ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Dịch: Trần Khánh An
Và hơn thế nữa, với mấy cái đường khe ngực này
Cô có thể khiến nhiều chàng phải "cứng" đấy!
Và theo tôi nhớ,
cô là người nói với tôi rằng khi nó đến!
Nó sẽ mỏng như nước dừa!
Honey, that's a deal breaker for me.
Nó đúng là rất mỏng.
Vậy xem ra, chúng tôi sẽ phải hạ giá thôi!
Thật là...
Cô Morrow, đơn hàng cho cô.
Cảm ơn. Tôi tìm thấy nó trong hòm thư sáng nay.
Cô có thể cho tối biết cô muốn ai trực tuần này?
Sao anh không cho mọi người một tuần nghỉ phép nhỉ?
- Cô chắc chứ? - Chắc.
Anh có thể đi nghỉ mát trên bãi biển,
hoặc không, một tuần dành riêng cho bản thân cũng tốt.
- Tôi sẽ báo cho mọi người. - Cảm ơn.
Chết tiệt.
- Christopher? - Vâng?
Anh có thể giúp tôi mở thứ này được không? Tôi vừa bị giấy cắt.
- Tất nhiên rồi. Đưa nó cho tôi. - Cảm ơn.
Chỉ là giấy cắt thôi.
- Có một lời nhắn. - Không sao đâu. Anh có thể đọc nó.
Kẻ Săn Đêm Bởi EDWARD Sheffield
Gửi Susan, anh đã viết một cuốn tiểu thuyết này và nó sẽ được xuất bản vào xuân này.
Nó khác với những gì anh từng viết
khi ta còn bên nhau.
Tiếp đi.
Cuối cùng, em đã cho anh cảm hứng rằng mình nên
viết thứ gì đó xuất phát từ thâm tâm.
Anh muốn em đọc nó trước. Nên anh đã gửi một bản copy.
Anh sẽ công tác ở LA đến thứ 4 và sẽ rất tốt khi
được gặp lại em sau một thời gian dài.
Số điện thoại và e-mail của anh đề ở phía dưới. Thân Edward.
Cảm ơn.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
- Cái gì vậy? - Một bản ấn phẩm Edward gửi em.
Anh ấy viết một cuốn tiểu thuyết.
Edward nào?
Edward, chồng cũ của em. Còn nhớ anh ấy không?
Anh không biết anh ta có thể viết.
Anh biết chứ. Anh ấy viết một cuốn tiểu thuyết khi anh và em đến với nhau,
anh chỉ không nhớ đấy thôi.
Em và hắn ta chưa nói chuyện suốt 20 năm rồi phải không?
19.
Không. Em cố gọi anh ta vài về năm trước, nhưng anh ấy chịu không nghe
Em nghĩ anh ta đang dạy học ở trường dự bị nào đó ở Dallas.
Cũng buồn thật. Anh ta không bao giờ tái hôn với ai nữa.
Anh đã ở đâu đêm qua? Anh đã không đến phòng trưng bày.
Anh xin lỗi, thật đấy.
Khi anh rời khỏi văn phòng anh đã trễ hẹn ăn tối rồi...
Nó chỉ tốn của anh 15 phút.
15 phút đã có ý nghĩa rất lớn với em.
Thôi vậy.
- Anh không lên giường tối qua. - Anh không muốn đánh thức em.
Phải rồi.
Em lúc đó chưa buồn ngủ. Em còn quá choáng ngợp sau buổi khai mạc.
Nhân tiện, nó diễn ra rất tốt. Theo em thấy
- Tốt. - Phải rồi.
Nghe này. Sao em và anh không đến bãi biển?
Ta có thể đi tối nay và quay lại vào thứ hai.
Có thể chúng ta nên dành thêm thời gian với nhau, chỉ 2 chúng ta thôi?
Sao anh lại mặc bộ vest này vào thứ sáu?
Vì anh phải quay lại văn phòng
Rồi anh phải đến sân bay, rồi anh phải quay về New York.
- Anh vừa về từ New York. - Ừ, anh biết. Nhưng anh phải quay lại
Nếu như anh muốn hoàn thành bản hợp đồng
và anh thì lại không muốn phải bán thứ gì.
- Chết tiệt. - Không sao.
Cái vui là...
Em không còn quan tâm đến hội họa nữa.
- Nó không giống em. - Em biết. Nhưng đó là sự thật.
Anh quan tâm.
Nó làm anh tức điên.
Em biết là anh tức.
Đừng lo, em có thể trang trí tường với ảnh của mấy tay nghệ sĩ mới từ LA
Và mọi người sẽ nghĩ ta đang đi trước xu thế thay vì phá sản.
Anh không phải cảm thấy mất mặt.
Mọi thứ có tốt hơn không?
Anh ấy chỉ đang gặp vài khó khăn trong chuyện làm ăn
Carlos có bảo tớ.
Mình ngạc nhiên đấy. Mình tưởng tụi mình giấu nó khá tốt.
Hutton sẽ rất giận khi biết rằng có ai biết chuyện này.
Anh ấy rất ghét phải thua.
Cậu có ngủ không thế?
Cậu có gọi tay bác sĩ tâm lý tôi nói không?
Cậu nên gọi hắn ta, vì hắn là một thiên tài.
Tớ thực sự rất lo cho cậu.
Nhìn tớ này, chỉ một lát thôi. Nhìn tớ này.
Cậu làm tớ phải phát hoảng lần trước ta nói chuyện
Tớ ổn.
Tớ ổn cả. Tớ...
Tớ chỉ không tin rằng tớ đã kể cho cậu mọi chuyện.
Tớ chỉ khá xấu hổ, cậu biết đấy.
Tớ có quyền gì phải cảm thấy không vui? Tớ có mọi thứ.
