The first 200 lines.
DỊCH BỞI HOMELANDEST
CÂU CHUYỆN NHẬT BẢN
Alo.
Oh, mẹ à. Mấy giờ rồi?
Không, không, không, con dậy rồi.
Con còn chưa uống cafe.
Con có nhớ Mary Coulter không?
Là cô của
cái thằng ku cà nhắc buồn cười ý.
Nó từng đi học với con trên xe bus.
Không.
Nhưng con nhớ thằng bé đấy không?
Không.
Nó để lời nhắn tử tế ở đây.
"Mất 1 lúc đấy cá sấu. Yêu, Rick."
Chắc hẳn chúng nó nói với nhau câu đó.
Nghe hay đó chứ nhỉ?
Con chả ấn tượng.
Oh, mẹ thích thế.
Tất cả những người mẹ từng biết và yêu
đều ở trong cuốn sách này.
Mẹ đâu có biết Sammy Davis Jr...
Có. Mẹ gặp ông ấy ở 1 bữa tiệc.
Ông ấy hôn lên tay mẹ.
và nói rằng ông ấy rất vui khi gặp mẹ.
Đấy đâu phải là biết.
Với mẹ thì đúng.
Chắc chắn ông ta nói thật tình lúc đó.
Chí ít ông ấy đã nói thế.
Hơn những gì bố con nói
trong 20 năm.
Mà việc của con là dán đoạn cuối vào đây,
phần của mẹ,
và thế là hoàn thành.
Vậy đó.
1 cuộc đời.
Thật bệnh hoạn khi lo lắng về những cái chết.
Chẳng có gì bệnh hoạn về cái chết.
Đấy là 1 phần cuộc sống.
Vấn đề của con là
con nghĩ có thể tránh được.
Không được đâu.
Con đã để quần áo bỏ giặt của con ở chỗ mẹ.
Đưa mẹ cái... yeah, keo dính.
- Chào. - Hey.
Xong chưa?
Nếu không bị rơi thì đã xong rồi.
Baird tìm cô đấy.
Để làm gì?
Oh, anh ta không nói.
Anh ấy có vẻ bồn chồn.
Hmm. Thật bất thường.
Hmm.
Để tôi làm rõ xem nào.
Đầu tiên hắn ta đến đây và anh làm.
Rồi hắn đến,
và cả 2 ta đều sắp làm,
và tôi chỉ là dự phòng nếu anh cần,
kiểu như hỗ trợ kĩ thuật.
Giờ hắn không đến,
Tôi làm,
còn anh không làm gì cả.
Yeah, đại để thế.
Ugh, thôi đê, Baird.
Tôi không lê lết trên sa mạc
với cái thằng buồi nhật còn
không biết trăng sao gì hết
và đòi 1 hướng dẫn viên tận tụy!
Tôi là 1 nhà địa chất học, đíu phải...
geisha!
Anh chưa tính đến
khả năng thất bại.
Sao hắn lại không thể đến?
Vì không muốn. Tôi chẳng biết.
Mà anh đã hỏi chưa?
Tất nhiên tôi hỏi hắn rồi.
Hắn muốn gì?
Sao tôi biết được?
Sandy, hắn người nhật.
Yeah, chúng chả muốn xem gì đâu.
Chúng chẳng định mua đâu.
Đây có phải dữ liệu gốc không?
Chúng ta cần thỏa thuận này.
- Thế anh làm đi! - Sinh nhật thứ 5 của Jamie!
Vì chúa!
Chỉ... Sandy, đừng làm hỏng bét.
Đây.
Trời, và anh nói thế nào?
Tachibana Hiromitsu.
Và cái nào là họ?
Tôi không biết.
Oh, quan hệ đối tác vãi máu lồn.
Sandy, tôi đây. Baird đây.
Nghe này, um... cứ ngồi yên cho đến khi nhận được tin từ tôi.
Tôi không rõ hắn đang ở đâu.
Có gì tôi sẽ cho cô biết.
Mà đây là Baird đấy nhớ.
Alo.
Đây là Eddie nhắn cho Sandra.
Tôi đấy anh thích lắm.
Rất tuyệt.
Lúc nào ta lặp lại nhé
Mồng 9 anh về thị trấn
rồi cả ngày 15 và ngày 17 nữa.
