لومړۍ 200 کرښې.
Phụ đề được thực hiện bởi Lê Chí Trung.
NGƯỜI BÌNH THƯỜNG
Tôi đây.
Mọi việc ổn chứ?
Ông nói họ đi rồi là sao? Ý ông là cô ấy cũng đi luôn?
Tôi sẽ chờ phía trước khách sạn.
Ai có thể đoán được chứ?
Khi hắn ta xuống phố, trời vẫn còn tối.
Rồi cánh cửa mở ra và cô ấy xuất hiện.
Tôi nghĩ cô ấy xuống để chào tạm biệt hắn.
Thay vào đó, cô ấy mở cửa xe,
bước vào cùng con chó của mình và đi mất.
Cậu có nghe không vậy?
Có. Có.
Chết tiệt. Đây là điều chúng ta không muốn.
Nhưng dù sao tôi cũng đã làm hết khả năng của mình.
Cậu quyết định rồi chứ?
Cậu nghĩ hôn nhân sẽ giúp được gì?
Tớ không biết. Một cảm tưởng về sự bình thường.
- Bình thường. - Đúng. Ổn định, an toàn.
Vào buổi sáng khi tớ mặc đồ trước gương, tớ thấy chính mình.
Và so với những người khác, tớ thấy mình khác biệt.
Cậu thấy gì ở Giulia?
Có lẽ là cơ thể, sự gợi cảm của cô ấy.
Đúng? Còn cô ấy?
Lúc bọn tớ một mình cô ấy luôn muốn làm tình.
- Và sau đó? - Nó thường kết thúc trên tấm thảm.
- Còn cô giúp việc ngực bự kia? - À, cô ta nằm trong "của hồi môn".
Vậy là cậu sắp kết hôn, và tớ mất đi người bạn tốt nhất của mình.
Cũng không sao.
Ngài hãy vào trong hai phút nữa.
Cậu có chắc là ông ấy đến?
Ngài Đại tá? Tất nhiên. Ông ấy sẽ đến đây.
Ông ấy đã hứa. Ông ấy rất quan tâm đến cậu.
Tốt nhất là cậu nên im lặng. Mặc dù điều đó thật buồn cười.
Mọi người đều muốn khác biệt với những người khác,
nhưng thay vào đó cậu muốn giống như mọi người.
10 năm trước, khi bố tớ còn ở Munich.
Thông thường, sau khi ra khỏi nhà hát, ông ấy nói với tớ
rằng ông ấy sẽ tới Bierstube với bạn bè.*Bierstube - Quán bia kiểu Đức.
Ở đó có một người đàn ông rất ngớ ngẩn.
Ông ta nói về chính trị.
Khá thu hút.
Họ mua bia để khuyến khích ông ta.
Thế là ông ta đứng phắt lên bàn và phát biểu đầy giận dữ.
Đó là Hitler.
Thưa quý vị, đó là "Who's Happier Than I"
trình bày bởi Cesare Andrea Bixio.
Chúng tôi kết thúc chương trình
với Arcangeli và dàn nhạc.
Các ca sĩ là Silvana Fioresi, Oscar Carboni,
Lina Termini và "Những Con Én."
Và bây giờ là "Sự huyền bí từ một liên minh,"
diễn thuyết bởi Italo Montanari.
Ý và Đức, hai thành trì của ánh sáng
trong suốt hàng thế kỷ.
Cuộc gặp gỡ vô song của họ đánh dấu một bước ngoặt
trong tiến trình lịch sử thế giới.
Để một lần nữa, hai dân tộc này khám khá lại
những phẩm chất cổ xưa của họ.
Những đức tính thể hiện sự tương đồng, tương hỗ
đã bị lãng quên từ lâu,
thứ Goebbels gọi là "diện mạo Phổ"
của Benito Mussolini,
và là cái chúng ta gọi là "diện mạo Latin" của Adolf Hitler.
Ý và Đức, mang lại cho thế giới hai cuộc cách mạng vĩ đại,
Phản - Nghị viện và Phản - Dân chủ.
Cứ ngồi đó... Clerici.
Có tin gì cho tôi không?
Hồ sơ cá nhân của cậu thực sự xuất sắc.
Vậy là tôi được nhận?
Những quyết định thế này phải được thực hiện cẩn thận.
- Vâng, tôi hiểu. - Tất nhiên là thế.
Công Chức, Cử nhân văn hóa, sự nghiệp tương lai sáng lạng,
và đồng chí Montanari đã giới thiệu cậu.
Một buổi sáng cậu đến Bộ.
Vào văn phòng tôi với khuôn mặt sáng lạng của mình,
và đưa ra một đề nghị đặc biệt.
Văn phòng Bộ trưởng!
Cậu có bao giờ tự hỏi tại sao mọi người lại muốn hợp tác với chúng tôi chưa?
Một số là do sợ hãi,
nhưng hầu hết là vì tiền.
Còn vì niềm tin với Chủ nghĩa Phát xít, rất ít.
Nhưng cậu thì không.
Tôi cảm thấy cậu không bị chi phối bởi bất kỳ lý do nào ở trên.
Vậy khi nào tôi sẽ có câu trả lời?
Tô hy vọng sẽ sớm.
...làm suy yếu sức mạnh của lý tưởng cách mạng và niềm tin vào Phát xít...
Tôi tự hỏi mục đích của cậu là gì.
Tôi sẵn sàng để đi, ngay khi ông quyết định.
Tốt thôi.
Tôi sẽ giới thiệu cậu với bộ trưởng.
Clerici. Clerici!
- Vâng thưa ngài. - Bộ trưởng đang chờ cậu.
Đây là lần đầu tiên cậu gặp bộ trưởng?
Vâng.