Tớ cảm thấy mình bất ơn khi cảm thấy không vui.
Cũng có quyền như mọi người thôi, Suzanne. Cũng như mọi người cả thôi
vì tất cả mọi thứ đều tương đối
Cậu đang khó khăn quá với bản thân.
Vậy cậu làm thế nào?
Ý cậu là với Carlos? Tớ chỉ cần tỏ ra thoải mái với nó thôi.
Một ông chồng đồng tính cũng không đến nỗi tệ.
Bọn tớ là bạn thân nhất của nhau. Bọn tớ hoàn toàn yêu nhau.
và tớ chắc rằng mình là ngưới phụ nữ duy nhất trong đời anh ấy.
và điều đó kéo dài hôn nhân hơn là Dục Vọng, phải không nào?
Nó kéo dài mãi mãi.
Hutton và tớ không có điều đó.
2 cậu đã bao giờ có?
Chúng tớ muốn những thứ khác nhau. Hoặc là tớ muốn những thứ khác.
Cậu còn yêu anh ấy không?
Anh ấy gọi tớ. Thứ lỗi tớ.
Anh ấy phải bắt chuyển bay. Để tớ đi tạm biệt anh ấy.
Em mong buổi kí hợp đồng diễn ra đúng ý anh.
- Em thực sự mong thế. Anh cần nó. - Chúng ta cần nó.
Không. Anh cần nó.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Và rồi tôi nói,
"Mẹ tôi luôn bảo rằng
nếu như con mát xa âm hộ mình với chai xịt chống dính
một tháng trước khi em bé ra đời
thì con không cần phải trẻ hóa âm đạo!"
Tớ phải tìm vài chai.
Cô ấy sẽ nhận được đề cử cho năm nay.
Đề cử? Cô ấy sẽ thắng.
Hãy nói về buổi khai mạc của cô.
- Chủ đề yêu thích của tôi. - Không phải của tôi.
Buổi khai mạc hôm qua là sự khải hoàn.
Thật sao? Anh nghĩ thế à?
- Cô không nghĩ thế à? - Không.
Tôi nghĩ những tác phẩm rất tuyệt vời
Thật là một tuyệt tác khi sánh với những nền-văn-hóa-rác-rưởi quanh ta.
Nó là rác rưởi, là rác rưởi.
Hoàn toàn là rác rưởi.
Honey, cô là một thành công vang dội.
- Không ai trong chúng ta thực sự thích công việc của mình - Vậy tại sao chúng ta lại làm việc?
Vì chúng ta được thôi thúc.
Có thể do một chút bấp bênh.
Bắt đầy suy nghĩ nhiều thứ khi ta còn trẻ
Bởi vì ta nghĩ chúng có thể mang ý nghĩa nào đó.
và khi ta phát hiện rằng chúng không mang ý nghĩa gì cả
Susan, hãy tận hưởng sự phi lý của thế giới này.
Nó bớt đau đớn hơn.
Tin tôi đi, thế giới của chúng ta bớt đau đớn hơn thế giới thực rất nhiều.
Tặng SUSAN
Bố tại sao ta phải đi Marfa bằng thứ cũ kĩ này?
Vì bố vừa sửa lại nó hoàn toàn. Nó là hàng độc rồi.
Hệ thống âm thanh của nó thật khủng khiếp
Con phải chịu đựng nó thôi.
Con đã mang theo 2 đôi bốt chưa, India?
Chúng ta có phải thực sự dừng lại tối nay không? Con thà đến thẳng đó thì hơn?
Được rồi, hỏi mẹ con đi. Mẹ là sếp mà.
Em đã đặt báo thức
India con đã ở trên cái đó suốt hàng giờ.
Bố tưởng con là người muốn lái suốt đêm?
Con muốn thế, nhưng biết phải làm gì bây giờ, hát mấy bài lửa trại trên đường tới đó à?
- Còn bao lâu? - Anh không biết.
Xấp xỉ 3 tiếng, 3 tiếng rưỡi nữa.
Ước nguyện của bố thành hiện thực rồi.
Điện thoại con vừa mất sóng.
Chúa ơi. Bố có tin được rằng ở đây không có sóng
Làm sao điều đó lại khả thi?
2 điều bố thích nhất ở Tây Texas:
Không có điện thoại và không có đến bóng người.
Trời ơi, thật đấy à.
- Toàn lũ khốn nạn. - Ta đã thoát họ chưa?
- India, đừng làm thế! - Cái gì?
- Con bé vừa làm gì? - Con bé giơ ngón giữa trước mặt họ.
- Mẹ, con sợ. - Tony.
Tăng tốc lên.
- Chết thật! - Không, em không thích điều này.
Ổn thôi.
Tăng tốc đi, Tony.
Chết! Mọi thứ vẫn ổn.
Cứ để họ đi. Để họ vượt ta đi.
India, đừng nhìn họ.
- Nhưng họ... - Đừng viện cớ với bố
Tại sao bọn họ lại cười?
Bố không biết,con yêu. Mọi thứ vẫn ổn.
Whoo!
Điên thật!
- Chúa. - Chúa ơi.
Chết tiệt!
Này mấy người, dừng lại! Dừng lại!
Chúa ơi, Tony.
India, diện thoại có hoạt động không?
Không, nhưng con ghi xuống biển xe họ lại rồi.
Không
Không
Oh, không.
- Dừng lại, dừng lại chết tiệt nó! - Bố!
Đồ khốn, dừng lại!
- Không. - Mấy người muốn gì?
Cẩn thận!
Dừng lại!
Chết tiệt!
Này coi chừng!
Đừng lo, con yêu. Sẽ ổn thôi.
Họ có thể có súng.
Làm ơn, Tony. Đi tiếp đi.
No comments yet. Be the first to leave one.