The first 200 lines.
Ngài Tổng thống vừa nhìn thấy em lên đỉnh.
Oh...
- Em không thích con hươu cao cổ của anh à? - Không.
Anh biết là em đã ly dị hai lần và có con gái từ hồi đại học, phải không?
- Nó ở trên trang Wikipedia về em. - Wikipedia.
Chúa ơi.
Anh chả có mong đợi gì.
Chưa bao giờ có, về bất cứ ai.
Em không phải ngoại lệ.
Ta đã bỏ qua bao nhiêu sự kiện hôm nay?
Mm...
Đến giờ là ba rồi.
Và ta chuẩn bị bỏ cái thứ tư.
- Tất cả đều từ thứ rẻ tiền của Telegraph. - Hey, em là một đặc vụ tự do.
Nghĩa là em được miễn phí bảo lãnh cho những bài diễn văn em đã thấy cả ngàn lần.
Em được cấp quyền...
- không gì cả. - Thôi đi.
Hãy để ta làm cho rõ. Ta nói, ta nói...
Lại đây, chàng trai.
Cậu được cấp quyền...
Không vì cái gì cả!
Đây là sự thật: Giấc mơ Mỹ đã tan vỡ.
Và khi ta bị cướp chính giấc mơ của mình,
hãy để tôi hỏi các bạn, hỡi dân tộc, ta còn lại gì?
Chẳng gì cả!
Và khi tôi yêu cầu Quốc hội giúp tôi đưa đất nước này
từ một nước chỉ hưởng trợ cấp thành một quốc gia đầy đủ việc làm, Quốc hội đã làm gì?
Không gì cả!
Và khi chúng ta chứng minh được rằng Việc làm Mỹ đã thực sự có hiệu quả,
khi mà ta đã tạo ra 50 ngàn việc làm ở thủ đô Washington,
Quốc hội đã không dừng lại ở việc không làm gì,
họ đã giết chết nó khi đang trên con đường phát triển.
Tin tôi đi, tôi biết các bạn cảm thấy thế nào.
Nhưng ta cần phải nhớ vì sao ta ở đây.
Ta phải biến sự tức giận thành hành động.
Thưa bà, là Tổng Thư ký...
Việc làm Mỹ sẽ thành công, nhưng chúng tôi cần sự giúp đỡ của các bạn.
Xin chào?
Các bạn cần cho họ biết rằng một phiếu cho Frank Underwood
là một phiếu cho Việc làm Mỹ!
Một phiếu cho Frank Underwood là một phiếu cho Việc làm Mỹ!
Sáng nay, tôi đã có vinh hạnh gặp gỡ một người phụ nữ tên là Gloria.
Cô ấy có bằng tốt nghiệp trường Đại học bang Iowa,
và dù cho có bằng cấp, cô ấy vẫn không thể xin việc.
Tại sao? Trong trường hợp đó thì tại sao?
Vì... Vợ tôi, thưa quý vị.
Tôi nghĩ vợ tôi đang lịch sự bảo tôi rằng mình đã quá giờ.
Cô ấy đặt cho tôi một biệt danh vô cùng thông minh.
- "Dài dòng." - Vâng.
Sự khác biệt chính giữa Claire và tôi,
ngoài vẻ xinh đẹp lộng lẫy của cô ấy, tất nhiên rồi,
là cô ấy thật sự hiểu từ đó nghĩa là gì.
Tôi thì muốn ở đây cả buổi chiều và trả lời câu hỏi của các bạn,
nhưng tôi đang bắt mọi người ở Thác Cedar
chờ lâu hơn họ nghĩ và ta không thích điều đó.
Vậy tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn vì đã đến gặp tôi hôm nay,
nghe về cuộc chiến này, trận đánh mà ta đang tham gia.
Tôi muốn các bạn họp kín với tôi,
và hãy giúp cho Gloria có một công việc!
Việc làm Mỹ chỉ thành công khi các bạn giúp nó thành công!
Chúa phù hộ Iowa! Chúa phù hộ nước Mỹ!
- Xin cảm ơn! - Underwood! Underwood! Underwood!
Một thiết bị nổ tự tạo ở ngay Đường 90, cách sông Jordan 3km.
- Lúc nào? - 36 phút trước.
Một đơn vị lính Nga đang tuần tra. Hai chiếc xe bọc thép bị phá huỷ.
- Cả đội tám người bị sát hại. - Cathy đã nói chuyện với ai?
Bộ Ngoại giao chưa trả lời cuộc gọi của chị ấy.
Ta cần đảm bảo Tổng Thư ký không phát biểu bất cứ điều gì
cho đến khi ta nắm rõ hơn. Remy, tôi cần nói chuyện với Petrov ngay lập tức.
Tôi đã liên lạc với Kremlin. Họ nói sẽ trả lời sớm.
