Astérix et Cléopâtre
ആദ്യത്തെ 195 വരികൾ.
Khoảng hai ngàn năm trước, trong thời Nữ hoàng Cleopatra của Ai-cập,
người Ai-cập thường nói chuyện như thế này:
Thứ ngôn ngữ này hơi khó hiểu.
Và vì thế, cuốn phim bạn sắp xem đã được chuyển sang Anh ngữ.
Tuy nhiên, do kỹ thuật chuyển âm còn chưa hoàn chỉnh lúc này,
bạn có thể nhận ra sự mấp máy môi không luôn luôn hoàn toàn đồng bộ...
với lời được nói ra.
Và bây giờ, sau vài lời dẫn giải lý thú này,
chúng tôi...
xin hân hạnh...
được giới thiệu...
một vở kịch lịch sử lớn.
Astérix và Cleopatra
Tôi tự mình buộc phải can dự chuyện này,
và tôi nói dân Ai Cập chúng tôi, là hậu duệ của một nước lớn,
đã xây những công trình đáng hãnh diện... À, đây thật không đẹp khi có vụ này!
Nó là một sự sỉ nhục, điều tức cười! Rất kỳ cục! Hoàn toàn ngu xuẩn!
Chẳng còn gì để nói thêm, trừ phi phải nói rằng sự ổn định của ngài đã kết thúc! Ôi, Caesar!
Nhưng nàng phải đối diện với sự thật, Nữ Hoàng ạ, là Ai Cập đã đi vào quá khứ rồi.
Dân tôi đã xây các kim tự tháp, Tháp Linh Hồn và đền đài, cột tháp Obelisk!
- Đã lâu lắm rồi, Nữ hoàng yêu quý Cleopatra của tôi! - Đủ rồi!
Tôi, Cleopatra, sẽ chứng minh rằng dân tộc tôi không đi vào quá khứ. Trong đúng 3 tháng,
tôi sẽ cho xây một lâu đài nguy nga tráng lệ cho ngài, ngay tại đây, vùng Alexandria này.
Vậy thì hay lắm! Nếu nàng thắng cuộc, ta sẽ phải nhìn nhận với nàng...
rằng dân tộc Ai Cập vẫn còn sức mạnh.
Nàng là một cô gái dễ thương - dễ thương thật. Nhưng phải cái dễ... nổi đóa.
Cái mũi đó cũng đẹp đấy chứ.
- Edephus! - Dạ, thưa Nữ hoàng!
Ta triệu ngươi đến đây vì ngươi là kiến trúc sư giỏi nhất tại Alexandria,
chứ không phải vì có nhiều lời đồn, rằng các kiến trúc ngươi rất hay bị sụp đổ.
Chúng là những điều cho những ai không sống trong đó chế nhạo ngươi.
Dạ, thưa ngài thấy đó, cái thần muốn xây là những kim tự tháp.
Im miệng! Ngươi có 3 tháng để cải thiện. Ngươi sẽ phải xây...
một lâu đài nguy nga tráng lệ ở ngay Alexandria này cho Julius Caesar.
- Cái gì, có 3 tháng thôi sao? - Nếu thành công, ngươi sẽ được phủ vàng.
Nếu không, ta sẽ phải cho ném ngươi vào hầm cá sấu. Đi đi!
Ba tháng! Vậy tôi phải tìm người có phép thần giúp tôi mới được.
Một người thần thông! Ồ, tôi hiểu rồi! Tôi biết người ấy rồi!
- Tôi bằng lòng dạy cho nó cách mang những tấm bia. - Thế còn một con lợn lòi lúc này thì sao?
- Tôi có thể tìm Đạo sĩ Getafix ở đâu? - Trên cái cây kia, đang hái dây tầm gửi.
Getafix!
Thật là một sự ngạc nhiên thú vị!
Gặp ông bạn già yêu quý Edephus của tôi đi. Ông ấy là một kiến trúc sư từ Alexandria.
Thế này, tôi được lệnh phải xây một lâu đài cho Caesar trong vòng 3 tháng.
Nếu không làm, Cleopatra sẽ ném tôi nuôi cá sấu.
- Thịt cá sấu ăn có ngon không, Asterix? - Im đi!
Mà nếu ông không giúp, tôi sẽ chẳng bao giờ làm xong hết cả.
Giờ ông không phải khóc đâu, Edephus. Tôi sẽ trở về Ai Cập với ông.
- Tạ ơn thần Toutatis, tôi cũng đi! - Tạ ơn thần Toutatis, tôi cũng đi!
Chính miệng các anh, các anh nói thật đấy chứ?
- Chúng ta sắp vượt biển xa rồi, Dogmatix. - Anh không được đem nó theo!
Sao không, thưa ông Asterix?
Vì nó nhỏ quá để đi xa như vậy, ông Obelix ạ.
