ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
RAFE. RAFE.
Anh sẽ làm chứ, Rafe? Anh đã hứa với tôi rồi.
Tôi sẽ làm.
Tôi không sợ cái chết.
Câu anh nói với tôi là gì nhỉ?
"Thật tệ hại khi phải sợ hãi những điều tất yếu."
Đúng. Ai nói câu đó?
Một kẻ không phải đối mặt với cái chết.
Lời khuyên đó hay đấy,
nhưng khó mà làm theo được.
Xin lỗi.
Anh đang làm cái quái gì thế, Covington?
Anh không được tự ý mở cửa phòng thuyền trưởng khi chưa được phép.
Và anh tuyệt đối không được bước qua ngưỡng cửa đó.
Tôi sẽ đánh cho anh thừa sống thiếu chết vì những gì anh đã làm với Charles Rodney.
Charles Rodney đã nhận lấy kết cục xứng đáng.
Rafe, thôi nào. Chúng ta phải đi thôi.
Mũi Mendocino đang tới gần. Chúng ta phải nhổ neo thôi.
Nổi loạn.
Nổi loạn. Cái giá phải trả cho việc đó là gì?
Treo cổ.
Tôi nghĩ tốt hơn là đừng để bị bắt.
Anh ăn mặc như một con gà trống đang đi dự hội chợ thu hoạch vậy.
Có mỗi cái áo sơ mi cũ.
Hắn bỏ chạy và để lại cả một rương đầy vàng.
- Số còn lại đâu phải tiền lương. - Thì sao nào?
*
* Chưa từng thấy cô gái nào *
* xinh đẹp như cô nàng *
* tôi gặp ở vùng quê ấy *
Tập bắn bia một chút ở đây nào.
Dùng thứ đó mà bắn họ thì chỉ làm họ nổi giận thêm thôi.
Một phát là đủ. Chúng chỉ là lũ bò rừng thôi mà.
Chà, chúng sẽ sớm biến mất thôi.
Biến mất? Chúng đông như kiến cỏ trên lưng một con bò đực ấy chứ.
Mười năm nữa, chúng sẽ chẳng còn là gì ngoài một ký ức.
Một gã Pháp, một gã Đức và một gã Ireland vào quán rượu và gọi rượu whiskey.
Đồ uống được mang ra, và trong mỗi ly đều có một con ruồi.
Gã Pháp nói: "Lạy Chúa! Tôi không thể uống thứ này."
Gã Đức thì búng con ruồi ra khỏi ly whiskey rồi uống cạn.
Gã Ireland chộp lấy con ruồi,
hắn lật ngược nó lại và nói: "Nhả ra!"
"Nhả ra!"
Anh định ở lại đây bao lâu?
Bao lâu tùy thích. Còn anh, J.T.?
Bao lâu tùy thích. Tôi nợ Charlie điều đó.
Còn anh thì sao, chú yêu tinh?
Nhờ vào người bạn trung thực của chúng ta đây, tôi vẫn thiếu một chút tiền.
Mấy mỏ vàng ở Montana vẫn đang vẫy gọi tôi.
Tôi rất cảm kích tấm lòng của anh.
Chà, tôi hy vọng anh sẽ tìm thấy hũ vàng của mình, Rock.
Mong rằng những điều anh thấy đều là tốt đẹp,
và mong Chúa giúp con đường trước mắt anh được bằng phẳng.
Hẹn gặp lại ở Wyoming để cùng ăn ngỗng Giáng sinh.
Đây có phải là trang trại Rodney không?
Bốn mươi ngàn mẫu Anh do Charlie mua lại từ tù trưởng người Sioux - Red Cloud.
Nhưng cũng gần tới nơi rồi.
Này, bà Rodney kia, bà ta chẳng phải là một người nội trợ giỏi, đúng không nhỉ?
Anh bắt đầu làm việc ở đây đi, J.T. Tôi sẽ quay lại sau.