Ta cần quân Liên Hợp Quốc nghiên cứu khu vực xảy ra vụ nổ.
Người Nga đã phong toả khu vực đó. Họ không cho ai vào.
- Tại sao không? - Chúng tôi không biết.
Ta có một đơn vị gần đó đã nghe thấy vụ nổ, họ đã tới giúp.
- Phía Nga bắt họ quay về. - Anh không thấy ổn chút nào.
Cathy nói phía Israel muốn cử một đội của riêng họ tới.
Ta không thể để việc đó xảy ra. Ngay lúc giầy của mấy tên Israel chạm xuống đất...
Remy, tôi không quan tâm anh cần làm gì, tôi muốn kết nối với Petrov ngay.
Ta phải giành được giấy phép ra vào.
Và hãy đảm bảo không một ai trong Quốc hội phản ứng thái quá.
Trận đấu thế nào?
Tuyệt, cho đến khi điện thoại của tôi bắt đầu nổi nóng.
Để tôi xem cậu có gì rồi nào.
Um... không.
Không hay chút nào. Giọng điệu nghe có vẻ tù quá.
- Đơn giản hơn. Thẳng thắn hơn. - Thoả thuận thế này nhé:
Nếu Nga không hợp tác, Israel sẽ rất căng thẳng.
Nếu Israel gửi quân tới, Palestine sẽ rất tức giận.
Và nếu Palestine tức giận, sẽ có những cuộc xung đột lớn.
Và nếu như vậy, toàn bộ sứ mệnh gìn giữ hoà bình
- sẽ trôi xuống cống. - Anh muốn tôi nói chính xác như vậy?
Giời ơi, không. Ta cần phải nói ngược lại.
Hãy biến nó thành kịch bản ngày tận thế như tôi vừa mô tả,
rồi sau đó lật ngược lại và đưa một khuôn mặt hạnh phúc vào.
Ta có thể lên lại lịch tất cả các việc khác,
- nhưng tôi lo ngại Harlan Traub. - Chủ tịch Quỹ Phát triển Quốc tế.
Kiêm chủ tịch Hiệp hội Chế biến Thực phẩm.
Ông ta có ý nghĩa lớn với ta trên phạm vi cả nước. Ta cho là sẽ được gặp ông ta tối nay.
Đây là trường hợp khẩn cấp đối với an ninh quốc gia.
Ông ta chưa hề gặp Dunbar.
Nếu ta huỷ hẹn, cô ta sẽ nhắm vào ông ấy.
- Vậy hãy đưa ông ta lên máy bay. - Ta vướng luật Tiêu thụ Năng lượng.
Vận động tranh cử bằng chiếc Air Force One tốn đến 179 ngàn đô một giờ.
- Ngoài cái thông điệp mà nó gửi đi... - Vậy tôi sẽ không vận động tranh cử.
Dù sao tôi cũng chẳng có thời gian. Hãy chỉ khiến cho ông ta cảm thấy đặc biệt.
Cho ông ta chút thời gian gặp mặt ở Washington.
Có gì không?
Chính quyền của Moryakov chỉ mang tới cho em sự trì hoãn.
Một thiết bị nổ tự tạo đã giết chết tám lính Nga
ở biên giới của Thung lũng Jordan.
Đến lúc này, vẫn chưa có ai đứng ra nhận trách nhiệm cho cuộc tấn công.
Phản ứng duy nhất từ điện Kremlin, là một tuyên bố ngắn gọn bằng văn bản
mà Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Bugayev đã phát biểu, trong đó có đoạn,
"Những kẻ tấn công sẽ bị tóm và đưa ra trước công lý." Hết trích dẫn.
- Sẽ cất cánh trong 20 phút nữa. - Anh phải về phòng lấy đồ.
- Được rồi. Gặp em ở ngoài nhé. - Ta nên đi hai xe khác nhau.
Chả có cái taxi nào đến đây trước khi máy bay cất cánh đâu.
Anh sẽ đi với em..
Vâng, thưa ngài.
Hôm nay không phải ngày trốn học đi chơi đâu.
Sẽ muộn lắm đấy.
Phụ thuộc vào việc Petrov làm gì. Đến giờ chỉ là một sự im lặng kinh hoàng.
Em phải đi, anh yêu. Ban Đối ngoại đang họp phiên khẩn cấp.
Em cũng yêu anh.
- Tôi không có nhiều thời gian. - Tôi cũng thế.
Các quan điểm thảo luận.
Thứ này khiến tôi không thoải mái.
Dù là phiên họp kín, nhưng những gì tôi nói sẽ lọt ra ngoài.
- Nó sẽ nhận lấy chỉ trích ở Iowa. - Cô không thể bình phẩm về nhiệm vụ.
Chúng tôi cần cô giữ mọi người bình tĩnh.
Anh biết tôi nghĩ gì về việc can thiệp quân sự không cần thiết.