Khi tôi giải thích kế hoạch của cậu với ông ấy, điều đầu tiên ông ấy nói là "Tuyệt vời.
Hãy đến gặp Giáo sư Quadri và tiếp nhận niềm tin của ông ta.
Hãy tìm ra những kẻ liên lạc với ông ta ở Ý."
Vâng, vâng, rất tuyệt!
Và thậm chí quan trọng hơn, những kẻ tự phát!
- Và cả bọn tình nguyện . - Tổ chức tình nguyện.
Để đàn áp bọn chống Phát - xít.
Cậu đã phải cố gắng để hiểu phụ nữ.
Cô ấy đã quyết định ở lại Paris. Cô ấy đã có thể, đúng không?
"Animula vagula blandula
"hospes comesque corporis."
Tôi xin lỗi, tôi không hiểu câu đó.
Không sao. Đó là tiếng Latin.
Năm giây, bốn giây,
ba giây, hai giây, một giây.
Thời gian chính xác của tín hiệu là 1:00 chiều.
Đây.
Thật đẹp.
Anh có đưa hoa cho em không?
Hôm nay em rất cần hoa của anh.
Đưa đây. Tặng em.
Anh biết em nghĩ sao không? Em thực sự phải đi xem bói.
Em muốn biết mọi thứ về anh.
Đi chỗ khác đi.
Cục cưng!
Cẩn thận!
Nhưng, Marcello, chúng ta đã đính hôn, cần gì phải ngại?
Bác em đã mang thứ này từ Mỹ về.
Gì vậy?
Mẹ em đã lên danh sách khách mời.
- Anh muốn xem chứ? - Thôi, anh tin tưởng bà ấy.
Em đã nói chuyện với Ngài Lattanzi.
Nếu anh muốn cưới em, anh phải đến nhà thờ,
anh phải xưng tội.
Ông ấy nói nếu không thì chúng ta sẽ không được kết hôn.
Anh không tin điều đó.
Thì ai tin đâu!
90% người đi nhà thờ ngày nay không tin.
Các linh mục cũng không.
Được thôi, nếu em muốn, anh sẽ thú tội.
Em yêu anh.
Nếu anh muốn...
- Nếu em muốn... - Được thôi, ngay đây.
Trên sàn nhà, trên thảm. Muốn chứ?
Tốt hơn là nên nghĩ về linh mục.
Ông ta có thể không xá tội cho anh.
Họ xá tội cho tất cả những người xưng tội.
Nó sẽ đến nhanh thôi, tuần trăng mật của chúng ta.
Anh đã quyết định chưa, ở đâu?
Rồi.
Nhưng anh chưa thể nói với em điều gì.
Đó là một bất ngờ.
- Một bất ngờ? - Một bất ngờ?
Đúng, đúng, ta yêu thích sự bất ngờ.
Giulia, để chúng ta một mình.
- Marcello, ta vừa nhận được một bức thư... - Ăn thôi!
Thư nặc danh?
Chuyện gì thế mẹ?
Nhưng cậu biết là chúng thật tồi tệ khi làm việc này.
Tệ hơn cả việc đâm sau lưng chúng ta.
Bức thư nói gì thế?
Con tem cho thấy đây là một kẻ ở Rome.
Để con xem nào. Con muốn biết nó viết gì.
Đọc to cho chúng ta. Rồi sau đó ta sẽ đốt nó.
Có những thứ xấu xí trong đó.
"Thưa Bà, với việc cho phép con gái bà và Ngài Clerici được kết hôn,
"bà đã không chỉ phạm một sai lầm,
mà là một tội ác.
"Cha của Ngài Clerici
đang bị giam trong một trại thương điên, với một căn bệnh về não
do bệnh giang mai mang đến.
"Như bà đã biết, căn bệnh này là do di truyền.
Vẫn còn thời gian để ngăn chặn cuộc hôn nhân này. Một người bạn."
Cháu rất vui lòng được kiểm tra.
- Thật nực cười. - Không. Cháu không phiền chút nào.
Ở Đức, xét nghiệm y tế trước hôn nhân là bắt buộc, một người bạn của cháu nói thế.
Ôi, con trai ta. Con không chỉ là một người đàn ông,
con là một thiên thần!
Cảm ơn ạ.
Em biết đấy, nguồn gốc bệnh tâm thần của cha anh không phải là giang mai.
Điều đó có thể được xác nhận.
Nhân tiện, con bé của ta đã bị bệnh quai bị,
sốt ban đỏ, và sởi Đức.
- Chúng đều là những căn bệnh có đạo đức. - Đúng thế!
Gì thế, ông là ai? Sao lại đi theo tôi?
Trùng hợp ngẫu nhiên thôi.
Tôi không đi theo cậu.
Rõ ràng, cả hai chúng ta đến cùng một nơi.
Tôi muốn hỏi cậu một chuyện. Tên cậu là Clerici?
Đúng, tôi là Dottore Clerici. Còn ông là ai?
Tôi là đặc vụ đặc biệt Manganiello. Gửi tới bởi Đại tá.
Vào đi.
- Cảm ơn. - Hemlock!
Trông thật ngổn ngang. Như đống phân.
Đúng, thật tiếc.
Hemlock!
Nhanh lên, Manganiello, hoặc chúng ta sẽ không đuổi kịp họ.
Tôi không thể đi nhanh hơn. Đường rất trơn.
Chỉ chậm hơn nửa giờ thôi.
Đừng nói nữa. Nhanh lên!
Đường trơn quá.
Tôi biết. Nhưng chúng ta phải cứu cô ấy, bất kể thế nào.
Tôi hiểu cậu.
Nhưng nếu chúng ta bẻ cổ họ, điều đó sẽ đưa chúng ta đến đâu? Dottore?
No comments yet. Be the first to leave one.