ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Lawrence Xứ Ả Rập
CẢNH BÁO - NGUY HIỂM
Anh ấy là người phi thường nhất mà tôi biết.
Ông thân với anh ấy chứ?
Tôi biết anh ấy thôi.
Nghĩa tử là nghĩa tận.
Nhưng liệu anh ấy có thực sự xứng đáng
với một vị trí ở đây?
Tướng Allenby, ông nói đôi điều về ngài Lawrence được không?
Sao, nói thêm nữa à?
Cuộc nổi dậy ở sa mạc...
đóng vai trò quan trọng trong chiến dịch Trung Đông.
Vâng, thưa ông, nhưng còn Đại tá Lawrence?
Không. Tôi không biết nhiều về anh ấy.
Ông Bentley, ông đã đưa mọi thứ mình biết về Lawrence đến mọi người?
Phải, đó là vinh dự cho tôi khi quen biết anh ấy.
Và khiến anh ấy nổi tiếng trên toàn thế giới.
Anh ấy là nhà thơ, học giả và là một chiến binh dũng mãnh.
Cám ơn ông.
Hắn cũng là kẻ phô trương trơ trẽn nhất kể từ sau Barnum và Bailey.
Này ông. Ông là ai?
Tên tôi là Jackson Bentley.
Dù ông là ai đi nữa, tôi nghe thấy ông nói câu vừa nãy và tôi kịch liệt phản đối.
- Ông ấy là người tuyệt vời. - Ông biết ông ta à?
Không, tôi không thể nhận là biết ông ấy.
Tôi đã vinh dự được bắt tay ông ấy ở Damascus.
Biết anh ta? Tôi chẳng biết gì.
Anh ta làm một chức nhỏ dưới quyền tôi ở Cairo.
Michael George Hartley.
Căn phòng này bé tí, tối tăm và bẩn nữa.
Đúng thế.
Ở đây chúng ta không vui chút nào.
Tôi thì có. Nó vẫn tốt hơn một con hào nhỏ, tối và bẩn.
- Vậy giờ anh vương giả quá rồi. - Đúng thế.
William Potter mang báo đến rồi đây.
- Của anh đây, anh bạn. - Cám ơn.
Anh có muốn dùng một điếu của Hạ sĩ Hartley không?
- Có à? - Tất nhiên.
Mục tin chính.
Nhưng tôi cá là nó không được nhắc đến trên tờ The Times .
"Các bộ tộc Bedouin tấn công pháo đài Thổ."
Tôi cá là không ai ở Sở Chỉ huy trên kia biết việc này xảy ra.
Dù nó có xảy ra, họ cũng không quan tâm. Để tôi châm lửa cho.
- Anh Lawrence? - Vâng.
- Giấy báo đây, sếp. - Cám ơn.
Anh cứ hay chơi dại. Anh đâu phải mình đồng da sắt.
Michael George Hartley, anh đúng là triết gia.
Và anh là gã gàn dở!
- Đau quá trời! - Dĩ nhiên, đau lắm.
Vậy thủ thuật là gì?
William Potter, thủ thuật là không bận tâm đến cơn đau.
Nhân tiện, nếu Đại úy Gibbon hỏi thăm tôi,
bảo là tôi đi gặp Tướng quân nhé.
- Anh ta đúng là gàn dở. - Anh ta không sao đâu.
Lawrence này.
Gì vậy?
Anh phải...
Anh có hay đội mũ trong phòng ăn không?
Luôn luôn.
Lẽ ra anh phải trực chứ nhỉ? Anh đi đâu đấy?
Freddie, đừng bàn công việc khi ở phòng ăn.
Thật ra, tôi đến nhập hội với Tướng quân.
Tôi không nói với tư cách cấp trên, mà với tư cách là cán bộ phòng ăn.
Chúng tôi không muốn lính trực vào đây.
Anh đi đâu thế?
Phải nói rằng, Lawrence…
- Xin lỗi. - Anh là một gã hề, Lawrence.
Người nào cũng huấn luyện sư tử thì sao được.
Xin lỗi.
Đó là một âm mưu, Dryden.
Và tôi không hề có ý định cho một tên trung úy kiêu ngạo, dốt nát
chế nhạo chỉ huy của mình
rồi ung dung ra đi.
Anh ta đi khỏi đây, thì cũng đâu phải mất mát gì lớn.
Đừng viện cớ đó, Dryden. Có một nguyên tắc ở đây đấy.
Đúng thế.
Anh ta chẳng có tác dụng gì ở Cairo.
Anh ta có thể đến Ả Rập. Anh ta rành chuyên môn, thưa ngài.
Ý ông là rành sách vở chứ gì.
Tôi đã phái Đại tá Brighton sang đó. Ông ấy là quân nhân.
Nếu Brighton nghĩ cần thêm vũ khí hạng nhẹ, ta sẽ gửi sang.
Ông còn muốn gì nữa?
Sẽ không có thắc mắc gì về việc Trung úy Lawrence
làm cố vấn quân sự.
Chúa ơi, tôi hi vọng là không.
Chỉ là Văn phòng Ả Rập muốn đưa người của họ vào vùng chiến địa để…
Để làm gì?
Để ta đưa ra đánh giá về tình hình.
Nói cho ông biết, tôi và cộng sự đã xét đến ý kiến rằng
bỏ thời gian cho bọn Bedouin thật là phí phạm.
Đó là đất nước của lũ trộm cừu.
Họ đã tấn công Medina.
Và quân Thổ đã đánh họ tan tác.
Ta không biết chuyện đó.
Chúng ta biết là bọn họ không hiểu đâu. Việc bé xé ra to, chuyện cỏn con.
Theo ý tôi, toàn bộ màn kịch đánh đấm này chỉ là chuyện ngoài lề.
