Tristana

Tristana

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Tristana 1970 1080p Blu-ray AVC DTS-HD MA 5 1-HDRoad
A Commentary by PhucLinh
từ phudeviet.org

Tags

Blu-ray
blu-ray
1080
TS
HD
Blu-Ray
Published on: 2019-08-19
Downloads: 65
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

MẢNH ĐỜI CỦA TRISTANA

Người dịch: Altamodano™

Đúng là nó rồi.

Đến khổ với cậu.

Lần sau là tôi xẻo tai đấy.

Vì tất cả những việc cậu làm...

Đi nào!

Lúc nào mày cũng gây chuyện.

Saturno không phải đứa hư. Hơi bừa bãi nhưng sáng dạ.

Đôi khi có những ý tưởng kì lạ.

Nó giống hệt ông chồng quá cố của tôi.

Có lẽ phải thiêu dưới địa ngục. Xin thầy thứ lỗi cho.

Cô gái trẻ này là người được ông Lope Garrido bảo trợ.

2 tuần nay không rời khỏi nhà.

Tôi đưa cô ấy đi cùng để hít thở không khí.

Rất vui được gặp cô.

Tôi xin phép.

Là vì mẹ của chị. Bà vừa mới mất.

Con trai bà quá lớn tuổi để học tiếp trường này.

Vâng, đến lúc nó kiếm sống rồi.

Cậu ấy có đủ năng lực, nhưng toàn trốn việc.

Dễ bị phân tâm và rất lười.

Nhưng về sau nếu chín chắn...

cậu ấy có thể trở thành một thợ thủ công giỏi.

Ông Lope đã tìm được chỗ cho nó ở một phân xưởng.

Đó là một quý ông tốt bụng.

Người như ông ấy giờ hiếm lắm.

Mỹ nữ của Chúa đi đâu thế?

- Tôi kiếm người tình. - Anh ta ở đây này.

Có già quá không?

Làm gì già đến thế. Đừng quên tôi nhé.

Xin chào bà!

Thôi nào, ra ngoài đi.

Cháu chưa dọn hết, phải không?

Theo ý bác mà.

Đống tạp nham này chẳng ích gì nữa.

Ta không muốn nó trong nhà. Ta có đủ rồi, Saturna!

Đem thanh lí hết đi.

Trừ mấy cái quần áo còn tàm tạm.

Và đừng có tranh cãi, tôi hiểu tính bà mà.

- Người ta mua gì thì bán đi. - Tôi sẽ làm thế, thưa ông.

- Còn thứ đồ gì cháu muốn... - Có, cây thánh giá này.

Mẹ cháu cầm nó trong tay lúc bà qua đời.

Đẹp lắm, nhưng hãy để trong phòng cháu thôi.

Sau này, ta sẽ tống khứ hết sự mê tín ra khỏi đầu cháu.

Dĩ nhiên, nếu còn thứ gì nữa...

- Không. - Thứ này và cây piano thôi nhỉ?

Đàn piano ư? Bán lâu rồi ạ!

Những bản nhạc vẫn còn đây. Cháu muốn giữ chúng.

- Biết đâu ngày nào đó... - Tốt lắm.

Mẹ cháu là 1 phụ nữ đức hạnh.

Chẳng ai tốt hơn, nhưng cũng không kẻ nào xuẩn ngốc hơn.

Cháu đã không bao giờ được hưởng gia sản của cha mình.

Cháu còn quá nhỏ khi ông ấy bắt đầu đánh mất tất cả.

Bỏ cái chảo ấy đi.

Tôi không muốn thứ gì hết đát.

Ông chẳng biết gì về nấu nướng. Nó vẫn dùng tốt chán.

Cháu chuẩn bị đi. Ta sẽ lên đường.

- Sớm vậy ư? - Phải.

Ông nghĩ sao về điều cô ấy nói lúc trước?

Cô ấy muốn được ở lại đây.

Ta không thể giữ 2 ngôi nhà, cháu không thể ở một mình.

Mẹ cháu đã nhờ ta chăm sóc cháu.

Còn đâu tốt hơn là ở chỗ ta chứ?

Ai dám xúc phạm cháu khi cháu ở cùng ta?

Đi nào!

Chặn tên trộm lại.

Bắt lấy nó!

- Ông có thấy đứa bé chạy qua? - Với một cái túi xách?

- Phải. - Nó đi lối kia.

Đi thôi.

Sao bác lại chỉ sai đường?

Vì chúng ta phải bảo vệ kẻ yếu.

Cảnh sát đại diện cho kẻ mạnh.

Người như ta luôn bênh kẻ yếu, dù cho họ là ai...

địa vị của họ thế nào.

Đừng quên điều đó, cháu gái.

Bà ấy thật xinh đẹp. Lại thanh lịch nữa.

Một cô gái ở tầng lớp thượng lưu, đã kết hôn với một hầu tước.

Nhưng ông Lope chen ngang...

- Ông ấy đã làm gì? - Thách đấu chồng bà ấy.

Đó là một vụ bê bối thực sự.

Nó còn bị đưa lên mặt báo.

Chẳng ai giỏi hơn Lope...

nhưng nơi nào có váy đẹp, ông ta lại có sừng và đuôi.

Đứng lên, Tristana!

Cháu không phải kẻ đầy tớ.

Ở đây cháu là cô chủ nhà, Saturna sẽ phục vụ cháu.

Dọn chỗ này đi.

Ta mệt vì đi bộ quá nhiều.

Chân ta đau rã rời.

- Cháu đi lấy dép cho bác nhé? - Cảm ơn, thiên thần của ta.

