The first 197 lines.
Tôi muốn nấu mọi món của tôi tuyệt hảo,
tức dành nhiều giờ để nấu thử, học các kỹ thuật mới
và nếm các món của ai khéo nhất.
Tôi chia thì giờ giữa Úc...
Việt Nam...
và Hồng Kông,
ráng giải quyết hết mọi thử thách trong thương nghiệp và gia đình.
Đây luôn là vậy. Luôn luôn.
Trong khúc tới, tôi về nơi khởi đầu mọi việc, ở Cabramatta.
Và mơ ước mở nhà hàng của tôi nẩy sinh ở đây.
Tới gặp một bạn cũ
và nấu món cà ri anh thích, ngay trên đường.
Không phải cho hết mọi ai!
Tôi không làm đủ cho mọi người.
Anh bếp trưởng của nhà hàng tôi tiết lộ bí quyết nướng thịt heo.
Anh là vua nướng da heo dòn rụm.
Còn tôi nấu cá cam với nước cốt dừa.
Cám ơn. Bàn 21, cám ơn.
NẺO ĐƯỜNG THỨC ĂN CỦA LUKE NGUYỄN
SYDNEY, ÚC
Với cầu của cảng Sydney sau tôi,
tôi thấy như đời mình vừa đi trọn vòng.
Ba mẹ tôi hẳn phải thán phục cấu trúc đồ sộ này,
thấy nó lần đầu sau khi vượt biên khỏi Việt Nam.
Và tôi phải vượt nhiều trở ngại lúc còn trẻ
và tự học các kỹ năng sống mà về sau, tôi nghĩ, cho tôi khả năng
đạt mục tiêu và ước mơ của tôi trong đời.
Tôi không hề nghĩ là sau khi thành chef,
đời mình thành tất bật quá chừng,
mà cũng tuyệt quá, và đôi khi, đáng sợ một chút.
Ô, phải! Tôi nhớ, hồi còn nhỏ,
gia đình tôi hay mua nguyên con vịt quay và xá xíu,
và chúng tôi mua mấy ổ bánh mì
rồi đi xe lửa từ Cabramatta vào thành phố,
và đón xe bus 380 đi suốt tới Bondi.
Tôi nhớ khi tới đây,
tôi bật nói “Chà! Đúng là thiên đàng không sai.”
Nên khó mà tin là bây giờ tôi sống ở đây.
Đôi khi tôi tự bấm mình, nó đẹp quá.
Có lúc tôi ở đây lâu nhất chừng ba bốn ngày,
nên tôi thích bắt đầu ngày bằng việc chạy bộ,
hít lấy không khí sạch, tuyệt vời
và sự đẹp đẽ mà bãi Bondi cống hiến.
Tôi đang ở Cabramatta, và thích chỗ này vô cùng
vì tôi lớn lên ở đây.
Và nó thật giống như ở Sài Gòn.
Ba mẹ tôi, như nhiều người Việt khác,
khi vượt biên rời Việt Nam, ba mẹ tới Úc ở Cabramatta vì nó rất tươi.
Bạn có hết mọi rau tươi, trái cây tươi.
Ba mẹ tôi mở tiệm ăn nhỏ ở đây
và đó là lúc tôi thích nấu món Việt Nam,
và ước mơ ngày kia có nhà hàng của tôi nẩy sinh ở đây.
Trở lại Cabramatta và gặp Thái thật tuyệt quá.
Lâu rồi tôi chưa gặp anh.
Anh như anh em, bạn biết không?
Cả nhà làm ở đây. Cô anh ở quầy trước.
Anh Richard làm ở sau.
Tôi bảo, “Thái, tôi tới Cabramatta gặp anh.
“Mình nấu ăn. Muốn món gì?”
Và anh như vầy... Suy nghĩ, nghĩ ngợi.
Anh muốn cà ri gà. Cà ri gà kiểu Việt Nam.
Đó là...món rất quen Ngoại hay nấu cho anh.
Tôi không nấu nó ở tiệm tôi, nhưng nấu ở đây chỉ cho Thái.
Món cà ri Việt Nam số dách. Rất giản dị.