*
Tôi có thể giúp gì cho ông, người bạn?
Tôi muốn mua một số nhu yếu phẩm.
Mười pound mỗi loại thịt xông khói, đậu, bột mì và cà phê.
Một pound mỗi loại đường, muối, thịt khô.
Và một ít thuốc lá sợi.
Ông định đi xa hay ở lại lâu?
Đó là mẫu Centennial mới phải không?
Vâng, thưa ông.
Súng trường đòn bẩy cỡ lớn đầu tiên của Winchester.
Khẩu carbine đó cỡ 45-60,
có bộ thu nhận màu vỏ ốc và được khắc theo yêu cầu của nhà máy.
- Đặt hàng đặc biệt à? - Ừ.
Nhưng người đặt hàng đã chết trước khi súng về tới nơi.
*
Ba mươi hai đô la.
Hẳn là gã đó đã kiếm được chút tiền.
*
"Bản sonata Ánh trăng."
Trông ông không giống một người biết về Beethoven.
Tôi không biết. Mẹ tôi thường chơi bản đó.
Thật sao?
Trông tôi không giống một người đã từng có mẹ à?
Chắc là tôi đã hơi trịch thượng. Đúng vậy.
Tôi đọc được ở đâu đó rằng Beethoven thường mặc quần áo...
Cho đến khi chúng rách nát và tự rơi khỏi cơ thể ông ta.
Ông biết đọc. Lại thêm một điều bất ngờ nữa.
Thậm chí còn biết viết một hai chữ... mấy chữ ngắn thôi.
Một người hóm hỉnh. Ở vùng này thật hiếm thấy.
Hiếm như phụ nữ bướng bỉnh vậy, tôi đoán thế.
Và tôi đoán ông thích những người phụ nữ dốt nát và phục tùng hơn.
Vâng, thưa bà.
Chà, ông cũng khá thú vị, ông...
Rafe Covington, thưa bà. Ann Rodney.
Ông Covington?
Bà Rodney,
chồng bà đã gửi tôi đến đây.
Chồng tôi đã qua đời hơn một năm nay rồi.
Chắc là ông nhầm rồi.
Chắc là vậy.
Tôi có thể tìm đồ uống ở đâu?
Quán rượu của Bruce Barkow, quán The National.
Tôi sẽ quay lại lấy số nhu yếu phẩm đó trong một hoặc hai ngày tới, cảm ơn bà.
Chào bà.
Chào ông.
Chà, hắn ta quả là một kẻ thú vị.
Hắn nên đi tắm thì hơn.
Ông dùng gì? Tôi có những lựa chọn nào?
Tôi có whiskey, whiskey và...
Whiskey. Ông nắm bắt nhanh đấy.
Vì Charles Rodney.
Cầu cho ông ấy được yên nghỉ.
Amen.
Vâng, thưa ông. Một người đàn ông tốt.
Cảnh sát trưởng Moncrieff. Đồng thời là thẩm phán hòa giải.
Cả hai chức danh này đều đang rất hiếm ở vùng này.
Rafe Covington.
Hân hạnh.
Tôi đã lâu rồi không nghe thấy cái tên Rodney...
được nhắc tới ở quanh đây. Một kết cục buồn.
Ông thường đi lại con đường Wind River đó chứ?
Ông có bắt được chúng không?
Không, thưa ông. Thậm chí không tìm thấy xác của Charlie tội nghiệp.
Lũ khốn đó đã mang ông ấy đi như một đàn quạ vậy.
Tôi đã tận mắt chứng kiến tất cả.
Tôi rất tiếc khi nghe điều đó.
Tại sao?
Chắc hẳn việc đó đã làm ông rất đau buồn.
Đi ngay!
Ông muốn tìm người đưa thư, thợ cắt tóc hay người mai táng?
Thợ cắt tóc.
Một gương mặt mới trong thị trấn...
chắc chưa có thư từ gì đâu.
