, Rusty. Ed, đây không phải chiếc xe tôi đã đặt.
Tôi đã đặt hàng rõ ràng là chiếc màu xanh biển, Super Sportswagon...
có máy CB và tùy chọn Rally Fun trọn gói.
Vậy là anh không đặt màu xanh chuối?
Màu xanh chuối? Không, màu xanh biển.
Chiếc Sportswagon. Đây thậm chí không đúng kiểu xe tôi chọn.
Tôi nghĩ anh đúng. Tôi không nghĩ đây là chiếc xe.
Đây là Xe gia đình Wagonqueen mới.
Theo tôi đây là một chiếc ô tô tốt đấy.
Quên mẹ chiếc Sportswagon đi...
...Nhưng tôi muốn anh được vui vẻ.
Davenport.
Tôi sẽ đi sâu vào vấn đề này.
Vâng, thưa ông Ed?
Ông Griswold đặt mua chiếc Sportswagon màu xanh biển. Nó đâu rồi?
Tôi không biết, thưa ông.
Tôi biết chuyện gì đã xảy ra.
Không thấy nó.
Ed, tôi không phải là kẻ ngốc hiểu chứ?
Bây giờ, tôi muốn chiếc Sportswagon màu xanh biển ngay bây giờ.
Nếu anh không lấy được nó cho tôi, tôi sẽ đi nơi khác.
Xe cũ của tôi đâu?
Tôi cũng buồn như anh. Tin tôi đi.
Davenport.
Trả lại xe cho ông Griswold! Mang nó trở lại đây.
Tôi có thể lấy xe cho anh, không sao cả. Vấn đề là, nó có thể mất đến sáu tuần.
Riêng tôi phải nói với ông thế này, ông Griswold...
nếu ông đang nghĩ đến việc đưa gia đình đi xuyên bang...
thì đây là chiếc ô tô ông nên sử dụng.
Xe gia đình Wagonqueen.
Ngay lúc này có thể anh ghét nó, nhưng khi anh lái nó rồi anh mới biết.
Tôi không muốn lái nó. Tôi chỉ muốn lấy lại chiếc xe cũ của tôi, được không?
Tôi không muốn chiếc này. Không đời nào. Đi thôi, Russ.
Clark, đâu phải chiếc xe đó đúng không?
Không, không phải đâu, em yêu. Anh đã đổi ý.
Họ đã ép dẹp chiếc xe cũ của chúng ta như một cái bánh kếp rồi.
Bố có nghiêm túc không? Đây có đúng là xe của chúng ta không bố?
Chuyện gì đã xảy ra? Tôi nghĩ chúng ta định lấy chiếc Sportswagon nhỏ.
Ồ, không. Sportswagon quá nhỏ.
Ngoài ra, anh có thỏa thuận rất tuyệt về chiếc này.
Tin anh đi, nếu định đưa cả gia đình đi khắp đất nước...
thì đây mới là ô tô của mình.
Tại sao nó vẫn nổ máy vậy?
Ồ, tất cả các xe mới đều như thế.
Anh sẽ giải quyết việc đó trong giây lát.
Ngay lúc này có thể em nghĩ ghét nó, nhưng khi lái nó rồi em mới biết.
Chà! Túi khí.
Anh biết đấy, Clark, vẫn chưa muộn để bay đến California mà.
Chúng ta chỉ có hai tuần.
Đừng lại như thế nữa, cục cưng. Cho xin đi?
Rất nhiều gia đình đi máy bay mà, Clark. Nhất là là đi xuyên bang.
Toàn bộ ý tưởng của một kỳ nghỉ gia đình là để dành thời gian bên nhau như một gia đình.
Lên máy bay, đeo tai nghe...
ta sẽ bị lạc trong thế giới của riêng mình.
Chuyến đi rất dài đấy, Clark.
Anh đang mong chờ một chuyến đi dài khủng khiếp.
