ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
NA-UY TUYÊN BỐ TRUNG LẬP KHI THẾ CHIẾN THỨ HAI NỔ RA.
THUỴ ĐIỂN CUNG CẤP 85% QUẶNG SẮT MÀ NGÀNH CÔNG NGHIỆP VŨ KHÍ ĐỨC SỬ DỤNG.
QUẶNG ĐƯỢC VẬN CHUYỂN BẰNG TÀU HOẢ QUA BIÊN GIỚI VÀ RA KHỎI NARVIK.
VƯƠNG QUỐC ANH COI VIỆC CHẶN NGUỒN QUẶNG LÀ VIỆC TỐI QUAN TRỌNG.
NGÀY 08/04/1940, LỰC LƯỢNG HẢI QUÂN ANH KHAI THÁC VÙNG BIỂN NA-UY.
NGƯỜI ANH VÀ ĐỨC QUỐC XÃ CÙNG VẬN CHUYỂN QUẶNG Ở NA-UY
CUỘC CHIẾN GIÀNH QUẶNG SẮT NHỮNG NGÀY DỮ DỘI Ở CẢNG NARVIK
HÔM ĐÓ, MỘT ĐỘI LÍNH NA-UY ĐƯỢC ĐIỀU ĐỘNG ĐẾN NARVIK LÀM ĐỘI BẢO VỆ TRUNG LẬP
HỌ KHÔNG BIẾT SỰ TRUNG LẬP CỦA NA-UY ĐÃ BỊ PHÁ VỠ
Cậu ngửi thấy không?
Có, giờ thì tôi thấy rồi!
- Thấy gì? - Cái mùi đó.
Nước biển sao?
Không chỉ mùi biển.
Cậu không ngửi thấy sao?
Không.
Cậu không phải dân địa phương.
Là mùi quặng. Quặng sắt đấy.
Mùi của tiền.
Binh sĩ tập trung.
Các lệnh nghỉ phép bị bãi bỏ.
Đội trưởng?
Hôm nay là sinh nhật con trai tôi.
Tất cả mọi người phải về trại.
Hạ sĩ, đúng nửa đêm phải quay lại.
Cảm ơn, Thiếu tá.
Cầm lấy cái này.
Sao cậu làm được như vậy?
- Tôi không phải lừa. - Đừng bắt tôi ra lệnh.
Gửi lời chào Bjorg giúp tôi.
Bjorg á?
Cậu biết mình là ai chứ?
Tới đây!
Quặng của chúng ta…
chứa nhiều sắt hơn mọi loại quặng.
Đó là lý do nó đang được săn lùng trên khắp thế giới.
Hôm nay, khi chúng tôi giới thiệu dự án cho bến quặng mới,
mọi người có thể tự mình thấy,
có phần cho tất cả mọi người.
Tôi có thể đảm bảo điều đó.
Ngành công nghiệp Đức và Anh
có một điểm chung với Narvik nhỏ bé của chúng ta ở đây.
Mọi người đều thu được lợi lớn từ sự yên bình
- và an ninh ở bến cảng của chúng tôi. - An ninh của bến cảng.
- Chúng tôi mừng vì điều đó. - Và…
Nhưng thật không may, tôi nhận thấy một số tàu,
của cả người Đức và người Anh đã bị đánh chìm
- …sau khi rời khỏi cảng. - Xin thứ lỗi.
Việc này ảnh hưởng tới tất cả chúng ta.
Vì có mặt ở đây ngày hôm nay có đại diện chính quyền của cả Anh và Đức,
tôi đề nghị quý vị bàn bạc với chính phủ của mình về một thỏa thuận
đảm bảo việc đi lại an toàn cho tất cả các con tàu
- của mọi quốc gia. - Bàn bạc với chính phủ
để đảm bảo an toàn cho các con tàu.
…để quặng được vận chuyển an toàn.
Chà…
Thị trưởng của cô đề cao tôi quá rồi.
Lãnh sự Wussow.
- Cạn ly! - Để tôi rót rượu cho ngài!
Uống vì Narvik!
Lãnh sự Ross.
Cạn ly!
Uống vì Narvik!
- Vì Narvik! - Vì Narvik!
Hansen gửi lời chào đấy!
Gửi lời chào lại giúp tôi.
Giờ anh xong việc rồi đúng không?
Sắp rồi.
Hôm nay bọn anh được điều tới đây.
- Họ có nói lý do không? - Có.
Tất nhiên là để anh được gần em rồi.
Xin chào! Chúng ta phải phục vụ đấy!
Được rồi.
Có người sẽ rất vui khi thấy anh.
Vậy sao? Nó đâu rồi?
Ở bên ngoài cùng với bố anh.
Ingrid?
Đêm nay anh phải quay về.
- Chừng nào em xong việc anh mới được đi. - Vậy thì nhanh lên.
Cháu sẵn sàng chưa?
Thêm một lần nữa.
Xem ai tới kìa!
Bố!
Chào con!
Chào con…
- Con nặng như năm tuổi vậy. - Con sáu tuổi rồi.
- Con sáu tuổi sao? - Vâng.
Cái này chắc là dành cho con rồi.
Một cái đầu máy xe lửa!
Đầu máy xe lửa.
Con khỏe chứ?
Con khỏe.
Đưa bố xem nào.
- Có đẹp không? - Có ạ.