Cô đã yêu cầu có một vé, Jackie. Đó là sự kháng cự không ngừng nghỉ.
Nếu cô không muốn ủng hộ Tổng thống,
cô sẽ không muốn làm số 2 của ông ấy. Tôi phát ốm vì những việc khó như nhổ răng này rồi.
Anh nói đúng. Tôi sẽ làm những gì có thể.
Jackie...
Tôi không chủ ý cáu gắt.
Tôi biết rất khó để cùng lúc vừa có mặt ở đây, vừa vận động tranh cử.
Tôi chắc rằng cũng rất khó khăn cho Alan và lũ trẻ.
Thật ra Alan là một sự trợ giúp lớn.
Tôi mừng là anh ấy đã tiến bộ, giúp cô những sự ủng hộ cần thiết.
Tôi đã từng nghĩ mình ghét nó, tất cả những thứ liên quan tới hôn nhân.
Nhưng nó thật tốt đẹp.
Khi tôi có thể về nhà, tất cả quây quần quanh bàn.
Thậm chí thỉnh thoảng tôi còn nấu ăn.
- Rất tệ, nhưng cả nhà đều nịnh tôi. - Không thể nào.
- Đã có những lúc tôi như June Cleaver. - Đeo tạp dề và tất cả những thứ khác?
Đừng phóng đại thế.
Tôi chả còn nhớ lần cuối được ăn cơm nhà là lúc nào.
- Phiên họp sắt bắt đầu rồi. - Phải.
Tôi sẽ trình bày lại chi tiết cuộc họp sau.
Tom.
- Cậu đã ở đâu cả ngày vậy? - Xin lỗi. Tôi tập trung vào cuốn sách.
Tưởng chừng ta đã có cơ hội để thảo luận,
- nhưng thực sự giờ thì, nó... - Tất nhiên rồi.
Nghe này, cậu có thể lên phía trên và ngồi ở hàng đầu nếu muốn.
- Tôi đã nói với Claire về chuyện đó. - Tôi ở dưới này là ổn rồi. Cảm ơn.
Đồng ý.
Tôi cần được biết việc khoá hộ chiếu đang được bãi bỏ.
- Cho tôi xem cậu có gì. - Tôi mệt mỏi vì bị căng thẳng kéo dài.
- Cậu có vị trí địa điểm chưa? - Rồi. Nhưng tôi cần thời gian.
- Một tuần hoặc hai. - Không.
Họ đã ngừng giao nhiệm vụ mới cho tôi.
Có nghĩa là họ đã sẵn sàng chơi tôi.
Nó sẽ xảy ra rất sớm.
Ông đang làm gì vậy?
Gửi mail cho một người bạn ở Bộ Nội an.
Ông ta luôn trả lời tôi rất nhanh.
Cậu thoả mãn chưa?
Rachel.
- Nó ghi là Jane Doe. - Không, là cô ấy đấy.
Chính là cô ấy.
Cô ấy giả danh một cô gái tên là Rebecca Sands.
Ngày sinh trùng khớp.
Đó là tháng 9 năm 1990, cô ấy chết năm 93 cùng cả gia đình.
Nhưng thẻ xã hội của cô ấy được kích hoạt trở lại 6 tháng trước.
Nó không ghi là Rebecca Sands. Mà là Jane Doe.
Cảnh sát liên bang tìm thấy xác cô ấy trong một cái mương,
tại một công trường xây dựng bị bỏ hoang ở ngoại ô Tucson.
Ý tôi là, không có... Không có một bức ảnh nào.
Chả có bằng chứng nào về bất cứ thứ gì.
"Và đừng làm đau lòng Chúa Thánh Thần của Thiên Chúa
bởi kẻ đã được phong ấn cho ngày cứu rỗi.
Hãy để tất cả sự cay đắng, phẫn nộ và tức giận,
sự huyên náo và tiếng nói ma quái bị loại bỏ từ phía ngươi."
Không.
- Không. Không phải cô ấy. - Thôi nào. Còn có dấu vân tay mà.
Dấu vân tay từ cuốn Hai Thành Phố mà ông đã đưa cho.
Tôi đã đối chiếu nó với báo cáo khám nghiệm tử thi.
Trùng khớp cả mười ngón với Jane Doe.
Tôi cần việc khoá hộ chiếu được huỷ ngay.
- Uh! - Oh!
- Tôi đang làm đây. - Khi nào xong?
- Sớm thôi. - Sớm? Sớm thế nào?
Sớm nhất tôi có thể!
Tôi đã xong phần của mình. Huỷ việc khoá hộ chiếu ngay đi.
Bạn vừa gọi cho Seth Grayson. Hãy để lại lời nhắn, tôi sẽ gọi lại ngay.
Tôi cần gặp ông ấy.
Mẹ tôi mất rồi.
Thôi nào!
No comments yet. Be the first to leave one.