Vậy ông hãy đi chuẩn bị hành trang đi.
Ồ chắc rồi, tôi chỉ là người đi ké vào. Chẳng bao giờ có ai chịu nghe tôi cả.
Bằng hữu, xin chúc những gì may mắn nhất, và tôi hy vọng trời không sập trên đầu các bạn.
Giờ tôi sẽ ca một khúc tiễn biệt.
Ối!
Đồ man rợ!
Đó là tiếng tôi sủa, gâu, gâu. Chẳng lẽ bây giờ tôi sủa cũng không được à?
Được rồi, tên khờ, hãy đưa Dogmatix ra khỏi bao đi.
- Buông câu, kéo bao lên đi! - Kéo bao nặng lên!
Ở Ai Cập, chúng ta sẽ phải đương đầu với nhiều khó khăn.
Và... luôn luôn bị nguy hiểm gặp hải tặc.
Mình sẽ đối phó với bọn hải tặc, phải không Obelix?
Ồ, chắc rồi!
Có tàu đang đến phía bên phải!
Hải tặc! Hải tặc!
Ố hô, yoohoo! Đợi chút! Chúng tôi đang đến! Yoohoo!
Vậy được, tụi bay, đừng hèn nhát!
Mình sẽ sang thuyền chúng! Cắt họng chúng!
Mình sẽ moi ruột chúng, làm thịt chúng.
Mình sẽ ném chúng xuống tàu, dìm cho chúng chết hết.
Giống mọi lần nghe, tụi bay! Đợi tao ra lệnh thì qua tàu tụi nó.
- Đi, lên tàu tụi nó! - Có phải mày nói lên tàu tụi tao?
Ta sẽ đến với ngươi ngay đây.
Ta mong đã không để ngươi phải đợi.
Vậy không công bằng.
Có phải... Có phải mày nói sẽ lên tàu tụi tao?
Mày nói sẽ lên tàu tụi tao?
Obelix, lẹ lên!
Mau lên, chúng ta đi!
Đúng rồi Asterix! Nhưng vẫn còn một tên hải tặc trên kia!
Không, không!
- Mày nói lên tàu tụi tao? - Giống như các lần khác, tụi bay!
Và sau một đêm du hành êm thắm, không có chuyện gì xảy ra,
Con tầu đã đến đích của chuyến hải hành bình an này.
Ánh sáng gì ở chân trời vậy?
Đó là tháp Pharaoh, dùng để chỉ đường cho tàu vào cảng,
Chúng ta sẽ vào Alexandria ngày mai.
Một tháp để chỉ đường cho tàu vào? Mấy người Ai-cập họ điên rồi mà.
- Bồn tắm của Cleopatra! - Bồn tắm của Nữ hoàng Cleopatra!
Bồn tắm của Nữ hoàng Cleopatra!
Xà bông của Nữ hoàng Cleopatra!
- Xà bông của Nữ hoàng Cleopatra! - Xà bông của Nữ hoàng Cleopatra!
- Mãnh sư của Nữ hoàng Cleopatra! - Mãnh sư của Nữ hoàng Cleopatra!
Mãnh sư của Nữ hoàng Cleopatra!
Edephus xin được triều kiến.
Cho ông ấy vào!
Ồ, tâu Nữ hoàng! Đây là mấy người bạn của hạ thần từ xứ Gaul, một pháp sư cao tay,
và hai dũng sĩ, đã đến để giúp hạ thần.
Vậy, hãy tiến hành đi! Các ngươi thật ra không còn nhiều thời gian.
Nếu thành công, các người đều có vàng
Nếu không, tất cả các ngươi đều bị ném cho cá sấu ăn.
Và nhân đây, ta cảnh cáo ngươi rằng đối thủ Ardefus của ngươi không vừa ý...
vì ta đã chọn ngươi chứ không phải hắn, để xây lâu đài.
Và hắn ghen tị. Nếu ngươi muốn biết ta nghĩ gì,
- thì hắn muốn thấy ngươi tận cùng trong... - Một con cá sấu?
Đúng vậy. Bây giờ, đi đi!
Bà ấy tính khí xấu, nhưng lại có cái mũi quá đẹp!
Phải rồi, rất đẹp.
Bây giờ tôi sẽ dẫn các vị thăm cơ sở của tôi.
Đó là công trình của tôi. Tôi cũng thiết kế cái đó luôn.
Còn kia là một cái khác của tôi.
Cái đó cũng của tôi luôn.
- Còn đây là nhà tôi. - Tôi cũng có thể đoán được.
Cái cửa mắc dịch này bị kẹt, vì ẩm thấp.
Để tôi giúp ông một chút.
Không! Obelix!
Ồ đừng la anh ấy! Gỗ này hãy còn khô quá mà.
Chào mừng đến nhà tôi.
Làm ơn đi theo lối này!
