لومړۍ 200 کرښې.
Tóm tắt các tập trước...
Tôi sẽ chuyển công tác cho cậu
Quận phía đông Kentucky.
Tôi lớn lên ở Kentucky.
Tôi không muốn quay lại đó.
Tôi hi vọng cậu bị đá đít từ Miami xuống đây.
Với anh ở đây thì không.
Rất vui gặp lại cậu.
Kể cho tôi về vụ nổ súng.
Đó là hành động chính đáng.
Anh bận tâm khi tôi về đây à?
Đây là văn phòng nhỏ, Raylan.
Cậu gặp ông già chưa?
Chưa.
Ngày xưa, ông ấy cũng ghê gớm lắm, phải không?
Ông ấy đã làm trò gì hồi những năm 90 ấy nhỉ?
Ăn trộm máy đào hầm, bán cho bọn Colombia, lấy tiền chơi cocain.
Cậu nhớ không??
Đoán là sau đó tôi bỏ đi.
Raylan!
Vẫn nhớ anh chứ??
Sao mà quên được.
Anh không thể, Ava.
Raylan.
Sáng nay, tôi có nhận cuộc gọi của văn phòng cảnh sát trưởng hạt Harlan.
Bố cậu bị bắt.
Ông ấy giết ai à?
Lái xe trong tình trạng say xỉn.
Có vẻ không phải lần đầu.
Được rồi. Cảm ơn, Art.
Có gì nữa không?
À, họ để lại số điện thoại
trong trường hợp cậu muốn nhắn lại cho ông ấy
hay muốn biết thêm gì đó.
Ông ấy ổn thôi.
Tôi chắc ông ấy thấy đó như ở nhà.
Tôi chỉ tò mò, ông ấy là kẻ ngu ngơ
hay ông ấy thực sự là người xấu?
Anh định giả vờ là không lục xem hồ sơ của ông ấy khi có cuộc gọi đó sao?
Không phải lúc nào tôi cũng tình cờ gặp một gã
vừa là tay du đãng vừa là kẻ lừa đảo.
Vâng, ông ấy đóng cả 2 vai. Vậy điều đó cho anh biết gì?
Hồ sơ cho thấy điều khiến ông ấy thất bại
trong cả 2 việc là do ông ấy hay cáu bẳn.
May là ông ấy không truyền lại cho cậu.
Vậy sao?
Này.
Art nói với anh chuyện đó chưa?
Anh ấy kể cho cậu à?
Anh đang nói gì vậy?
Thế cậu đang nói về chuyện gi?
Mấy cuộc gọi, Arnold Pinter.
Là ai?
Kẻ chỉ điểm.
thực ra, lúc này,
anh ta là chỉ điểm của anh.
1 trong những cách chào đón lính mới ở đây là để họ xử lí mấy tay chỉ điểm.
9 tháng trước, vinh dự đó là của Gutterson.
Hôm nay, anh ta truyền ngọn đuốc sang cho anh.
Ờ.
Vậy đây là trò ma cũ bắt nạt ma mới,
giống như kiểu tân binh phải vác đồ của cựu binh ấy hả?
Đừng lo.
Anh chỉ phải mang đồ của tôi thôi.
Tôi đã đi làm 17 năm.
Tôi không nghĩ mình vẫn là tân binh.
Gửi lời chào thân ái và quyết thắng tới Pinter nhé.
Xin lỗi.
Tôi đang tìm...
Anh Pinter?
Xin chào, rất hân hạnh.
Anh có muốn đi đâu đó nói chuyện không?
Anh là sếp mới của tôi?
Tôi biết nó được gọi là "Người cung cấp tin mật"
nhưng tôi không có thời gian để mà mật với chả mã .
Họ không nói với anh sao?
Thấy không, tôi quá bận rộn kiếm tiền
để nhấc mông ra khỏi đây,
cái chỗ chó ăn đá gà ăn sỏi này.
Không có ý gì đâu.
Không sao.
Và, đúng vậy.
Có vẻ không phải cách an toàn để sống.
Đời là thế, huh?
Đúng không?
À...
Gutterson cũng không quen được việc đó.
À, anh ấy gửi lời chào đấy.
Samantha!
Cho tôi cốc nữa, và 1 cho anh phó cảnh sát liên bang...?
Givens.
1 cho anh Givens đây.
Không. Cảm ơn.
Thực ra, cho tôi 1 kem vani.
Cảm ơn.
Anh biết anh bỏ lỡ cái gì không?
Anh đã bao giờ ăn kem trứng sô cô la chưa?
Tôi không nhớ.
Tôi dạy Jimmy làm.