Không giống mấy cà ri Thái hay Mã Lai hay Ấn Độ,
mà chúng tôi gom các nét đó
thành món cà ri Việt Nam thật dễ làm.
Tôi có đủ vật liệu đây từ tiệm Eastland.
Tôi chỉ cần cái bếp.
Thái, Thái, Thái!
- Thái! Anh có bếp không? - Có đây!
Tôi tới đây, tới nè, tới nè!
- Vậy, mình có cái cũ... - Tôi tới đây.
- Nồi tốt nhất đây à? - Phải, có vậy thôi.
Nấu được. Tôi nghĩ được. Phải.
Coi, Thái, anh có siêu thị mà cho tôi cái này...
Làm sao bật bếp? Anh biết mình đâu ở Việt Nam?
- Bếp có chạy không? - Có. Cứ từ từ.
Phải, được đó chớ.
Không đóng kín được, phải không? Rồi, để coi.
Thái là vậy.
- Bếp tốt quá. Cám ơn, anh bạn. - Tốt và ấm chứ? Khoan, có gió.
- Xin lỗi, tôi dời ra kia. - Phải để chỗ khác.
Sao anh muốn tôi nấu cà ri gà?
Vì hồi tôi còn nhỏ mẹ thích nấu cà ri gà.
Tôi luôn thích nó hồi nhỏ.
Đã sống ở Cabramatta bao năm rồi,
không... tôi chưa thấy tiệm nào làm món ấy cà ri gà.
Thiệt sao?
- Hôm nay xin anh nấu. - Được chứ.
Có thịt gà đây, lấy từ tiệm bên cạnh. Tiệm Maryland.
Tôi đã cắt thành miếng nhỏ.
- Bột cà ri. - Nó là cà ri Ấn Độ kiểu Việt Nam.
Nó là lối Ấn Độ, mà làm... Mọi vật liệu là từ Việt Nam.
Được, tuyệt lắm.
Tôi cho khoảng hai muỗng canh vào thịt gà,
chỉ để nêm thịt thôi.
Tôi cần chút dầu, chỉ để nó ngon và không khô.
Tốt. Anh trộn giùm nghe?
Tôi cũng nêm chút muối.
Được rồi. Nêm vừa lắm.
Nếu anh có giờ, mà không hề có vì anh bận quá chừng,
cứ để yên khoảng 20 phút.
- Tôi cho chút dầu vào nồi đất. - Phải.
Chừng một muỗng canh hay muỗng rưỡi.
Rồi tôi đảo nó lên...
A, nồi không quai. Quên mất.
Nóng quá, Thái.
Tôi đảo chút tỏi và hành củ đỏ.
Cho vô lúc nó nóng.
Biết sao tôi thích đây không, Thái?
Mỗi lần về đây, tôi thấy như về nhà.
- Cả nhà vẫn cùng làm hả? - Phải.
Richard, anh anh, làm ở đây. Chị em anh, tất cả làm ở đây.
- Tất cả chúng tôi vẫn ở đây. - Ồ, hay vậy.
Tốt. Xin anh thêm bột cà ri.
- Tôi thêm hai muỗng canh nữa. - Tốt, được.
Anh biết là với cà ri Thái, anh cần tự quết gia vị chứ?
Có, tôi thấy. Mà cái này...
Tôi biết người Việt làm nó khác.
Anh làm như vầy và nó mau lắm.
- Anh thích gia vị cỡ nào? - Ồ, nhiều!
Nhiều! Xin đưa cái kia. Cho ớt vô.
Anh thích nhiều gia vị? Cho một muỗng canh trước.
Cho vô. Giờ tôi chiên sơ gà
Cho gà vô. Tôi muốn chiên nám gà.
Nám vàng khắp hết, vài phút là được
Hồi mở tiệm Red Lantern... Nhớ Red Lantern không?
Lúc tôi 23 tuổi vì trẻ quá, không ai cho tôi tín dụng.
- Ngân hàng không cho mượn tiền. - Sao vậy?
Tại tôi không có gì... Không nhà hay xe.
Tất cả nơi cung cấp, như thịt, hải sản, không cho mua chịu.