Mong sớm gặp lại em. Tạm biệt.
Chào, Jane đây. Đang 2 giờ chiều.
Tớ đang băn khoăn về chiến thuật cho trận tennis tối thứ 5.
Cứt.
Gọi tớ nhé.
Sandy, tôi đây. Là Baird.
Nghe này, tôi đã đưa hắn lên máy bay.
Hắn đang ở Alice Springs,
nhưng sẽ gặp cô ở đó, ở Hedland.
Okay, chào.
Sandy, rõ ràng cậu đã xong việc.
Chắc cậu sẽ không đi đánh tennis rồi
nếu cậu đến Pilbara.
Ôi chao.
Tớ xin lỗi, tớ thực sự xin lỗi được chứ?
Tớ thực sự, thực sự xin lỗi. Không thể nào khác được.
Đấy là công việc. Cậu biết mà...
Là chung kết đấy, Sandy.
Tớ xin lỗi, okay?
Cứ bảo không.
Cậu đã bao giờ nghe đến từ đó chưa?
Bao lần rồi?
Hey, cậu có biết gì về người nhật không?
Jane...
Hey, Jane, thôi nào,
sẽ có chung kết khác.
Kể tớ về người nhật đi.
Có cafe ngon không?
Ừ, có chứ. Cậu tự túc nhé.
Yeah, nhưng hắn không bắt taxi được à?
Anh có thể nói với tôi sớm hơn.
Vâng!
Ông Tachibana Hiromitsu?
Xin chào.
Chào. Oh, ơn chúa.
Xin lỗi, tôi tới muộn.
Giờ giấc cứ không để ý đến tôi.
Yup.
Thế...
Tôi là Sandy Edwards từ Edwards and Baird.
Rất vui được gặp anh.
Đây có phải hành lí của anh không?
Uh, hai.
Không sao, chúng ta sẽ để ở phía sau.
Chúng ta chẳng đi xa đâu.
Phải rồi.
Thế được chứ?
No, you...
Anh thấy nóng không?
Hai.
Anh có thấy nóng không?
Thời tiết nóng vậy có làm anh bức bối không?
Hai.
Yeah, tôi chả thích lắm.
Ít nhất chúng ta có điều hòa trong này
khi điều ngu ngốc diễn ra.
Mẹ nó.
Tôi bật bản tin xem sao.
Thằng ngu.
DỊCH BỞI HOMELANDEST
Tôi có con cún nhỏ muốn đem cho...
Ngôi sao hôm qua, ngôi sao ngày nay...
Ah, Tachibana-san...
Thật là vinh dự
khi anh nỗ lực từ nhật đi tới đây
Như anh biết, công ty của bố anh có giá trị vô kể...
cho liên doanh của chúng ta
Mà lần này...
tôi được biết là không phải vì mục đích kinh doanh
Vâng. Riêng tư. Chắc chắn rồi.
Oh, ơn chúa.
Chắc chắn chúng tôi có nhiều thứ hay ho
cho anh xem.
Yeah, chúng tôi tái chế tất cả nước trên cái cây này.
Chúng tôi cố để không lãng phí cái gì.
Đó là nước khoan từ sông De Grey.
- Thật sao - Đúng.
Yeah, Sông De Grey không chảy
gần như cả năm,
nhưng nó luôn chảy dưới lòng đất, anh biết chứ?
Chúng tôi có thể bơm lên 10,000 tấn 1 giờ.
Gần như khai thác 70 triệu tấn 1 năm.
Khoảng 900 triệu trong 30 năm qua.
Giờ công ty của anh sở hữu 8%
của toàn bộ xí nghiệp đó.
Alo?
Baird. Không, chưa!
1 nửa của tất cả ở ngoài bến cảng
- chảy đến nhật. - Yeah, tôi gọi anh sau.
Phải không, Tom?
Ừ.
Ừ. Chào anh.
Chúng tôi có thể dùng đồng thời 20 tàu,
trọng tải toàn phần lên đến 260,000 tấn.
Thời gian quay vòng với 1 người vận chuyển là 65 giờ.
Thời gian vận chuyển trung bình là 25 giờ.
No comments yet. Be the first to leave one.