Giống như uống rượu Brooklyn vậy.
Theo nghĩa tích cực ấy.
Anh ở Kentucky bao lâu rồi?
12 năm.
Những năm 90, ở New York rất khó khăn.
Bọn Nga, bọn Jamaica thao túng thị trường.
Bọn Jamaica, bọn chúng gọi đó là "băng nhóm"
bọn chúng cưa xác người rồi vứt lung tung giữa đường giữa chợ.
Tôi có thể làm việc với bọn Ý,
chứ làm sao mà có thể làm ăn với bọn như thế được.
Làm ăn gì?
Anh biết đấy, mỗi thứ một tí.
Anh biết "người sắp xếp" là gì chứ?
Vâng.
Người địa phương làm việc với phóng viên nước ngoài?
Rất tốt.
Tôi là trùm thông tin.
Nghe ngóng mấy gã làm việc bên tin tức,
lấy cho họ thông tin, phương tiện, an ninh, thậm chí cả gái gú.
Làm tôi nhớ trước đây, mấy gã sống được chỉ nhờ đọc mấy quyển sách.
Nhưng ở vùng sâu vùng xa, anh phải đa dạng hóa.
Tai sao lại ở đây?
Có vẻ có nhiều nơi để anh dụng võ mà.
Sao không nói sớm.
Tôi không biết.
Anh biết không, tôi đoán là do khí hậu, lối sống ở đây.
Yeah.
Lối sống?
Tôi khởi nghiệp ở Miami,
không chỉ có bọn Nga và Jamaica,
mà có nhiều bọn mất dạy khác nữa,
và điểm chung duy nhất
là chúng thích nói chuyện bằng dao kiếm.
Đây rồi! Hay lắm.
Được rồi.
Thử một chút đi.
Anh sẽ không hối tiếc đâu.
Không. Tôi ổn.
Nào.
Cảm ơn bé yêu.
Ôi, tuyệt thật.
Cảm ơn.
Không có gì.
Oh, chết tiệt.
Givens.
Miami.
Anh là người bắn thằng cha ở khách sạn Delano.
Thấy chưa? Trùm tin tức!
Anh Pinter...
Sao?
Anh có thông tin nào mà Cục cảnh sát liên bang quan tâm không?
Isaac "Tí hon" Winfield.
14 lần bị bắt từ năm 20012. Cướp của, giết người, đe dọa khủng bố.
2 lần bị kết án.
Lần cuối là ở Tennessee
3 năm tù ở nhà tù Riverbend.
Cố ý giết người, được bào chữa thành tấn công có vũ khí.
Tháng 11 năm ngoái, bị bắt ở Memphis vì giúp chủ một CLB đêm trốn khỏi trại tạm giam Memphis.
Không có tung tích gì từ đó.
Bị truy nã vì nhiều tội danh bao gồm cả vi phạm án treo của liên bang.
Hắn trốn từ đâu?
Ghế sau xe cảnh sát.
giật tung còng tay, phá hàng rào và cho 2 nhân viên cảnh sát vào viện.
"Giật tung còng tay"?
Hồ sơ ghi thế.
Sao tôi lại thấy cái từ "Tí hon" có vẻ mỉa mai nhỉ?
Ôi, chúa ơi.
Sao? Hắn đô con lắm à?
Vãi.
Có tiền sử mắc bệnh tâm thần.
Hắn chiếm địa bàn của Pinter,
nên Pinter chỉ điểm hắn hả?
Thế thì ngon quá.
Tiền thưởng cũng không tệ.
Và cô gái Pinter nói..
Sherese Mason.
Sherese.
Hồ sơ không nói "Tí hon" có vợ con gì cả.
Cô ta là vợ hợp pháp của hắn.
Chúng ta theo dõi cô ta bao lâu?
À, Pinter nói rằng "Tí hon" di chuyển rất nhiều,
nhưng sớm hay mượn...
hắn sẽ tìm Sherese.
Chúng tôi lo cửa chính.
Cảnh sát liên bang đây!
Giấy khám xét!
Mở cửa ra hoặc chúng tôi sẽ xông vào!
Giơ tay ra!
Tay đây, ông anh.
Có ai ở đây nữa?
Mình tôi không đủ à?
Tí hon đâu?
Anh ấy không ở đây.
Mamacita, nếu chúng tôi tìm thấy hắn ở đây, cô sẽ vào tù đấy.
Trong phòng ngủ ấy.
Không cần mấy thứ đó đâu.
Ôi, bệnh vãi.
Tập 3: Fixer
Chào.
Kem trứng?
Không.
No comments yet. Be the first to leave one.