Anh có thể gặp các con mọi lúc. Anh chỉ gặp chúng hai phút vào buổi sáng...
hai phút vào buổi tối. Có lẽ ba tiếng vào cuối tuần.
Ngày nào đó, anh sẽ thức dậy và nhận ra rằng những đứa con bé bỏng của mình...
đều đã lớn. Và rồi chuyện gì xảy ra?
Em chỉ nghĩ đi máy bay có thể dễ dàng hơn.
Không có gì là dễ dàng cả, Ellen.
Chúng ta biết điều đó mà.
Mấy đứa?
Ai muốn xem kế hoạch hành trình nào?
Cái gì? Bố, tụi con đang chơi mà.
Thôi nào tắt trò chơi điện tử đi. Coi nào, Russ. Tắt nó đi.
Bố biết con sẽ thích điều này. Bố đã tính toán chuyến đi trên máy tính...
để chúng ta có khoảng thời gian vui vẻ tối đa tại Walley World...
không bỏ lỡ bất kỳ nội dung hay nào trên đường đi.
Kìa. Đó là chúng ta.
Và đó là Walley World.
Chúng ta hãy nhìn vào Ngày thứ nhất. Thấy không?
Em yêu, vào xem nào. Chúng ta sẽ làm Ngày thứ nhất.
Được rồi, bây giờ đó là Xe của gia đình khi chúng ta rời Chicago.
Rusty, làm ơn, đừng ăn cái xe chứ.
Russ, có phiền không? Bố đang cố gắng giải quyết vấn đề này trên máy tính. Làm ơn đi.
Được rồi, Audrey. Cảm ơn, Audrey. Tuyệt lắm.
Coi chừng, bố, con đến đây.
Được rồi, đủ rồi đấy, Russ.
Được rồi. Bây giờ, bố nghĩ chúng ta đang hướng tới...
Cảm ơn anh. Bắn tốt đấy, Audrey.
Bố ơi, con quên mất. Tại sao chúng ta không đi máy bay?
Tại sao chúng ta không bay? Bởi vì đến được đó là một nửa niềm vui. Con biết đấy.
Tôi đã tắt nước, bếp, sưởi và điều hòa.
Đã khóa cửa, báo cảnh sát, ngưng nhận báo.
Tôi đã gọi điện để cắt cỏ.
Tôi đã đặt bộ hẹn giờ trên đèn phòng khách.
Ồ, và đừng quên thư.
- Coi chừng khuỷu tay đó. Giữ cánh tay thẳng. - Tạm biệt!
- Bye! - Tạm biệt.
- Lái xe cẩn thận, Clark. - Cẩn thận với những người da đỏ đấy, Clark.
Cẩn thận các xa lộ đó.
Ồ, tạm biệt.
Ồ, em biết đã quên một thứ.
Walley World, chúng tôi đến đây.
- Nào các con. - Tụi con không biết bài hát của bố mẹ.
- Bố à, có phải bài hát bịa ra không? Nghe giống bịa lắm. - Được rồi, bố biết một bài.
Còn bài Quốc ca The Walley World thì sao? Hả?
- Được rồi, em bắt đầu đi. - E hèm.
Câu thần chú đó là gì?
Marty Moose, Marty Moose, Marty Moose
Yuck!
Đó là anh.
Được. Tốt hơn rồi đấy.
Đây là bài mà các con chưa biết.
Bố mẹ thường hát cho các con nghe khi còn nhỏ. Các con sẽ thích bài này. Ah...
Có mùi gì vậy, em yêu?
Russ. Russ. Bàn chân của con.
Clark, có phải đây là thùng xăng không?
Vâng, anh biết, em yêu.
Vào xe đi. Anh đang sửa biển số ở đây.
Này, thấy chưa, các con?
Đó là Cổng vòm St. Louis. Cửa ngõ phía Tây.
Nó cao hơn 600 feet và có thang máy lên tận đỉnh.
Cao 60 tầng đối với các con và bố.
- Ồ, bố, chúng ta có thể lên đó không? - Không
Bố ơi, đây là sông gì?