- A! Mà tôi cho anh. - Chỉ có anh thôi.
Phải, Thái ngay từ đầu đã hỗ trợ lắm,
đem lại tôi hết các rau, đủ các rau thơm.
Nhiều lắm, anh. Thiệt là quí.
- Tất cả gạo. Nhiều gạo. - Đủ thứ hết.
Thái là người duy nhất cho tôi mua chịu
đó là vì ta như anh em, đúng không?
Thịt chiên vàng rồi nên tôi trở mặt.
Kế, tôi lấy nước dùng gà.
Chế nó vô gà ở đây.
Rồi để lửa riu riu vài phút, nghe?
Nếu nấu lối Thái,
phải dùng cơm dừa vắt lấy nước cốt,
mà anh có chợ ngay đây,
ta dùng hộp nước cốt dừa.
Cách này mau, nấu mau lắm.
Cho nước cốt dừa vô. Chừng 350 ml.
Thêm chút đường, 2 tới 3 muỗng canh.
Cho nó vô.
Rồi thêm chút nước mắm.
- Hôm nay anh cho tôi gì, Thái? - Ố, 40 độ, thẳng từ...
- 40 độ. - Nước mắm.
Biết 40 độ nghĩa là gì không?
Họ trích tinh nó. Cá cơm, thuần túy, đậm đặc.
Trời, anh hiểu hết. Hay lắm. Đúng rồi.
Giờ tôi cho vô chừng bốn muỗng canh nước mắm.
Tôi cắt vài lát gừng kia, cho một vốc tay vào.
Vậy là cho hết các hương liệu vô rồi.
Lá chanh. Bỏ nó vô.
Khỏi cắt nhỏ, cứ vậy thả vô.
Tốt, giờ là xả, đập dập là xong.
Được, cho vô nồi. Đảo đều lên.
Để riu riu chừng 15 đến 20 phút,
rồi thả khoai lang vô với hành
và nấu thêm 10 tới 15 phút tới khi khoai mềm.
- Vậy là xong. - Ngon quá.
Trong lúc chờ, tôi muốn ăn bánh mì Việt Nam.
- Có bánh mì ngay đây. - Tôi biết! Ngay bên cạnh.
- Tiệm mở 24 tiếng. - Cabramatta tuyệt là vậy.
Đủ rau củ, rau thơm tươi bạn cần.
Có tiệm thịt ngon, chợ hải sản đủ loại,
tiệm bánh nóng ngay cạnh.
Có hết ở đây. Tôi thích Cabramatta.
- Mua bánh mì nghe? - Ứ, mua chớ, phải mua.
- Sao, Thái, nhớ đây không? - Nhớ, nhớ, nhớ.
Anh biết ba mẹ tôi có một tiệm trên đường John.
Ba mẹ làm hết mình rồi chúng tôi đóng tiệm.
Và ba mẹ tôi chán vì ngồi không
vì ba mẹ chưa già, chỉ kiệt sức thôi.
Nên tôi mua chỗ này
và để ba mẹ làm, nói “Nào, ba má ơi.
“Ba má ngồi không chán quá nên có tiệm đây.
“Đừng lo trang trí bên trong.
“Không cần kiếm tiền, kiếm lời, mà là để ba má bận rộn.”
Phải, anh nhớ thực đơn như, tôi nhớ có năm món.
Rồi khi ba mẹ mở tiệm, tôi nói “Này.
“Khi bạn ba má tới, khách vô, cứ thong thả, uống cà phê.
“Nói, ‘Nè, ngồi chơi đi.’ Đừng làm ăn lớn.”
Rồi làm sao? Ai nấy biết và có hàng dài ngoài cửa.
- Họ xếp hàng chờ. - Trời đất!
Ba mẹ tôi không nghỉ ngơi được. Cứ làm miết.
Ba mẹ không biết làm gì khi rảnh rỗi.
Từ đầu lúc còn trẻ, ba mẹ thấy phải làm luôn tay.
Phải. Vui quá. Gặp anh mừng lắm.
- Mừng anh về đây. - Mình phải hội nhau trò chuyện.
No comments yet. Be the first to leave one.