The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
BẢY NĂM TRƯỚC...
Cậu Luther chú ý.
Có nhiệm vụ.
Nhắc lại,
có nhiệm vụ.
Có một chất sinh hóa, tuy chưa xác định được, nhưng nguy hiểm,
nhất là nếu vào tay kẻ xấu.
Là Số Một, ta cần con xử lý mối đe dọa đó.
Con đã sẵn sàng.
Nhưng…
Sao vậy?
Bố đâu cần gọi con bằng số nữa.
Tại sao vậy?
Vì chỉ còn mỗi con thôi mà.
Nhanh lên! Đưa vào trong.
Tháo cái đó ra.
Máy sốc tim.
Nhanh lên!
Lần nữa.
Chết tiệt!
Lấy huyết thanh đi.
Pogo.
Anh phải xem cái này.
Hai kẻ tối qua? Đám đeo mặt nạ?
Chính chúng hại mẹ.
Chắc chắn có liên quan đến Năm. Chúng tìm em ấy mà.
Anh biết anh đòi ngắt Grace. Nhưng nhìn thế này cũng chẳng dễ chịu hơn.
Tội nghiệp Diego. Chuyện này sẽ tác động lớn đến anh ấy.
Đến tất cả chúng ta.
Luther…
Sao vậy?
- Ổn chứ? Anh có thể nói chuyện với em mà. - Anh không muốn nói chuyện đó.
Này, không. Đừng làm thế. Đừng gạt em ra ngoài.
Khi em đi, anh vẫn…
Đã có chuyện gì?
Bố cử anh đi làm nhiệm vụ. Và chuyện không may...
xảy đến.
Anh suýt mất mạng. Bố đã cứu anh.
Sao không kể với em?
- Em...có thể giúp anh vượt qua. - Anh ổn. Được chứ? Giờ vẫn ổn.
- Anh không cần ai giúp. - Gia đình ta đang bị tấn công.
Thôi nào. Nói với em đi.
Anh không thể.
Xin em đấy.
Hãy để anh yên.
Hy vọng tôi không làm ồn quá.
Thật xin lỗi. Chắc hẳn tối qua tôi ngủ thiếp đi.
Có sao. Cô mệt quá mà. Nếu được tôi đã để cô ngủ cả ngày, nhưng...
- Buổi tập. - Buổi tập ư?
- Ôi, khỉ thật. - Sao thế?
Tối qua tôi định về nhà, nên không mang dư thuốc. Ngốc quá.
- Thì rẽ vào nhà lấy. - Không kịp.
Chỉ là… Tôi rất cần thuốc để bình tĩnh. Tôi đã uống thuốc từ nhỏ.
Một ngày thì chắc không sao đâu.
- Ừ, anh nói đúng. Xin lỗi. - Này, ta thỏa thuận nhé.
Ở cạnh tôi, khỏi cần xin lỗi vì có mặt trên đời.
Hôm nay trời đẹp lắm. Đi nào. Tôi đưa cô tới chỗ tập.
Tiện đường sao?
Không tiện.
Cảm ơn anh đã lắng nghe. Xin lỗi, phiền anh đến muộn quá.
- Cô lại thế rồi. - Thói quen khó bỏ mà.
Hồi nhỏ, tôi cảm thấy đến thở mình cũng phải xin lỗi.
Đồng cảnh ngộ. Có lẽ bố chưa từng tha thứ cho tôi vì tội sinh ra.
Thế còn mẹ anh?
NHÀ HÁT ICARUS
Mẹ tôi không ở đó.
Chào Helen.
Bạn cô à?
- Vị trí thứ nhất. - Vị... Và đó là...
Đó là gì thế?
Giống như thủ quân của của khu vĩ cầm vậy.
- Tôi hiểu bóng bầu dục. - Tuần sau cô ấy độc diễn ở hòa nhạc.
Cô ấy đã giữ được vị trí đó...năm năm.
Đặc biệt đấy.
Muốn tôi thử không? Tôi có thể thử mà.
Tôi tập suốt đấy.
Càng ngày càng khá.
Cảm ơn anh vì tất cả.
Này, hay là vừa ăn tối vừa cảm ơn tôi đi. Lần trước ta chưa ăn được.
Ừ, rất sẵn lòng.
Tuyệt vời.
À, chúc may mắn.
LỐI VÀO SÂN KHẤU
Số Năm, hắn ta đâu?
Đừng…
dừng lại.
Sắp ra rồi.
Đó có phải...
Phải.
Không có cách nào
kích thích lưu thông máu tốt hơn siết cổ, phải không?
Có gì buồn cười vậy, đồ khốn?
À, vì một lẽ...
suốt mười tiếng qua
hai người đánh tôi đến bất tỉnh, vậy mà vẫn chẳng moi được gì.
Ý tôi là,
không ai nói gì với tôi hết. Thật ra...
tôi là người duy nhất trong căn nhà đó có biến mất cũng chẳng ai nhận ra.
Lũ khốn các người đã bắt nhầm người rồi.
Làm ơn khóa mõm hắn lại.
Trấn nước hắn đi.
Đúng thứ tôi cần.
- Thôi nào. - Tôi...
khát khô cổ rồi.
Cảm ơn.