Chà,
thợ cắt tóc... đang ở trong đó.
Cạo râu và tắm rửa. À, cạo râu trước đã.
Chẳng ích gì nếu làm máu dính khắp người khi vừa tắm sạch.
Theo dõi người khác là không lịch sự đâu.
Joe. Wylie.
Tôi là Joe Gill.
Tôi từng làm việc cho Charles Rodney, ông ấy là một người rất tuyệt vời.
Tôi ước gì mình đã ở đó cùng ông ấy trong chuyến đi đó.
Mọi chuyện có lẽ đã khác.
Ông ấy định đi đâu?
Ông ấy không đi đâu cả.
Ông ấy đang trên đường trở về từ San Francisco. Việc kinh doanh thôi.
Xin lỗi.
Về cái ngày kinh khủng đó trên con đường Wind River,
nhóm cướp người Sioux đó đông bao nhiêu người?
Tôi không nhớ rõ. Năm người.
Sáu người thì phải.
Rodney đã mặc đồ gì?
Ông ta mặc đồ gì ư?
Ông nghe tôi nói rồi đấy.
Chuyện đó thì có ích gì chứ? Chuyện đã từ một năm trước rồi.
Chẳng có ích gì cả, vì ông là một kẻ nói dối.
Nói lại lần nữa xem.
Này, này, này, này.
Không cần phải thù địch ở đây. Chúng ta đều là bạn cả.
Đi thôi, Snake.
Snake!
Đi đi, biến khỏi đây ngay.
Tôi xin lỗi vì chuyện đó, ông Covington.
Tại sao ông lại phải xin lỗi?
Tôi không muốn ông nghĩ thị trấn này là một nơi không thân thiện, tôi đoán vậy.
Tôi là, ừm, Bruce Barkow.
Chà, tôi thích những thị trấn thân thiện. Tôi tin là mình sẽ ở lại đây.
- Tốt. -
Tốt thật.
Chuyện này chưa kết thúc đâu, nhóc. Không, chưa đâu.
Tôi có thể đi cùng ông không?
Tôi có lựa chọn nào khác sao?
Có vẻ như ông đang tìm kiếm rắc rối thì phải, ông Covington.
Không hẳn vậy. Ồ, thế à?
Chà, gã mà ông vừa đối đầu ở trong thị trấn đó,
Snake Corville.
Thì sao?
Và tôi chưa từng thấy ai đối đầu với hắn mà có thể bình an vô sự rời đi cả.
Charles Rodney không phải bị nhóm thổ dân Sioux sát hại.
Chà, nếu bọn thổ dân không giết ông ấy, thưa ông Covington,
thì ông ấy chết thế nào?
Ồ, là như thế đó.
Khoan đã, cậu trai.
Cậu biết tiếng Sioux à? Sao cậu biết được?
Đó là thiên bẩm. Nói gì đó thân thiện đi.
Từ từ, từ từ thôi.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Ổn cả rồi.
Trời đất ơi.
- Chúng ta nên chuồn thôi. - Phải nẹp chân cho cô ấy đã. Gãy rồi.
Đó không phải là một cô gái thổ dân bình thường đâu.
Cậu thấy dấu vết trên người cô ấy không? Cô ấy là con gái tộc trưởng, chúng ta nên đi thôi.
Đi vót mấy cái nẹp đi, Joe.
Nếu họ bắt được chúng ta ở đây với cô ấy,
họ sẽ lột da và làm thịt khô chúng ta mất...
Rồi treo chúng ta lên cây sung gần nhất.
Từ từ nào. Suỵt, suỵt, suỵt.
Vâng, cảm ơn lòng tốt của các anh.
Các anh đã bắt được con vật đi lạc của chúng tôi. Trói nó lại đi, anh Luke.
Tự đi mà bắt đàn bà của mình.
Chúng tôi đã chọn cô này cho riêng mình rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.