Thú thật là ta phải để cháu ở nhà cả ngày...

chứ không thể đưa cháu đi uống cà phê hoặc đi dạo.

Có đồ tang người ta sẽ ngại.

Lúc nào cháu muốn, ta sẽ đi xem kịch.

Tùy thuộc vào cháu.

Cảm ơn cháu, Tristana.

Có điều này ta phải nói với cháu. Cháu là cô con gái yêu của ta.

Chỉ cần cháu yêu quý ta như một người cha.

Bác tốt quá.

Trời ạ, có khách. Ta quên mất.

- Bác sẽ tiếp họ như thế ư? - Sao đâu, ta hiểu họ mà.

Mời vào!

- Chào ông Lope. - Chào các ngài.

- Mời các ngài ngồi. - Nhanh thôi mà.

Cuộc thách đấu diễn ra khi nào?

7h sáng mai.

- Ở đâu? - Trong rừng.

- Ai đưa tôi đến đó? - Sẽ có người đón.

- Thế còn vũ khí? - Kiếm.

Có điều kiện gì không?

Người bảo trợ của cả 2 bên đã đồng ý...

rằng cuộc đấu sẽ diễn ra tới lúc có người đổ máu.

Thế có hợp lí không?

- Đến lúc có người đổ máu? - Phải.

Các ngài nghĩ tôi sẽ đồng ý bị phán xét bởi một trò hề?

Tôi không thích diễn xiếc.

Danh dự không thể đòi lại bằng một vết xước da.

Quá nhiều cho bọn rác rưởi và lương tâm của chúng.

Các ngài...

đừng kêu gọi tôi dàn xếp mấy chuyện danh dự...

cỏn con kiểu đó nữa.

Thôi ngay!

Nhận lấy này!

Ai đến trước sẽ là kẻ ngốc.

Mời cô vào.

Tôi biết mẹ của Saturno phục vụ trong nhà cô.

- Mùi thơm quá. - Bánh quy đấy.

- Cô muốn dùng thử không? - Cháu thích bánh quy lắm.

- Để cháu thử một miếng. - Lấy đĩa đi.

Đây là món của người nghèo, mong cô thứ lỗi cho.

Biết cô đến chơi thế này, tôi đã làm món xúc xích.

- Thêm món trứng chiên nhé? - Dạ thôi, cháu ăn ở nhà rồi.

Cháu chưa bao giờ vào tháp chuông.

Saturno là bạn con trai bác và hôm nay là ngày nghỉ...

nên cháu muốn cùng chúng đi xem đánh chuông.

Người ta còn không nghe thấy tiếng đại bác từ năm 1942.

Phong cảnh ngoài đó đẹp lắm.

Bác thật may mắn.

Trên này chắc bác thấy mình rất quan trọng...

giống như được cai trị thế giới.

Không, việc hàng ngày nên tôi chẳng để ý.

Còn nếu nói quan trọng thì chẳng bằng con mèo con.

Trước đây thì quan trọng thật, nhưng giờ thì không.

Sao lại thế?

Ngày trước có nhiều tôn giáo...

mọi người tính việc nhờ chuông và tuân theo nó.

Có chuông báo người hấp hối...

chuông báo tử, báo cháy...

chuông báo khải hoàn...

chuông đi lễ và cầu nguyện.

Người ta nghe thấy...

và họ tới thăm người hấp hối, mai táng người chết...

hoặc chuẩn bị vũ khí nếu có báo động.

Thời nay khác rồi.

Người ta hối hả theo đồng tiền, họ không nghe nó nữa.

Thậm chí họ còn phàn nàn lúc có chuông đi lễ...

vì họ bảo chúng tôi làm họ thức giấc.

- Cô dùng thêm bánh quy nhé? - Vâng, cho cháu một ít.

Món này của người kéo chuông.

- Thế còn cái muỗng? - Cũng thế.

Nhanh lên!

Đi nào!

Đồ ngốc!

Đốn mạt!

Saturna!

Saturna!

Saturna!

Chuyện gì vậy, thưa cô? Sao cô lại hét lên thế?

Tôi gặp một giấc mơ đáng sợ. Kinh khủng lắm, cái chuông!

Thôi, bình tĩnh đi.

Qua rồi.

Chuyện gì vậy, con gái?

Cháu bị ốm à?

Một cơn ác mộng, thưa ông.

Tội nghiệp.

Tìm thuốc của bà cho cô bé đi. Một tách trà chanh hoặc gì đó.

Đi đi.

Bình tĩnh, không sao rồi.

Cháu hét cứ như gặp quỷ vậy.

Ta nhớ hồi cháu còn nhỏ cũng hét lên khi thấy ta...

giống hệt lúc nãy.

Giờ hết rồi, bác đi ngủ đi.

Dù đó là ác mộng thì mơ được là tốt đấy.

Chứ chết là hết mơ.

Chúc cháu ngủ ngon.

- Chào mọi người. - Chào ông Lope.

Cảm ơn!

Như mọi khi.

Sao thấy tôi các ông lại không nói chuyện nhỉ?

Tiếp tục mổ xẻ tôi đi chứ.

Một ý tưởng rất hay. Chúng tôi đâu dám.

Lúc nào ông không có mặt, bọn tôi sẽ pha trò về ông.

Cả ông nữa nếu ông vắng mặt.

Vậy tại sao phải tha cho tôi nhỉ?

Hình như không chế giễu ông là hơi thiếu tôn trọng thì phải.

Thực sự là chúng tôi sắp hết đề tài rồi.

- Bọn tôi nói đủ thứ trừ ông. - Cảm ơn.

Thật ra là đang bàn luận việc ông khước từ phân xử cuộc đấu kiếm.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left