Thêm trà chứ, thưa Lãnh sự?
Không, cảm ơn cô.
Cho phép tôi hỏi, Lãnh sự Đức có chia sẻ suy nghĩ gì về bài phát biểu
từ thị trưởng của cô không?
Với tôi sao?
Không. Ngài ấy yêu cầu tôi phiên dịch,
chỉ có vậy thôi.
Đáng lẽ không nên nghe theo mọi yêu cầu của ông ấy, thưa cô.
Tin tôi đi, đó không phải cách tốt nhất để đối đãi với người Đức.
Chúng tôi đối xử với mọi khách hàng như nhau, thưa ngài Ross.
- Tất nhiên rồi. - Vâng, đúng vậy.
Gunnas quay về rồi à?
Chỉ được tối nay thôi. nên tôi tới hỏi xem liệu có thể…
Các nguồn tin uy tín ở London đã thông báo cho Reuters
rằng việc khai thác ở vùng biển Na-uy đã hoàn thành sau một tiếng,
mà không có bất kỳ bên nào khác tham gia.
May mà chúng ta có người Anh.
Suốt từ chiều đến đêm, có báo cáo về việc ba tàu Đức
bị phóng ngư lôi ngoài khơi bờ biển Na-uy.
Cả hai bên tham chiến đều…
Phải có ai đó ngăn chặn đám Hitler đó lại.
Đây là bản tin mới.
Thằng bé muốn xây cho xong, anh không nỡ…
- Được rồi. - Chào anh.
Bố sẽ đưa Ole đi ngủ.
Cảm ơn bố.
- Chúc bố ngủ ngon. - Chúc ngủ ngon.
Chúc bố ngủ ngon.
Mà này, như đã nói với Ingrid,
bố rất sẵn lòng đóng một chiếc giường tầng.
Chúc bố ngủ ngon.
- Ngủ ngon. - Chúc bố ngủ ngon.
Này.
- Một tiếng nữa anh phải đi. - Em biết.
Em biết. Mình có thời gian mà.
Bố là người nhắc tới giường tầng mà.
Gunnar?
- Anh có nghe thấy không? - Không.
Không. Em không biết anh gặp rắc rối cỡ nào đâu.
Đáng lẽ anh phải quay lại từ bốn tiếng trước.
Anh không thể trách em được.
- Khi nào anh về? - Tối nay.
Trừ khi anh bị bắt.
Anh yêu em.
Bảo trọng nhé.
Thưa Đại tá.
Sao cậu chưa mang vũ khí?
Tôi đã…
Tôi đã xin nghỉ phép.
Tôi phải bảo vệ thị trấn với thứ này sao?
Những con tàu của chúng ta đã bị đánh chìm rồi.
Thuỷ quân lục chiến lảng vảng khắp bến cảng.
Tối nay, các tàu chiến của Đức đã đi qua pháo đài Oslofjord,
sau khi giao tranh với các trận địa pháo,
và tiếp tục tiến về phía trước.
Trong khi chiến đấu với các pháo đài, tàu chiến của Đức
cũng đã tiến vào Berge, hiện nơi đây đã bị chiếm đóng.
Một con tàu đã tiến vào Narvik,
có vẻ như vừa kết thúc cuộc chiến với các tàu chiến Na-uy,
và đổ bộ một lực lượng nhỏ hơn.
Hiện chưa có tin tức gì thêm.
Thực sự đã có tàu bị chìm sao?
- Magne? Quân khí của tôi đâu? - Sao cơ?
Quân khí của tôi đâu?
Ở trại đóng quân rồi.
Giữ nguyên vị trí và đợi lệnh.
Rút lui đi!
Nếu không chúng tôi sẽ bắn!
Không đời nào có chuyện đó!
- Anh làm gì vậy? - Tôi đi chung.
Không! Tôi sẽ đi một mình.
Sốc lại tinh thần đi.
Nhiều người đã thiệt mạng.
Có nhất thiết phải như vậy không?
Chúng tôi đã cảnh báo các con tàu.
Họ cự tuyệt việc đầu hàng.
Chúng tôi đã tiếp quản mọi thị trấn ở Na-uy.
Không có lối thoát đâu.
Tôi tưởng rằng anh…
đã chấp nhận một thoả thuận. Hay là do tôi hiểu nhầm?
Đưa cho tôi.
Không thể tin được!
Lùi lại!
Đại tá, việc này vi phạm…
Tôi không thể để thị trấn nổ tung thành từng mảnh.
Chúng ta không đánh trả sao?
Cứ để họ chiếm đóng như vậy sao?
Giờ chúng ta đi đâu đây?
Được rồi. Rẽ trái ở đây nào các cậu.
Chúng ta không về trại sao?
Không đời nào có chuyện đó.
Không về sao?
Có chuyện gì vậy?
Tôi về đây.
Chúng ta đi đâu vậy?
Biết người Đức làm gì với tù binh không?
Chúng bắn họ.
Magne!
Cậu làm gì vậy?
Cậu là người lính cơ mà.
Xin thứ lỗi?
Ồ, ngài phải đi bằng cửa chính.
Tôi không thể đi qua cửa đó nữa, tôi xin lỗi.
Có chuyện gì vậy?
Xin cô, đây là việc khẩn cấp.
Đây là vấn đề sống còn.
No comments yet. Be the first to leave one.