Đến liền đi, Obelix!
Và đây là nơi tôi làm việc.
Thưa Ông Chủ, kiến trúc sư Ardefus đòi gặp ông.
- Đối thủ ta, dẫn đường ông ấy vào. - Tôi sẽ vào thẳng vấn đề.
Chúng ta hãy hợp tác xây lâu đài của Caesar.
Nếu thành công, mình chia đôi số vàng.
Nếu không, tự ông sẽ làm mồi cho cá sấu.
Nói cho ngay, không cần thiết phải cho hai người khi một người có thể làm một cách gọn ghẽ.
Tôi từ chối. Ông là người ác độc, một kẻ hai lòng. Con người ông là vậy đó.
- Bây giờ ông ra khỏi nhà tôi! - Ông sẽ hối tiếc về vụ này.
Ông cứ đợi đi, và sau này tôi sẽ thấy ông... trong bụng một cá sấu.
Á!
- Tôi sẽ đưa quý vị đến công trường. - Đúng đó Edephus, thật thú vị...
để xem cách làm việc của ông.
Dogmatix!
- Bọn họ có phải là nô lệ không vậy? - Ồ không, đó đều là nhân công tự do.
Mấy người Ai Cập này thật là điên.
Lúc này là giờ ăn trưa, xin mời đến xem bản thiết kế lâu đài.
- Tại sao hai người kia không dừng tay vậy? - Họ làm việc phụ trội một chút đó mà.
Đây là bản thiết kế, do chính tôi vẽ kiểu.
Tôi nhận ra kiểu cách của ông.
Những người hiền lành, đừng để gã kiến trúc sư tồi bại Edephus bóc lột.
Các người làm việc quá nhiều, nhưng lại được trả quá ít. Đừng làm nữa!
Hãy hành động để chống lại kẻ bóc lột như vậy, làm cho hắn bị trì trệ!
Hãy đình công đi! Về nhà đi!
Chủ nhân, nhân công vừa bảo tôi họ từ chối không làm việc nữa.
- Có người đã khuấy động họ chống lại tôi. - Nhưng ai?
- Phải, là ai? - Dĩ nhiên là Ardefus, đối thủ của ông rồi.
Mấy lo lắng kiểu này làm tôi phát bệnh.
Khi đám linh sấu ăn tôi, thịt tôi sẽ không còn ăn được nữa!
Bộ ông nóng lòng muốn là một bữa ngon cho chúng hả?
Dĩ nhiên rồi, dù sao cũng là cá sấu linh thiêng mà!
Mấy kiến trúc sư này điên rồi!
Để xem chuyện gì đang xảy ra.
Chúng tôi từ chối làm việc trong điều kiện này. Công việc nặng nhọc quá.
Đúng thế!
Họ không muốn làm tiếp nữa.
À, công việc khó nhọc quá.
Asterix, nhóm cho tôi một ngọn lửa thật nóng dưới cái nồi bự kia.
Hãy biểu diễn một chút cho họ xem, Asterix.
Ồ!
- Như có bùa vậy. - Dĩ nhiên! Đem người của ông lại đi.
Một chút xíu thần dược này sẽ giải quyết vấn đề.
Không!
Không!
Không!
Không!
Ông cụ làm cách nào nhận ra mình vậy cà?
Mình phải hành động và làm cho nhanh mới được. Crewcut!
- Dạ, vâng, thưa ông chủ Ardefus. - Ta biết rằng Edephus đang chờ đá...
xuống theo sông Nile từ phía nam. Mớ đá đó phải không bao giờ đến nơi!
Đây là vàng, Crewcut, dùng cho ngươi giải quyết vụ này.
Bề tôi nghe và tuân lời ông, Ardefus, thưa chủ nhân.
Chủ nhân đầy quyền uy của tôi gửi vàng này đến cho ông...
để kiểm soát mớ đá xuống Ai-cập.
Danh thần Osiris. Quăng hết đá xuống sông đi!
Lên! Lên! Lên!
Lên! Lên! Lên!
- Lên! - Lên!
- Lên! - Lên!
Lên!
Lên! Lên! Lên!
Lên!
- Lên! - Lên!
- Không còn tảng đá nào nữa. - Đây chính là việc do Ardefus gây ra.
Không còn đá, không có lâu đài! không lâu đài, thì cá sấu!
Bình tĩnh đi, chúng tôi sẽ đi lấy đá cho ông.
Đừng lo, chúng tôi sẽ về ngay khi có thể.
Tôi hy vọng thế, nhưng chúng ta chỉ còn một tháng nữa để hoàn tất lâu đài.
Bọn họ không được sống sót quay về.
Ta tin tưởng vào ngươi, Crewcut!
Họ sẽ không sống quay về đâu, thưa ông chủ.
Thế này thì chậm, chậm quá!
No comments yet. Be the first to leave one.