Cảm ơn.
Trời đất, điên đầu mất.
- Gã này bị cái quái gì vậy? - Hắn là một quái nhân, như em hắn.
Như cả đám ở cái nhà đó.
Lại một ví dụ cho việc đám quản lý đày đọa nhân viên.
Thôi đi, đừng thế nữa.
Họ nên nói đây không phải nhiệm vụ bình thường.
Này? Phụ cấp nguy hiểm?
Thôi nào. Làm cho xong còn nhận việc mới. Như mọi khi.
Nhớ Trinidad chứ?
Ta tra tấn gã đó thông hai ngày hai đêm nhỉ?
- Sao quên được Trinidad? - Giỏi lắm.
Đi thôi.
Được rồi! Cố lên, Hazel!
Cái quái gì?
- Lần này chọc giận ai vậy? - Tôi ăn miếng nào trả miếng đó.
- Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi. - À, phải.
- Công việc giấy tờ thế nào rồi? - Rất thú vị.
Tôi có hai gã đeo mặt nạ trẻ em, vỏ đạn hiếm,
dấu vân tay ngẫu nhiên từ vụ án để ngỏ thập niên 1930 và...
Tôi vừa biết được tài xế xe kéo ở tiệm bánh vòng không có người thân.
- Cậu bé đó. - Rõ ràng không phải con ông ta.
Người duy nhất có thể là nhân chứng lại hoàn toàn là một bí ẩn.
Được rồi, có chuyện gì?
Sao cơ?
Anh có thể gọi hỏi mà. Nên thật ra sao anh lại đến đây?
Không có gì, chỉ là...mẹ tôi.
Mới mất tối qua.
Tệ thật. Diego. Tôi rất tiếc.
Tôi nhớ hai người rất thân thiết. Tôi có thể giúp gì không?
Chỉ là tôi...
Không biết cách...
Anh đến đây vì thế ư?
Nói cho tôi biết có chuyện gì. Hung thủ là ai?
Cứ coi như tôi chưa kịp nhìn rõ mặt chúng.
Anh truy tìm mấy gã đeo mặt nạ hả?
Tôi không truy tìm. Nhân tiện, một người là nữ, nên thôi phân biệt giới tính đi.
Tôi đã nói rõ là không được bám theo mà.
Chúng đến nhà tôi.
Để tìm em trai tôi. Chúng đã cố giết người nhà tôi.
Tại sao chứ?
Tôi không biết.
- Em tôi biệt tăm từ hôm qua. Cần tìm nó. - Anh cần để tôi lo.
- Anh không đủ... - Cô lúc nào cũng thích ra lệnh cho tôi.
Có lẽ một lần thôi, hãy thử làm theo cách của tôi.
Tôi không thể.
Chẳng trách đôi ta không bền.
Phải.
Tôi rất tiếc về chuyện mẹ anh, Diego. Thật lòng đấy.
Vanya?
- Allison! Đợi đã! - Leonard!
Xin lỗi.
Tôi tưởng anh là... Vanya đâu rồi?
Cô ấy đi tập.
Tối qua cô ấy để chìa khóa ở nhà tôi.
Tôi tới trả lại thôi.
Xin lỗi nếu có làm cô sợ.
Vậy sao anh lại vào nhà con bé?
Nói ra hơi xấu hổ.
Tôi phải đi vệ sinh.
Nếu không phiền cho tôi hỏi,
sao cô lại ở đây?
- Sao cơ? - Không, chỉ là,
theo tôi biết, hôm qua cô chẳng muốn dính dáng tới Vanya. Nên tôi thắc mắc.
Không rõ liên quan gì tới anh.
Cũng phải. Chắc là không.
Rất vui được gặp cô. Chắc là tôi sẽ...
- qua chỗ Vanya tập trả vậy. - Biết không?
Để tôi gửi cho.
Được thôi.
Cách nào tiện là được, nhỉ?
Rất vui được gặp.
Đây rồi.
Chúa ơi!
Cho anh một cơ hội. Chỉ vậy thôi.
Một cơ hội để kể chính xác chuyện diễn ra ở phòng thí nghiệm đó.
Tôi... Tôi sản xuất các bộ phận giả cho bệnh nhân giả.
Đòi tiền công ty bảo hiểm rồi bán lấy tiền mặt
- trên chợ đen. - Cả mắt giả?
Phải, đó là thứ đắt hàng nhất.
Ý tôi là, bán chạy như tôm tươi.
Tôi có một danh sách chờ phải đến 20 người.
Vậy số sê-ri tôi cho anh...
Có thể đã có người mua. Không được kê khai.
Tôi cần danh sách đó, Lance.
Tên kèm số điện thoại và tôi cần ngay bây giờ!
Tôi không có. Tôi không đem theo.
- Bản duy nhất nằm ở két phòng thí nghiệm. - Vậy thì nổ máy thôi.
Vì ta sẽ đến đó một chuyến.
Được.
Tôi nói rồi, cậu Luther, bao năm qua cậu Năm đâu ở trong phòng này.
Ừ, nhưng cần báo em ấy.
Năm không biết ta bị tấn công và chúng đang tìm em ấy.
- Cả việc... - Anh làm gì ở đây?
No comments yet. Be the first to leave one.