Cuộc chiến thực sự là chống lại bọn Đức, không phải bọn Thổ.
Không phải ở đây, mà là mặt trận phía Tây, trong hào rãnh.
Quân đội Bedouin hay gì đó của ông
là việc còn nhỏ hơn cả việc bên lề nữa.
Việc vĩ đại luôn bắt đầu từ việc nhỏ, thưa ngài.
Văn phòng Ả Rập muốn một việc vĩ đại ở Ả Rập?
Nếu họ đánh người Thổ, liệu họ có ngồi yên để ta cai trị khi chiến tranh kết thúc?
Văn phòng nghĩ nhiệm vụ lúc này là phải giành chiến thắng, thưa ngài.
Khỏi nhắc nhiệm vụ của tôi, ông Dryden.
- Lawrence, thưa ngài. - Cho vào.
Xin chào ngài.
Giơ tay chào.
Nếu anh không tuân lệnh, tôi sẽ bắt giữ anh.
- Đó là phong thái của tôi. - Cái gì của anh?
Phong thái của tôi. Có vẻ bất tuân, nhưng thực ra không phải.
Tôi không hiểu là anh có thái độ kém hay anh kém hiểu biết.
- Tôi cũng không hiểu nổi thưa ngài. - Im đi.
Văn phòng Ả Rập nghĩ anh có ích cho họ ở Ả Rập.
Tại sao à? Tôi không biết.
Anh còn không thể nghiêm túc làm các nhiệm vụ hiện tại.
"Tôi không biết đánh đàn,
nhưng tôi có thể gây dựng một đất nước vĩ đại từ thành phố nhỏ."
- Cái gì? - Themistocles, thưa sếp.
Một triết gia Hy Lạp.
Tôi biết anh là người có học vấn. Hồ sơ của anh ghi vậy.
Anh là loại người tôi không thể chịu được, Lawrence.
Nhưng tôi cho là mình có thể sai.
Được rồi, Dryden. Ông có thể dùng anh ta trong sáu tuần.
Ai biết được? Biết đâu nó sẽ rèn cho anh ta trưởng thành lên! Vào đi.
Gì thế, Hallon?
Tối mai, đoàn hộ tống sẽ đến Port Said.
- Chắc chắn chứ? - Vâng, thưa sếp.
Có vẻ như không có pháo binh, thưa sếp.
Nhưng phải có pháo binh chứ!
Thưa ngài, đây là vấn đề về chuyến đi.
Anh ta phải đến Yenbo, tìm người dẫn đường, tìm quân Ả Rập và quay về.
Anh ta không thể làm việc đó trong sáu tuần.
- Thế thì hai tháng. - Ba.
Được rồi, ba.
Giờ ông để tôi làm việc nhé, ông Dryden?
Cám ơn ngài.
Thưa sếp, tôi muốn nói rằng tôi rất biết ơn về việc này.
Im đi và ra ngoài.
Thưa sếp?
Sao tôi có thể ra trận mà đếch có pháo binh chứ?
- Sao ông làm được vậy? - Nên hỏi vì sao tôi phải làm việc đó.
- Tôi là người hợp với công việc đó. - Tôi không chắc thế đâu.
Tất nhiên là tôi hợp với việc đó. Nhân tiện, việc đó là gì vậy?
Tìm Hoàng tử Feisal.
Tốt. Tìm ra rồi sao nữa?
Tìm hiểu xem ông ta là loại người thế nào.
Tìm hiểu kế hoạch của ông ta. Không phải các kế hoạch nhất thời nhé.
Đó là việc của Đại tá Brighton, không phải của anh.
Nghĩa là tất cả các kế hoạch của ông ta ở Ả Rập.
Cái này mới đấy.
Họ đang ở đâu?
Bất cứ nơi nào trong vòng 300 dặm quanh Medina.
Họ là dân Hashemite Bedouin.
Một ngày họ có thể vượt qua 60 dặm sa mạc.
Cám ơn. Chuyện này sẽ vui đây.
Lawrence, chỉ có hai loại này thấy vui khi ở sa mạc.
Người Bedouin và thánh thần. Anh không phải họ. Hãy nghe tôi.
Với người thường, nó như một lò lửa nóng cháy da.
Không, Dryden.
Sẽ rất vui cho xem.
Định nghĩa "vui" của anh thật là quái đấy.
Ở đây anh có thể uống.
Một cốc thôi.
Anh không uống à?
Không.
Anh uống thì tôi mới uống.
Tôi là dân Bedu mà.
Này, thực sự...
anh là sĩ quan người Anh à?
Phải.
Từ Cairo?
Đúng.
- Anh không đi đường bộ từ Cairo đó chứ? - Không.
Tạ ơn Chúa. Tận 900 dặm cơ mà. Tôi đi bằng thuyền.
Còn trước đó?
Từ Anh quốc à?
Phải.
Thật à?
Từ Oxfordshire.
Đó là một vùng quê cằn cỗi hả?
Không.
Một vùng quê phì nhiêu. Người dân thì phì nộn.
Anh đâu có béo?
Đúng thế.
Tôi khác.
Đây.
Cầm đi.
Tôi đưa anh đến gặp Ngài Feisal trước, sau đó hẵng đưa nó cho tôi.
Giờ cứ cầm đi.
Thức ăn Bedu.
Ngon đấy.
Nữa không?
- Bedu kìa. - Ở đâu?
Từ đây đến doanh trại của Ngài Feisal
- là vùng Harith. - Vâng, tôi biết.
- Tôi không phải dân Harith. - Vâng.
Hazimi, dân Beni Salem.
Giữ chắc chân phải. Kẹp lấy nó bằng chân trái.
Khi chuẩn bị xuất phát,
No comments yet. Be the first to leave one.