The first 200 lines.
Năm 1999
Triệu Đào
Trương Dịch, Lương Cảnh Đông, Đổng Tử Kiện
Trương Ngải Gia
Chúc mừng năm mới, chị Đào.
Chúc mừng năm mới.
- Tối nay chúng tôi sẽ đến nghe chị hát. - Giờ này đã lo đi rồi à?
Mọi người tụ tập đông lắm rồi.
Gặp lại sau nhé!
Biên kịch và Đạo diễn: Giả Chương Kha
Tạm biệt mùa đông lạnh giá
Cùng chào đón mùa xuân cuối cùng của thế kỷ 20
Những bước chân đầu tiên trên hành trình
chào đón bình minh ấm áp của thế kỷ 20.
Hãy nhìn xem, mùa xuân đã đến rất gần rồi.
Hội diễn văn nghệ mừng xuân Phần Dương
xin được bắt đầu.
Xin mời quý vị cùng thưởng thức
tiết mục múa Ương Ca.
Giá mà gò má em
gọn hơn chút nữa thì hay biết mấy.
Nghiên cứu bản thân kỹ quá rồi đó.
Thì sao hả?
Chừng nào em mới chịu nghiên cứu anh đây?
Anh ấy hả? Anh là vấn đề gì mà phải nghiên cứu?
Vấn đề hình học hay đại số đây?
Cái nào cũng được miễn sao là vấn đề.
Để từ từ rồi nghiên cứu.
Ông chủ Trương, cuối cùng cũng đến rồi.
Ừ, về rồi đây. Lương Tử.
- Đã đi đâu vậy, Tấn Sinh? - Đi Thái Nguyên.
Nghe nói năm nay mỏ than các cậu làm ăn khá lắm.
Ông chủ chúng tôi đang đau đầu vì giá than quá thấp.
Chừng nào ổng hết trụ nổi, tôi sẽ mua lại chỗ đó.
Nếu là cậu thì không phải lo.
Trạm xăng của cậu năm nay làm ăn ra sao?
Cũng được, đếm tiền không kịp thở.
Bốc phét chưa kìa.
Không biết khiêm tốn là gì.
Bữa nay có chút chuyện phải đi, để hôm nào cùng đi ăn một bữa.
Vừa mới tới chưa gì đã tính đi rồi.
Tưởng anh đi rồi chứ!
Em không tiễn anh à?
Tiễn đi mà.
Anh có bị gì không?
Ỷ có tiền rồi đòi hỏi này nọ.
- Bắt người ta phải tiễn về. - Tiễn một lát đi mà.
Đi.
Đi khắp nơi chẳng sợ gì.
Đây, đây là chiếc xe tớ mới mua.
Màu đỏ luôn.
- Chơi nổi quá ta. - Cũng không có gì.
Đẹp.
Quá bảnh luôn!
Sắp sửa qua thời đại mới rồi.
Hôm nào chở tụi này đi một vòng.
Không vấn đề!
Vậy phải đi Hồng Kông.
Hồng Kông sá gì!
Bữa nào rảnh, tôi chở hai người qua Mỹ luôn.
Có dịp xài tí Đô la.
Có học Địa lý không vậy? Muốn qua Mỹ phải vượt Thái Bình Dương.
Kiến thức Địa lý của tôi quá tệ,
đang cần cô giáo Thẩm dạy thêm cho đây.
Không cần qua Mỹ làm chi. Sắp tới Ma Cau được trả về cho Trung Quốc.
Đi Ma Cau là được rồi.
- Anh thấy sao, Lương Tử? - Cứ vậy đi.
Không thành vấn đề, cứ để tôi lo.
Đi cẩn thận.
Nhị Tiểu, nhảy đẹp lắm.
Ê, Tiểu Nhạc.
Quê nhà Phần Dương
Đất Long Môn
Sông sông núi núi
Tiếng tăm lưu truyền
Trên tháp Văn Phong
Mịt mờ sương tím
Tiến bước đến
Thế kỷ mới
Trên tháp Văn Phong
Mịt mờ sương tím
Tiến bước đến
Thế kỷ mới
Chân trái để lên côn.
Chân phải từ từ lên ga.
Lên ga!
Sang số!
Đừng có rống lên. Nghe khiếp quá.
Nhìn đằng trước!
Sang trái.
Chậm thôi.
Sang phải.
Sang phải.
- Em tự biết. - Sang trái!
Anh có mua bảo hiểm mà phải không?
Em xin lỗi.
Xin lỗi anh... Thật sự rất xin lỗi.
Đừng bận tâm, không sao đâu.
- Chắc anh giận lắm. - Anh đã nói không sao mà.
Công nghệ Đức mà, lo gì.