Đó là sông Mississippi. Mississipi to lớn.
Clark, em nghĩ mình ra sai lối rồi.
Miễn là chúng ta vượt qua sông Có khác gì chứ?
Clark? Anh đang làm gì đấy?
- Hãy bình tĩnh, Ellen. - Nguy hiểm quá.
Chúng ta không việc gì phải vào một khu vực như thế này.
Chà, hãy nhìn nó theo cách này.
Đây là một phần của nước Mỹ mà chúng ta chưa bao giờ được nhìn thấy.
- Tốt thôi. - Không, tệ quá.
Ý anh là, chúng ta không thể nhắm mắt trước cảnh quan của các thành phố.
Các con, các con có để ý đến cảnh quan này không?
Điều này sẽ khiến chúng ta trân trọng những gì chúng ta có.
Kéo cửa kính lên.
Tốt hơn nên hỏi những người này cách quay lại đường cao tốc.
Xin lỗi.
Làm ơn chỉ cho tôi lối quay lại đường cao tốc được không?
- Cái con mẹ mày. - Cảm ơn rât nhiều.
Này, Darnell, xem chiếc Truckster kìa.
Đó là xe tải.
Có giá để hành lý.
Này, xin lỗi, anh bạn? Heh heh. Aha.
Cái gì vậy anh bạn. Chúng tôi đến từ thành phố.
Đừng vớ vẩn.
Tôi chân thành cám ơn nếu anh có thể chỉ cho tôi lối...
quay lại đường cao tốc.
- Cái gì? Miễn phí hả? - Chắc chắn rồi.
Năm đô la.
- Chỉ đường mà đòi 5 đô la, không được đâu. - Em nghĩ như thế là công bằng đấy, Clark.
Được rồi. Đây là 10$.
Cảm ơn anh.
Khỏi thối.
Được rồi. Bây giờ, anh biết mình đang đi hướng nào, phải không?
- Vâng. - Ừ, được rồi, tốt quá.
Bởi vì, anh thấy chỗ đó chứ?
- Vâng. - Có thấy biển hiệu "Rib Tips" không?
- Rib Tips. - Ừm. Mẹ kiếp.
Anh không muốn đi theo lối đó đâu.
Không biết mấy người này có biết Commodores không.
Anh sẽ đi xuống hết khoảng nửa dãy phố...
và anh sẽ thấy một Torino không có bánh xe trên đó.
Bên trong Torino đó là Jackie, em họ của tôi.
Anh nói với anh ấy rằng anh là người của tôi, và anh bị lạc.
Anh ấy sẽ đảm bảo rằng anh sẽ đến nơi anh sẽ đến.
Vì tôi cũng không biết đường. Đây không phải là khu phố của tôi.
Tôi đến từ phía tây Chicago, chỉ đến đây để nghỉ hè thôi.
Cảm ơn rất nhiều. Đúng là sự trợ giúp tuyệt vời.
- Em yêu? - Ừm.
Còn nhớ hồi ở trường đại học...
lúc chúng ta lái xe xuống Fort Lauderdale trong chiếc Austin-Healy của anh.
Lâu quá em quên mất rồi.
Còn nhớ chúng ta đã làm gì trong xe không?
Cũng may là chúng ta không gặp tai nạn.
Có muốn hồi tưởng lại kỷ niệm đẹp không?
Có nghiêm túc không vậy?
- Không. - Tại sao không?
Bởi vì, đó là lý do tại sao.
Các con đã ngủ rồi mà.
Hãy đợi cho đến khi đến nhà nghỉ đã.
Được rồi, chúng ta sẽ đợi. Anh phải tìm nơi tốt nhất trên đường.
Em có muốn gục đầu vào lòng anh không?
Không phải chuyện anh đang nghĩ đâu!.
Tay lái. Để anh giữ cái này.
Đây rồi, cứ nằm theo cách của em.
No comments yet. Be the first to leave one.