Không sao chứ?
Không sao.
Em không sao chứ?
Không sao, công nghệ Đức.
Nhưng em là người Trung Quốc.
Cái xe còn chạy được không? Ta làm sao về đây?
- Nếu không ta phải đẩy thôi. - Không thành vần đề.
Thôi, chơi cái gì đi.
Đi thôi.
- Đi. - Ừ.
Em Đào,
lần sau ta khỏi đem theo Lương Tử.
Ý gì đây?
Chỉ hai đứa mình
không tốt sao?
Anh thật nhỏ mọn.
Vấn đề không phải nhỏ mọn hay không nhỏ mọn.
Chứ vấn đề gì? Hình học hay đại số?
Là vấn đề tam giác.
Chưa nghe câu "vững như kiềng ba chân" sao? Rốt cuộc anh học cái gì hồi trung học?
Anh đường đường tốt nghiệp ngành luật Đại học Sơn Tây
... hệ từ xa.
Anh giỏi quá ha!
Không ai cử anh học tiếp lên sao?
Có tài mà không gặp thời thôi.
Anh tự tin quá rồi!
Tam Minh.
Đi tắm đi rồi ta làm một ly.
Tôi có mang ít thịt từ nhà.
Tuyệt! Nhanh lên nhé.
- Bận lắm không, Lương Tử? - Cậu tới cho chuyện gì sao Tấn Sinh?
Có chút chuyện ấy mà.
Tôi vừa mua lại mỏ than này.
Có kiếm lời nổi không?
Giá than thấp quá mà.
Cậu thì biết cái gì, như cho không ấy mà.
Giúp tôi quản lý mỏ than.
Đừng chỉ suốt ngày đứng ở đây.
Nơi tồi tàn này chả có tương lai đâu.
Lương Tử này,
Cậu tính sao hả?
Tính chuyện gì?
Tôi cũng để ý Đào.
Vậy đi mà nói với cô ấy.
Để tôi nói trắng luôn ra vậy.
Đừng bám theo Đào nữa.
Cậu chả có cửa đâu.
Đâu? Tôi xem thử người có triển vọng mặt mũi ra làm sao?
Có coi cậu là bạn mới nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy.
Biến đi.
Được rồi.
Từ nay về sau khỏi bạn bè gì nữa hết.
Mày liệu mà cút khỏi đây cho tao.
Khỏi lo.
Tôi có đi xin ăn của ai, cũng không đến lượt Trương Tấn Sinh cậu đâu.
Được lắm.
Mày ngon lắm!
Anh ở lại nhớ giữ gìn.
- Chào Bác. - Lương Tử ghé chơi à.
- Làm ăn có khá không Bác? - Cũng không tệ.
Hôm nay không đi làm hả Lương Tử?
Ba.
- Sao về trễ vậy? - Con phải dạy thêm cho vài đứa học trò.
- Ba phải đi gọi điện chút. - Dạ.
Lương Tử coi tiệm giùm em.
Anh tới rồi à?
Xin mời vào.
Cứ vào xem.
- Anh chị muốn mua gì? - Cho xem thử dàn máy hát.
Cứ tự nhiên, có nhiều loại lắm.
Cái này có 3 hộc đĩa,
2 hộc cassette, có cả radio.
- Có muốn nghe thử không? - Thử đi.
- Thử đĩa CD này đi. - Được.
Nghe thử đi, âm thanh rất hay.
Em đang đói muốn chết đây. Hai anh có muốn ăn không?
- Tiếng bass nghe quá đã, phải không? - Không tồi.
- Bài hát hay quá. Ai hát vậy? - Diệp Sảnh Văn.
Nghe hay quá, chỉ là nghe không hiểu tiếng Quảng Đông.
Có cần gì nhớ ghé lại nhé.
Đi cẩn thận.
- Đũa. - Có đây.
Tấn Sinh, ăn một miếng đi.
Bài hát vừa rồi hay thật.
- Em tự làm đó, ngon không? - Ngon, lúc nào cũng ngon.
- Ảnh bị gì vậy? - Ai mà biết. Người ta ở tầm cao.
Anh có cái này cho em.
- Cái gì vậy? - Để làm tóc. Đồ xịn đó.
Thật không?
Em có thể làm được hơn chục kiểu tóc.
Cảm ơn anh.
- Anh ăn nhiều vào. - Chỉ sợ không đủ thôi.
Anh bị cái quỷ gì vậy?
Anh lấy của người ta hả?
Có trả tiền chưa?
Hay anh mượn?
Anh bị sao vậy?
Tấn Sinh...
Anh lại lên cơn rồi hả?
Em theo anh làm gì?
No comments yet. Be the first to leave one.